Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 97: CHƯƠNG 97: LIÊN SÁT HAI KẺ ĐỊCH

Tuy nhiên, trong số ba kẻ địch này, Nộ Lãng là võ giả Khí Động cảnh nhất tầng, việc đối phó hắn có thể sẽ hơi phiền toái.

Cho nên, Dương Khai phải giải quyết hai đệ tử Khai Nguyên cảnh của Phong Vũ Lâu trước, sau đó mới có thể dốc toàn lực giao chiến với Nộ Lãng.

Dương Khai chỉ là Khai Nguyên cảnh tứ tầng, nhưng lại dám đối đầu với Khí Động cảnh! Ý chí chiến đấu của hắn dâng trào, khí huyết sôi sục.

Dự liệu của Dương Khai vô cùng chính xác, hai kẻ địch tiếp cận từ phía bên trái quả nhiên là đệ tử Phong Vũ Lâu. Thực lực của hai tên này so với hai tên vừa rồi cũng không chênh lệch quá xa, cho dù mạnh hơn cũng không mạnh hơn quá nhiều.

Bị thu hút bởi tiếng kêu thất thanh của sư đệ mình, hai tên này chưa kịp chạy đến nơi xảy ra chuyện thì đã phát hiện có một người lao nhanh tới nghênh diện.

– Ai!

Hai đệ tử Phong Vũ Lâu dừng bước, cảnh giác nhìn người đang chạy đến.

Dương Khai không đáp lời, tốc độ đột nhiên tăng vọt vài phần, lao thẳng về phía bọn chúng. Nhận thấy sát khí và địch ý mãnh liệt từ Dương Khai, hai người này không kịp phản ứng, thất kinh hô lên:

– Là Dương Khai!

Vừa dứt lời, vũ khí nắm chặt trong tay, một trái một phải tấn công về hướng Dương Khai.

Ý chí chiến đấu của Dương Khai đang sôi sục, đối mặt với sự công kích của hai tên kia, hắn không hề nhượng bộ chút nào. Thân ảnh hắn tựa tia chớp, Huyết Phiến màu đỏ thoát khỏi đầu ngón tay, mạnh mẽ phóng về phía một tên địch.

Tên đó giơ vũ khí lên đỡ lấy, nhưng đao phiến này do một giọt Dương Dịch hóa thành, há là vũ khí Phàm cấp có thể ngăn cản? Vừa mới tiếp xúc, binh khí của đệ tử Phong Vũ Lâu đã bị chặt đứt ngay lập tức. Cũng may tên này phản ứng không chậm, khó khăn tránh được một kích trí mạng, khiến cho đao phiến sượt qua thắt lưng bay ra ngoài.

Xoẹt một tiếng...

Người này hét lên thảm thiết, chỉ cảm thấy thắt lưng như bị sắt nung dí vào, không khí lập tức tràn ngập mùi khét lẹt của máu thịt bị thiêu đốt.

– Sư huynh!

Thần sắc tên còn lại biến đổi, chiêu thức xuất ra rốt cuộc cũng rút lại vài phần.

Trong cuộc chiến sinh tử, việc thu chiêu thức về chẳng khác nào dâng cơ hội công kích cho Dương Khai.

Dương Khai làm sao có thể khách khí với y? Tiện tay chống đỡ vũ khí sắc bén của đối phương, một chưởng khác đánh thẳng vào ngực, nguyên khí mãnh liệt và nóng rực rót thẳng vào tâm mạch. Tròng mắt tên này lồi ra, gã kêu thảm rồi bay ngược ra ngoài, ngã xuống đất, co giật một hồi rồi tắt thở.

Vừa mới đối mặt, gã đã bị kích sát, còn nhanh hơn so với cái chết của Hùng sư huynh lúc nãy.

Dương Khai thuận lợi ra tay, còn chưa kịp thu tay lại, tên đệ tử Phong Vũ Lâu còn sống kia đã tung ra một kiếm.

Không thể trốn tránh, Dương Khai theo bản năng co người né tránh.

"Xoạt"... Kiếm quang hiện lên, phần bụng lập tức bị đâm một nhát, cảm giác đau đớn ở miệng vết thương lan tràn, máu tươi chảy ra. Dương Khai vẫn bất động, chỉ có trên khuôn mặt hiện lên nụ cười điên cuồng và khát máu, quay đầu nhìn thẳng đệ tử Phong Vũ Lâu.

Tên đó tận mắt nhìn sư đệ chết ngay trước mặt, lửa giận nổi lên không còn chú ý đến điều gì khác, trong lòng chỉ có ý niệm muốn giết Dương Khai để báo thù cho sư đệ. Đâm được một kiếm, gã lại đâm tiếp một kiếm nữa, thẳng vào vị trí yết hầu của Dương Khai.

Dương Khai nâng cánh tay lên chặn lại, mũi kiếm chọc vào cánh tay khoảng một tấc, chạm vào xương cốt, rốt cục cũng không có cách nào để đi sâu hơn nữa.

– Ha ha!

Cứ mặc cho máu tươi chảy xuống, Dương Khai nhìn y nhe răng cười độc ác.

Trong màn đêm, hai hàm răng trắng như tuyết lộ ra, tựa như mãnh thú đang rình mồi cắn xé.

Vào giờ khắc này, toàn thân Dương Khai tỏa ra một cỗ tà khí!

Một cỗ tà khí điên cuồng, hưng phấn, khát máu! Nụ cười kia càng làm cho người ta có cảm giác không rét mà run.

– Ngươi...

Đệ tử Phong Vũ Lâu chưa bao giờ gặp người nào như vậy? Bị đâm hai kiếm mà vẫn có thể cười ra tiếng, tên này là kẻ điên hay sao?

