Hai đệ tử Phong Vũ Lâu này vốn không có thù oán gì với Dương Khai. Nhưng trên đường truy đuổi, các sư đệ của họ đã tử vong không ít, mà họ lại không thể tìm Văn Phi Trần báo thù, đành phải trút giận lên đầu Dương Khai. Gặp mặt kẻ thù, cơn giận trong lòng họ đương nhiên bốc cao ngút trời.
Hùng sư huynh cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh đánh giá Dương Khai, lạnh lùng cất lời:
– Thật can đảm, lại dám tự mình chui đầu vào lưới. Nữ tử ngươi cứu đi đâu rồi?
– Đánh thắng ta, ta sẽ nói cho ngươi biết!
Dương Khai siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc, hắn lắc lắc cổ, thong thả bước về phía hai người.
Hùng sư huynh cười giễu cợt:
– Không biết sống chết! Sư đệ thay ta lược trận, ta sẽ giáo huấn hắn một chút!
Vừa nói, y vừa rút trường kiếm đeo bên hông ra khỏi vỏ, một đường kiếm sắc bén hướng thẳng về phía Dương Khai.
Hùng sư huynh có thực lực Khai Nguyên Cảnh Lục Tầng, trong khi Dương Khai bất quá chỉ là Khai Nguyên Cảnh Tứ Tầng. Bản thân cảnh giới đã kém hai tiểu cấp bậc, huống chi Hùng sư huynh còn cầm vũ khí sắc bén, tự nhiên chiếm hết ưu thế.
Kiếm này chỉ là chiêu thăm dò, Hùng sư huynh cũng không trông cậy vào một chiêu này có thể giải quyết gọn Dương Khai.
Trong bóng đêm, kiếm hoa thoáng hiện. Dương Khai nghiêng người né tránh, song chưởng giơ lên giao chiến cùng Hùng sư huynh. Lấy chưởng đối kiếm, Dương Khai luôn phải chịu thiệt, vừa đánh vừa lui. Khi Hùng sư huynh đâm ra đường kiếm thứ chín, hắn đã lùi xa vài chục bước.
Hùng sư huynh cười lớn:
– Chỉ là một hạt gạo mà cũng dám tranh sáng với trăng rằm, Dương Khai, để mạng lại!
Lúc trước thử kiếm y đã nắm rõ ràng thực lực của Dương Khai, bây giờ đương nhiên là thời điểm phải thống hạ sát thủ. Nguyên Khí trong cơ thể cuồn cuộn vận chuyển, trên trường kiếm của Hùng sư huynh phát ra tiếng sấm nổ mạnh.
– Lôi Phong Ngâm!
Hùng sư huynh uy phong lẫm liệt thi triển kiếm chiêu. Trên trường kiếm xuất hiện một vệt hào quang sắc bén vô cùng, tấn công thẳng vào ngực Dương Khai với tốc độ không thể né tránh.
Dương Khai quả nhiên không thể né tránh, nhưng trên mặt hắn không hề có chút hoảng sợ, ngược lại vung lên một chưởng, mạnh mẽ nghênh đón trường kiếm.
Hùng sư huynh cười lạnh không ngớt, thầm nghĩ thân kiếm hiện tại đang bao phủ Lôi Lực. Một tên Khai Nguyên Cảnh Tứ Tầng nhãi nhép nếu đụng vào, chỉ e là toàn thân sẽ tê liệt, đến lúc đó chỉ có thể mặc ta xâu xé.
Nghĩ đến đây, Hùng sư huynh căn bản không rút chiêu, ngược lại kiếm chiêu lại phát ra với tốc độ càng nhanh hơn.
Dương Khai khẽ quát, bàn tay bỗng trở nên đỏ rực, tựa như có ngọn lửa đang thiêu đốt. Một luồng chích nhiệt (nóng bỏng) đánh thẳng vào Hùng sư huynh, không chỉ xua tan âm hàn xung quanh mà còn khiến y có cảm giác như rơi vào biển lửa.
Tiếng "leng keng" chói tai vang lên, bàn tay Dương Khai vỗ mạnh vào thân kiếm, hồ quang trên thanh kiếm lập tức biến mất. Nhờ cú vỗ này, trường kiếm bị lệch hướng, chỉ đâm sượt qua vai Dương Khai, không gây ra chút tổn thương nào.
Hùng sư huynh hoảng hốt, lần giao chiến này, Nguyên Khí của bản thân không ngờ lại không địch nổi đối phương! Y thầm nghĩ: Dương Khai không phải chỉ là Khai Nguyên Cảnh Tứ Tầng sao? Tại sao Nguyên Khí trong cơ thể lại hùng mãnh hơn mình?
Hơn nữa, một chưởng vừa rồi chứa đựng Nguyên Khí nóng rực, cực kỳ tinh thuần, nếu không căn bản không thể dập tắt Lôi Lực của y.
Trong lúc hoảng loạn, Hùng sư huynh vội vàng thu kiếm lùi lại, định điều chỉnh khí tức rồi từ từ giao chiến tiếp. Nhưng Dương Khai làm sao cho y cơ hội này? Thừa dịp y thu kiếm, bước chân hắn dịch chuyển về phía trước. Khi Hùng sư huynh còn đang kinh ngạc nhìn chăm chú, một ngón tay đã điểm thẳng vào tim y.
Biết rõ mình phải đối phó với không ít kẻ thù, Dương Khai ra tay vô cùng dứt khoát, không hề lãng phí sức lực, muốn nhất kích tất sát đối phương.
