Không dám nghĩ thêm về những chuyện ngượng ngùng ấy, Hạ Ngưng Thường quay đầu nhìn quanh hỏi:
- Đệ làm cách nào tìm được nơi ẩn thân này?
Đây quả thực là một nơi cực kỳ bí mật, một chốn ẩn thân tuyệt hảo. Giữa màn đêm thăm thẳm, sư đệ ấy lại có thể tìm đến chính xác nơi đây?
Dương Khai nhếch miệng cười:
- Lúc tỷ rời đi, đệ ở trong này đi lại loanh quanh, vô tình phát hiện ra. Không ngờ, đây lại là nơi cứu mạng đệ.
- Đây cũng là phúc duyên của chúng ta.
Hạ Ngưng Thường thở dài một tiếng.
- Tỷ cứ nghỉ ngơi đi. Đợi lát nữa sóng êm gió lặng, đệ sẽ tìm đường đưa tỷ rời khỏi đây.
Hạ Ngưng Thường với vẻ mặt u sầu nói:
- Không đi được đâu.
- Sự tại nhân vi, lẽ nào lại không thể?
Dương Khai khẽ cười.
- Bởi vì ta đã khởi động Cửu Âm Bát Khóa Trận, hiện tại sơn cốc này đã bị trận pháp phong tỏa, trước khi trời sáng, không ai có thể rời khỏi nơi đây.
Dương Khai chợt hiểu ra:
- Lúc trước tỷ rời đi, hóa ra là để bố trí trận pháp?
Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu:
- Vốn là để đối phó Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ, nhưng đành phải bất đắc dĩ khởi động trước.
- Những xiềng xích âm khí kia là do trận pháp tạo thành?
Dương Khai lần nữa hồi tưởng lại cảnh tượng ấy.
- Đúng vậy.
- Bọn chúng có thể bị tiêu diệt không?
Hai mắt Dương Khai sáng rực, nếu toàn bộ những cao thủ này bỏ mạng, vậy thì lần này tuyệt đối có thể thoát hiểm tìm sinh lộ.
Hạ Ngưng Thường lắc đầu:
- Không được, trận pháp này không phải để giết người, bọn chúng cũng không phải kẻ yếu, chắc chắn không thể bỏ mạng. Cùng lắm chỉ có thể tiêu diệt được một hai kẻ thực lực yếu kém.
- Vậy cũng không tồi.
Dương Khai thầm than tiếc nuối.
- Có điều… tuy rằng bọn chúng không chết, nhưng đã bị xiềng xích âm khí xâm nhập vào trong cơ thể, một thân thực lực e rằng đã bị phong ấn hơn phân nửa, trước khi trời sáng tuyệt nhiên không thể khôi phục. Để ta xem trước khi trời sáng có thể khôi phục được chút nguyên khí nào hay không, sau đó chúng ta cùng nhau rời khỏi nơi đây.
Dương Khai đột nhiên dùng đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm Hạ Ngưng Thường, giọng nói có phần kích động hỏi:
- Tỷ nói, thực lực của bọn chúng sẽ bị phong ấn? Bị phong ấn bao nhiêu phần?
Hạ Ngưng Thường trầm ngâm một lát:
- Ít nhất bảy phần, những cao thủ Chân Nguyên cảnh e rằng bị phong ấn đến tám phần.
- Nói cách khác, bây giờ bọn chúng hoàn toàn không thể phát huy toàn bộ thực lực?
Vẻ mặt Dương Khai có phần phấn chấn, nóng lòng muốn thử.
Hạ Ngưng Thường khẩn trương nhìn hắn:
- Đệ muốn làm gì? Cho dù bọn chúng có bị phong ấn thực lực đi nữa, cũng không phải kẻ đệ có thể đối phó. Sư đệ, đệ chớ hành động thiếu suy nghĩ!
Nàng đã nhìn thấu ý định trong lòng Dương Khai.
Dương Khai khẽ cười, trong mắt ánh lên sự rục rịch:
- Không thử thì làm sao có thể biết được? Nơi đây là nơi Cửu Âm hội tụ, hiện tại bọn chúng bị phong ấn thực lực, lại còn bị âm khí xâm nhập, có khi còn yếu hơn tỷ dự đoán một chút.
- Nhưng bọn chúng đông đảo như vậy!
Hạ Ngưng Thường nắm lấy cánh tay Dương Khai, liên tục lắc đầu:
- Đệ đừng kích động!
Dương Khai nhẹ nhàng vỗ tay nàng:
- Yên tâm, đệ có chừng mực. Nếu chúng ta cứ trốn trong này, sớm muộn cũng sẽ bị phát hiện. Một khi trở thành cá trong chậu thì chỉ còn nước ngồi chờ chết. Nếu chúng ta chủ động xuất kích, may ra còn có hy vọng.
- Không được!
Hạ Ngưng Thường lắc đầu quầy quậy:
- Ta là sư tỷ, đệ phải nghe lời ta. Nếu như bây giờ đệ ra ngoài, chưa nói không có biện pháp ngăn cản những kẻ đó, riêng âm khí trong sơn cốc này đã đủ để làm cạn kiệt nguyên khí trong cơ thể đệ.
- Tiểu sư tỷ, nếu như tỷ muốn sống thì đừng ngăn cản đệ. Tỷ cũng đã nhìn thấy sắc mặt Long Huy kia rồi, nên biết nếu rơi vào tay y sẽ có kết cục ra sao.
Thân hình Hạ Ngưng Thường run lên bần bật.