Tâm thần kinh hãi, gã lập tức muốn nhảy lùi về phía sau. Trong cuộc chiến sinh tử, bị khí thế của địch lấn át, làm sao có khả năng giữ được mạng sống?

Dương Khai bay người tới, một cước đá mạnh vào hông gã.

Một tiếng xương cốt vỡ vụn truyền đến, người này còng lưng xuống quỳ trên mặt đất, khuôn mặt tái nhợt.

Dương Khai trở tay rút trường kiếm trên cánh tay ra, phóng xuống một cái, chọc xuyên qua khiến y chết ngay tại chỗ.

Lại thêm hai kẻ địch bị tiêu diệt!

Xoẹt! Đúng lúc này, kẻ địch đi từ hướng bên phải cuối cùng cũng xuất hiện, quả nhiên là Nộ Lãng! Năm tên Phong Vũ Lâu, chia làm ba tốp, đi gần nhau để tìm Dương Khai và Hạ Ngưng Thường, nhưng không ngờ lại bị Dương Khai tiêu diệt từng tốp một.

Chỉ bằng một cái liếc mắt, Nộ Lãng đã thấy được hai sư đệ chết thảm nằm trên mặt đất. Trong nháy mắt, khóe mắt hung tợn nhìn Dương Khai, chất vấn:

– Là ngươi giết bọn họ?

Dương Khai quay đầu nhìn y, trong thần sắc điên cuồng vẫn ẩn chứa sự bình tĩnh.

– Xem ra, tất cả mọi người đều đã coi thường ngươi, không ngờ ngươi còn có bản lĩnh này.

Sắc mặt Nộ Lãng che dấu lo lắng đến cực điểm, cưỡng chế lửa giận trong lòng, hít sâu một hơi nói:

– Ta có một chuyện muốn hỏi ngươi.

– Không cần hỏi, Nộ Lãng và Thành Thiếu Phong đích xác là do ta giết, ngươi đoán không sai!

– Quả thật là ngươi!

Thân thể Nộ Lãng run rẩy kịch liệt. Gã vẫn luôn hy vọng đệ đệ mình chỉ là đi ra ngoài chơi đùa mà thôi, mặc dù khả năng này rất thấp, nhưng dù gì cũng là một hy vọng.

Nhưng hiện tại hy vọng của gã cũng bị Dương Khai dập tắt! Chính mồm hắn thừa nhận đệ đệ mình mất tích có liên quan đến hắn, hơn nữa còn là bị hắn giết!

– Bọn họ muốn giết ta, đương nhiên là ta có thể giết bọn họ!

Dương Khai có chút không kiên nhẫn:

– Thôi đừng phí lời nữa, chiến thôi!

– Được được được.

Nộ Lãng sát khí đằng đằng, ánh mắt vô cùng oán độc nhìn Dương Khai:

– Ngươi dám làm dám chịu, ta đây cũng không nói thêm gì nữa. Hôm nay, ta sẽ lấy mạng ngươi để tế linh hồn đệ đệ ta trên trời!

Khi nói chuyện, Nộ Lãng triển khai thân pháp, lao vút tới. Thân hình gã lay động, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Dương Khai, một tay hóa thành ưng trảo, quét ngang yết hầu Dương Khai.

Dương Khai biến sắc, thực lực mà võ giả Khí Động cảnh có thể phát huy quả nhiên khác biệt hoàn toàn so với Khai Nguyên cảnh. Chỉ riêng uy lực của một kích này đã không thể so sánh nổi rồi.

Trong lúc vội vàng, Dương Khai lui về sau, bàn tay che yết hầu lại, bảo vệ phần yếu hại.

Nộ Lãng cười lạnh một tiếng, năm ngón tay đi được nửa đường thì thay đổi phương hướng, chộp từ trên xuống.

Xoạt một tiếng...

Dương Khai lảo đảo lui về sau mấy bước, cúi đầu nhìn xuống, thấy y sam trên ngực của mình bị trảo phá, nơi đó lưu lại năm vết cào màu đỏ, còn có một luồng kình khí quỷ dị xâm nhập vào trong cơ thể.

Chân Dương Quyết vận chuyển, trong nháy mắt đã hóa giải được luồng kình khí này.

– Chỉ là một tên Khai Nguyên cảnh tứ tầng nhãi nhép lại dám láo xược trước mặt ta! Ta sẽ không vội giết chết ngươi, ta sẽ tra tấn cho ngươi sống không bằng chết!

Một kích của Nộ Lãng sau khi đánh trúng, sắc mặt càng trở nên hung tợn.

– Khoa trương múa tay, đánh nhau cào cấu cứ như nữ nhân, ngươi không thấy hổ thẹn sao?

Dương Khai xé rách y phục, lộ ra thân hình gầy gò nhưng tinh tráng, mặt lạnh lùng, buông lời chế giễu.

Mặt Nộ Lãng đỏ bừng, không cách nào phản bác. Ai bảo thứ gã tu luyện là Trảo Thượng công phu? Điều này quả thực có chút không tao nhã.

– Miệng lưỡi sắc bén, đợi lát nữa chớ có cầu xin tha thứ!

Nộ Lãng không muốn khoe võ mồm, hai tay như ưng trảo, lại một lần nữa tập kích tới.

– Vậy nếm thử xem uy lực quyền cước của ta ra sao?

Dương Khai cười ha ha, đón lấy hai điên trảo đang lao tới nện xuống.

– Không biết tự lượng sức!

Nộ Lãng cười lạnh, với tu vi Khí Động cảnh nhất tầng của gã, cho dù là gàn bướng như thạch đá, cũng có thể bị mấy trảo này phá thành lỗ thủng, huống chi chẳng qua chỉ là nghênh đón nắm đấm của một tên võ giả Khai Nguyên cảnh tứ tầng?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!