Cơ thể Hùng sư huynh đột nhiên cứng đờ, bất động. Trong sơn cốc chỉ còn lại từng trận âm phong gào thét, nức nở như khóc than.
Tên sư đệ Phong Vũ Lâu đứng ở một bên nhất thời không nhìn rõ, bất giác nhẹ giọng la lên:
– Hùng sư huynh, Hùng sư huynh.
Còn chưa dứt lời, thân thể Hùng sư huynh đột nhiên thẳng tắp ngã xuống. Dương Khai cười dữ tợn:
– Hùng sư huynh của ngươi đang trên đường Hoàng Tuyền chờ ngươi.
Tên sư đệ kia nghẹn họng nhìn trân trối, chợt hú lên quái dị, quay đầu bỏ chạy thục mạng.
Thực lực của y kém hơn Hùng sư huynh một chút, chỉ là Khai Nguyên Cảnh Ngũ Tầng. Dương Khai đã dễ dàng giết chết Hùng sư huynh, đối phó với y chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
– Chạy sao?
Dương Khai cười nhạt, cầm theo trường kiếm của Hùng sư huynh đuổi theo.
Phải nói rằng, âm khí dày đặc trong sơn cốc này đã hỗ trợ Dương Khai rất nhiều. Trong hoàn cảnh bị âm khí bao trùm, thực lực của mọi người đều bị suy giảm nghiêm trọng. Duy chỉ có Dương Khai tu luyện Chân Dương Quyết, Nguyên Khí trong cơ thể hắn chính là khắc tinh của âm khí, căn bản không cần lo lắng bị ảnh hưởng.
Chẳng qua chỉ cần hao phí một chút Chân Dương Nguyên Khí để xua tan hàn khí mà thôi.
Tên sư đệ Phong Vũ Lâu kia mặc dù là Khai Nguyên Cảnh Ngũ Tầng, nhưng ở trong sơn cốc này thực lực có thể phát huy so với Dương Khai còn thấp hơn một ít.
Chẳng bao lâu sau, Dương Khai đã rút ngắn khoảng cách giữa hai người xuống còn khoảng mười trượng, một khoảng cách vừa đủ gần.
Trong lúc truy đuổi, Dương Khai đã phóng thanh trường kiếm vừa đoạt được trên tay. Nghe thấy tiếng gió rít gào sau lưng, tên sư đệ Phong Vũ Lâu nhanh nhẹn né tránh, khó khăn lắm mới tránh được trường kiếm đánh úp.
Nhưng trong lúc trì hoãn này, khoảng cách mười trượng lập tức bị rút ngắn thêm.
Không thể chạy trốn được nữa, tên sư đệ Phong Vũ Lâu này cũng quyết đoán, vội vàng xoay người, rút vũ khí chiến đấu với Dương Khai. Nhưng nghênh diện với một vệt hồng quang lóe lên, y gần như là bản năng đưa vũ khí tới phía trước đỡ lấy.
"Keng" một tiếng, vũ khí tinh luyện trong tay y bị hồng quang cắt trúng, vô cùng yếu ớt, trực tiếp bị chém thành hai đoạn. Ngay sau đó, y cảm thấy cổ mình nóng lên, như có vật gì đó sắc bén rạch qua.
Dương Khai dừng lại, trên đầu ngón tay hắn là một phiến đao màu đỏ tươi, mỏng như cánh ve, một giọt máu tươi từ trên đao phiến lăn xuống.
Yết hầu tên sư đệ Phong Vũ Lâu co rút, kinh ngạc nhìn Dương Khai, chỉ ngón tay vào hắn, không nói nên lời. Sau vài hơi thở, đầu gã đột nhiên bay lên không trung, máu tươi từ cổ phụt ra.
Giết hai tên trước!
Trận chiến này không hề có áp lực, nhẹ nhàng đến mức Dương Khai không cần sử dụng đến Bất Khuất Chi Ngạo. Trước kia, mỗi lần đối mặt với địch thủ mạnh hơn, Dương Khai đều phải dựa vào loại võ công thần bí này mới có thể chiến thắng. Nhưng giờ đây, hắn phát hiện, dù không sử dụng nó, bản thân vẫn có thực lực để vượt cấp giết người.
Dương Khai cảm thấy cần phải tự đánh giá lại bản thân một lần nữa.
Đúng lúc Dương Khai nhanh chóng rời đi, hai bên trái phải đồng thời truyền đến tiếng "phần phật" của tay áo.
Bên trái có hai người nhanh chóng tiếp cận, bên phải là một người! Hẳn là tiếng kêu quái dị của tên sư đệ vừa rồi đã dẫn họ tới, khoảng cách chỉ chừng một trăm trượng.
Dương Khai vốn định trốn tránh, nhưng cẩn thận suy nghĩ một lát, hắn đột nhiên nhanh chóng tiếp cận về hướng bên trái.
Nếu hắn đoán không sai, những kẻ đang tới chính là ba tên còn lại của Phong Vũ Lâu!
Có lẽ để thuận tiện cho việc tìm kiếm hắn và Hạ Ngưng Thường, chúng đã tách nhau ra. Tuy nhiên, khoảng cách giữa họ không quá xa.
Hiện tại ba tên còn lại đều đã kéo đến, Dương Khai tự nhiên cầu còn không được. Thực lực của đám người Phong Vũ Lâu kém hơn Huyết Chiến Bang rất nhiều, đây vừa đúng lúc để hắn kiểm nghiệm thực lực bản thân.