- Cứ như vậy đi, tỷ đừng ngăn cản đệ nữa.
Dương Khai thoát khỏi sự níu kéo của Hạ Ngưng Thường.
- Nếu đệ đã khăng khăng muốn đi, vậy thì mang theo vật này!
Hạ Ngưng Thường không còn cách nào khuyên can. Nếu như Dương Khai thật sự muốn ra ngoài, với tình hình bây giờ của nàng hoàn toàn không thể ngăn cản, đành phải đưa ngọc bội cho đệ ấy.
- Tỷ cần tới thứ này hơn đệ.
Dương Khai cự tuyệt:
- Tỷ đừng lo lắng, đệ tuy chỉ có Khai Nguyên cảnh tứ tầng nhưng tự có phương pháp khôi phục nguyên khí. Âm khí trong sơn cốc này không thể ảnh hưởng tới đệ. Ngược lại, còn tỷ, nếu có người tìm được nơi đây, tỷ có thể ngăn được không?
- Ta đã khôi phục được chút nguyên khí, có thể thôi động phòng ngự bí bảo. Những kẻ đó thực lực đã giảm mạnh, sẽ không tạo thành uy hiếp gì với ta.
Hạ Ngưng Thường gật đầu.
- Vậy thì không còn nỗi lo về sau nữa rồi!
Dương Khai chậm rãi đứng dậy, bước ra ngoài.
Chịu đựng cảm giác vô lực lâu như vậy, cuối cùng cũng đến lúc có thể ra tay hành động, vẻ mặt Dương Khai có phần dữ tợn.
Đi được vài bước, bước chân đột nhiên dừng lại, Dương Khai hạ giọng nói:
- Tiểu sư tỷ, vào lúc bình minh, nếu đệ không quay lại, tỷ hãy mau chóng rời khỏi nơi này.
Lòng Hạ Ngưng Thường khẽ thắt lại, nỗi đau đớn không tên chợt dâng trào.
Dương Khai quay đầu cười:
- Nếu đệ có thể trở về, tỷ sẽ đồng ý với đệ một việc được chứ?
- Việc gì vậy?
Hạ Ngưng Thường nén nỗi chua xót trong lòng hỏi.
- Lúc đó rồi nói.
Dương Khai cười ha hả, nghiêng mình đi qua khe núi, đi ra bên ngoài, cẩn thận sắp xếp, che giấu khe hở kỹ càng. Lúc này mới nhìn khắp nơi rồi lao mình vào màn đêm thăm thẳm.
Để lại Hạ Ngưng Thường cô độc một mình, hiu quạnh vô cùng.
Chỉ còn ba bốn canh giờ nữa là trời sáng, mà kẻ địch lại có tới mười mấy người! Đây nhất định sẽ là một trận chiến đấu gian nan.
Trong rừng tối tăm, có người đang chạy vội. Nghe tiếng bước chân, đó là động tĩnh của hai người. Dương Khai giấu mình sau một cây đại thụ, lẳng lặng chờ đợi.
Hắn không biết hai kẻ đang tới kia là người phe nào, cũng không biết đối phương có thực lực gì, chỉ có thể thăm dò cho rõ ràng rồi hành động.
Nếu hai kẻ này thực lực rất mạnh, Dương Khai đành phải tìm cách tránh, tìm kiếm đối thủ yếu hơn.
Tiếng bước chân ngày càng gần, tiếng người nói chuyện vọng tới:
- Hùng sư huynh, bọn chúng trốn ở nơi nào, sao tìm mãi vẫn không thấy?
Một người khác nói:
- Sư đệ đừng nóng vội, Nộ sư huynh và đám súc sinh của Huyết Chiến Bang kia cũng đang tìm kiếm, Dương Khai không trốn được bao lâu đâu. Chúng ta cứ giả bộ đi tìm, biết đâu bên phía bọn họ đã bắt được Dương Khai và nữ tử kia rồi.
Sư đệ kia nghe vậy gật đầu:
- Vậy cũng đúng. Đáng tiếc cho cô nương kia, dường như rất xinh đẹp, nếu rơi vào tay Long Huy, không biết sẽ bị chà đạp ra sao.
Hùng sư huynh cười lạnh một tiếng:
- Long Huy háo sắc thành tính, nhất định sẽ chẳng thể có thành tựu lớn lao. Sau này chờ chúng ta lớn mạnh, sẽ có lúc lấy lại thể diện.
Đang nói chuyện, cách vài chục trượng phía trước đột nhiên xuất hiện một thân ảnh, bước chân hai đệ tử Phong Vũ Lâu lập tức dừng lại, Hùng sư huynh giận dữ quát một tiếng:
- Kẻ nào?
Bên kia truyền đến một tiếng cười khẽ:
- Các ngươi không phải đang tìm ta sao?
- Dương Khai!
Hùng sư huynh vui mừng khôn xiết, vốn không hy vọng mình sẽ có thể đụng phải Dương Khai, không ngờ hắn lại tự chui đầu vào lưới. Quả thật là đi mòn gót sắt tìm không thấy, vô tình gặp được lại chẳng tốn công!
Hùng sư huynh hưng phấn, Dương Khai cũng vui mừng không kém.
Cuộc đối thoại vừa rồi của bọn họ đã khiến Dương Khai đoán ra được thân phận. Năm tên của Phong Vũ Lâu, trừ Nộ Lãng ở Khí Động cảnh nhất tầng, những kẻ còn lại đều là Khai Nguyên cảnh.
Dương Khai không hề e ngại võ giả ở cảnh giới này.