Bọn chúng sao dám phản kháng mệnh lệnh của Văn Phi Trần? Dù trông ả đã là nỏ mạnh hết đà, nhưng cũng chẳng phải là kẻ mà bọn chúng có thể đối phó. Lập tức liếc mắt nhìn nhau, Nộ Lãng mở miệng hỏi:
- Xin hỏi Văn tiền bối, có thể chắc chắn nữ nhân kia đã không còn sức phản kháng không?
- Tuyệt đối chắc chắn!
Văn Phi Trần gắng gượng đáp lại:
- Bây giờ các ngươi mau đuổi theo, bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng bắt được ả. Mang ả về giao cho Long thiếu gia, chắc chắn sẽ không bạc đãi các ngươi.
- Được, đám tại hạ sẽ đuổi theo ngay!
Trong mắt Nộ Lãng lóe lên vẻ điên cuồng và oán độc. Mấy ngày nay y đã phải chịu không ít uất ức từ đám Huyết Chiến Bang này, sư huynh đệ Phong Vũ Lâu cùng đến đây đã chết rất nhiều, đệ tử Thối Thể cảnh cũng không còn một ai.
Cơn phẫn nộ của y không có cách nào trút lên người Văn Phi Trần, đương nhiên đành phải chuyển sang Dương Khai và Hạ Ngưng Thường.
Hạ Ngưng Thường đã không còn sức phản kháng, một Dương Khai nho nhỏ thì có gì đáng để bọn chúng bận tâm chứ?
Sau khi đám người Phong Vũ Lâu biến mất trong sơn cốc âm khí dày đặc, Văn Phi Trần mới nhìn một lượt mấy huynh đệ Huyết Chiến Bang:
- Các ngươi cũng đi đi, không được để ả chạy thoát. Sau lưng ả nhất định có cao thủ chống lưng, một khi tin tức bị tiết lộ ra ngoài, Bang chúng ta sẽ gặp đại phiền toái!
- Vâng!
Mấy người kia tuy cũng suy yếu không chịu nổi, nhưng sự việc trọng đại, chỉ có thể gắng gượng đuổi theo.
Lúc này, chỉ còn lại hai người Long Huy và Văn Phi Trần.
Long Huy giọng điệu hòa hoãn hơn một chút, mở miệng hỏi:
- Văn Đường chủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Văn Phi Trần cười khổ:
- Không biết ả đã dùng thủ đoạn gì, tu vi của tại hạ bị áp chế chỉ còn lại Khí Động tầng ba! Ba sợi xiềng xích kia xâm nhập vào cơ thể, khóa chặt sự vận chuyển của nguyên khí và đan điền.
- Lại có thủ đoạn như vậy sao?
Long Huy mặt biến sắc.
Văn Phi Trần gật đầu:
- Tại hạ còn bị như thế này, mấy đệ tử kia e rằng càng không chịu nổi, hiện giờ chỉ có thể phát huy chưa tới ba phần thực lực.
- Vậy phải làm sao bây giờ?
Long Huy lộ vẻ bất an.
- Không cần lo lắng!
Văn Phi Trần lắc đầu:
- Vừa rồi tại hạ không hề lừa gạt đám người Phong Vũ Lâu. Ả dùng thủ đoạn lợi hại như vậy, lại duy trì Phòng Ngự Bí Bảo trong thời gian dài, nguyên khí trong cơ thể đã cạn kiệt không còn một giọt, lại trúng một chưởng của tại hạ, quả thật chỉ có thể bó tay chịu trói. Chỉ cần tìm được bọn họ, thứ nên thuộc về Long thiếu gia sẽ là của thiếu gia.
Nghe vậy, Long Huy mới thở phào một hơi, đảo mắt nói:
- Vừa rồi Long Huy có chút nóng giận, giọng điệu hơi nặng lời, hy vọng Văn Đường chủ đừng để trong lòng. Đợi chuyện thành công, ta nhất định sẽ nói rõ với gia gia về sự vất vả lần này của Văn Đường chủ.
- Long thiếu gia khách sáo rồi, đều là người một nhà cả.
Văn Phi Trần cười nói:
- Tuy nhiên, bây giờ xin Long thiếu gia hộ pháp cho Văn mỗ, tại hạ muốn xem thử có thể hóa giải được xiềng xích âm khí trong cơ thể hay không.
- Được!
Hai người nói chuyện, căn bản không hề nhắc tới Dương Khai. Trong mắt bọn họ, Hạ Ngưng Thường mới là trở ngại khó giải quyết, còn Dương Khai chẳng là gì cả! Hiện giờ Hạ Ngưng Thường nguyên khí cạn kiệt, giống như con nhím bị nhổ sạch lông, bất cứ ai cũng có thể ra tay bắt giữ nàng.
Giờ khắc này, Dương Khai đã đưa Hạ Ngưng Thường tới một khe núi hẹp chỉ vừa một người lách qua, dài chừng mười trượng bên cạnh sơn cốc.
Hạ Ngưng Thường được hắn đặt vào bên trong, còn bản thân Dương Khai thì chắn ở bên ngoài. Phía trước khe núi có một bụi cây, vừa hay có thể che khuất lối vào.
Thân thể hai người ép sát vào nhau, gần như hòa làm một.
- Đừng nói chuyện, có người đuổi tới!
Dương Khai vòng tay ôm lấy Hạ Ngưng Thường, nhẹ giọng dặn dò.
Hạ Ngưng Thường sắc mặt tái nhợt khẽ gật đầu, nín thở.
Trong chốc lát, Nộ Lãng dẫn theo mấy người lướt qua ngay trước mặt, tiếng bước chân xa dần. Khoảng cách hai bên chỉ vẻn vẹn vài chục trượng, nhưng đêm đen gió lớn, âm khí dày đặc trong sơn cốc đã hoàn toàn che giấu thân hình của Dương Khai và Hạ Ngưng Thường.
Đợi đám người Nộ Lãng đi xa, Hạ Ngưng Thường mới không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi, thấm đỏ một mảng lớn trên chiếc khăn lụa che mặt. Một chưởng vừa rồi của Văn Phi Trần, cuối cùng cũng đã đả thương nàng.
- Tỷ sao rồi?
Dương Khai căng thẳng hỏi.
- Giúp tỷ lấy đan dược!
Giọng Hạ Ngưng Thường yếu ớt, thân thể mềm nhũn, ngã ngồi trên mặt đất, đến sức lực để động một ngón tay cũng không có.
- Ở đâu?
- Trong người!
Dương Khai vội vàng đưa tay vào trong áo nàng tìm kiếm, nhưng ngay sau đó lại nhanh như chớp rụt về, kinh ngạc nhìn vị tiểu sư tỷ trước mắt.
Hạ Ngưng Thường cũng đang nhìn hắn, gương mặt tái nhợt thoáng ửng hồng, thân mình khẽ run rẩy. Vừa rồi bị Dương Khai chạm vào, cảm giác tê dại từ nơi ấy truyền thẳng đến tim, suýt chút nữa khiến nàng ngất đi.
- Tỷ ráng chịu một chút!
Dương Khai biết đây là thời khắc đặc biệt, lập tức không chần chừ, nhẹ giọng dặn dò Hạ Ngưng Thường một tiếng, rồi mới vươn tay vào trong áo nàng lần nữa để tìm kiếm.
Tiết trời mùa hạ, Hạ Ngưng Thường vốn ăn mặc mỏng manh, ngoài lớp áo ngoài, bên trong chỉ có một chiếc yếm lót. Tay Dương Khai vừa chạm vào, lập tức có cảm giác như lạc vào chốn tiên cảnh khiến người ta lưu luyến quên cả lối về.
Một vùng đầy đặn mềm mại, độ đàn hồi kinh người, không lớn không nhỏ, vừa vặn một tay không thể nắm trọn. Năm ngón tay chạm phải một điểm nhỏ nhắn nhô lên, mỗi lần va chạm đều khiến thân thể Hạ Ngưng Thường khẽ run rẩy. Cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng của đối phương, hơi thở của cả hai đều trở nên đứt quãng. Bất kể là Dương Khai hay Hạ Ngưng Thường, nhịp hô hấp đều có chút dồn dập, máu huyết toàn thân chảy nhanh hơn.
Dương Khai còn đỡ, dù có chút xấu hổ nhưng dù sao cũng là nam nhân, mặt dày coi như không có chuyện gì xảy ra.
Hạ Ngưng Thường thì ngược lại, đôi mắt trong veo tựa hồ thu, ánh mắt vừa thẹn vừa giận, hơi thở thơm ngát như lan, mang theo vẻ quyến rũ khôn tả.
- Tỷ đừng nghĩ nhiều!
Dương Khai vừa cẩn thận tìm kiếm, vừa lên tiếng an ủi.
Hạ Ngưng Thường rốt cuộc không nhịn được, cố gắng dùng chút hơi tàn yếu ớt nói:
- Ở bên kia!
- Ồ!
Dương Khai lúc này mới sực tỉnh, thầm nghĩ thảo nào tìm mãi không thấy, thì ra là ở bên này.
Việc này…
Đổi tay tìm sang bên kia, lại một phen tìm kiếm khiến Hạ Ngưng Thường run rẩy không biết bao nhiêu lần, cuối cùng hắn cũng lấy ra được mấy chiếc bình nhỏ.
- Loại nào?
Dương Khai hỏi.
- Cái ở giữa.
Giọng Hạ Ngưng Thường yếu ớt vô cùng, dùng ánh mắt ra hiệu.
Dương Khai vội vàng cầm lấy chiếc bình ở giữa, đổ ra mấy viên đan dược, vén khăn che mặt của nàng lên, nhét toàn bộ vào miệng Hạ Ngưng Thường.
Vị tiểu sư tỷ này có thể chất đặc thù, Dược Linh Thánh Thể chính là dược đỉnh tốt nhất trên đời, có uống nhiều đan dược hơn nữa cũng không đáng lo ngại.
Mấy viên đan dược vào bụng, Hạ Ngưng Thường nhắm mắt ngồi xuống vận công, Dương Khai xoay người ra ngoài cảnh giác động tĩnh.
Đợi chừng nửa canh giờ, Hạ Ngưng Thường mới từ từ hồi phục, nàng mở to đôi mắt ngập tràn vẻ ngượng ngùng, phức tạp nhìn bóng lưng của Dương Khai.
Hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra, mặt nàng nóng như lửa đốt. Mặc dù biết lúc ấy là tình thế bất đắc dĩ, nhưng Hạ Ngưng Thường vẫn xấu hổ đến mức chỉ hận không có cái lỗ nào để chui xuống ngay lập tức.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của Hạ Ngưng Thường, Dương Khai đang cảnh giác bỗng quay đầu lại, thấy nàng đã ngừng vận công, bất giác thở phào một hơi:
- Tỷ không sao chứ?
Trong mắt Hạ Ngưng Thường thoáng vẻ bối rối, vội vàng nhìn sang hướng khác:
- Mặc dù không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng trong thời gian ngắn không thể động thủ được.
- Không sao là tốt rồi.
Dương Khai cuối cùng cũng thấy nhẹ nhõm trong lòng.