Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 950: CHƯƠNG 949: TÁI NGỘ CỐT TỘC

Sở Lăng Tiêu vô cùng quan tâm đến tình hình hiện tại của Lăng Tiêu Các, Lăng Thái Hư cũng muốn trò chuyện thêm với vị tổ sư. Thấy hai người họ dường như có rất nhiều điều muốn nói, Phi Vũ bèn vẫy tay gọi Dương Khai rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Dương Khai cáo lỗi một tiếng rồi vội vã rời đi.

Bên ngoài mật thất, Thương Viêm và những người khác cũng đã theo chân Dương Khai đi ra.

Bọn họ tới đây vốn là có việc cần bẩm báo với Sở Lăng Tiêu, nhưng thấy tổ sư và Lăng Thái Hư chuyện trò vui vẻ như vậy nên cũng không tiện quấy rầy.

- Tiểu sư điệt, nghe nói Cửu Thiên Thánh Địa của các ngươi phát triển không tồi phải không?

Phi Vũ cười tủm tỉm nhìn Dương Khai.

- Cũng tạm được ạ.

Dương Khai cười ha hả.

- Ta còn nghe nói Thánh nữ của Cửu Thiên Thánh Địa răm rắp tuân theo mọi mệnh lệnh của Thánh chủ, có phải vậy không? Tiểu sư điệt nhà ngươi tìm được mấy vị Thánh nữ rồi?

Lực Hoàn ló đầu ra, vẻ mặt đầy nghiền ngẫm hỏi, rồi lại nghiêm mặt dặn dò:

- Tiểu tử tuy tuổi trẻ thân thể cường tráng, nhưng mọi sự đều phải biết tiết chế, chớ nên lao lực quá độ.

Dương Khai mặt mày xám xịt, không biết nên nói gì, vội vàng chuyển sang chuyện khác:

- Hình như các vị sư thúc mới từ bên ngoài trở về?

- Ừ.

Thương Viêm gật đầu.

- Đến Tuyết Sơn điều tra tình hình nơi đó.

- Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì ư?

Dương Khai ngạc nhiên.

Bốn người liếc nhìn nhau, ngẫm nghĩ một chút, Phi Vũ nói:

- Tiểu sư điệt cũng không phải người ngoài, nói ra chắc không sao.

Thương Viêm gật đầu:

- Có thể nói, hơn nữa cũng là để nhắc nhở tiểu sư điệt, để Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi chú ý một chút.

Thấy bọn họ thần sắc nghiêm trọng, Dương Khai lập tức ý thức được sự tình có chút bất thường. Nếu không, làm sao có thể khiến bốn vị cường giả Nhập Thánh Cảnh phải thận trọng đến vậy?

- Đi theo bọn ta.

Phi Vũ vẫy tay, sau đó cùng ba vị sư thúc dẫn Dương Khai đi sang một bên.

- Hơn nửa năm trước, chuyện các Tiểu Huyền Giới trên khắp thiên hạ đều tự động mở ra, sư điệt biết chứ?

Trong lúc đi, Thương Viêm trầm giọng hỏi.

- Con biết ạ.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, hơn nữa hắn cũng nghi ngờ sở dĩ toàn bộ Tiểu Huyền Giới mở ra chính là có liên quan tới việc hắn phá hủy không gian nơi phân thần của Đại Ma Thần trú ngụ.

Mặc dù không có căn cứ xác thực nhưng thời gian lại vô cùng trùng khớp, đúng lúc không gian đó bị hủy diệt thì lối vào các Tiểu Huyền Giới mới đồng loạt mở ra.

- Bọn ta không biết giữa hai chuyện này có mối liên hệ nào không, nhưng sau khi toàn bộ lối vào Tiểu Huyền Giới mở ra thì phía Tuyết Sơn đột nhiên xảy ra vài chuyện.

- Chuyện gì vậy ạ?

Dương Khai hỏi.

- Một cao thủ có tu vi cực cao đã xuất hiện một cách rất quỷ dị.

Thương Viêm đáp lời, giọng đầy vẻ nặng nề.

- Cao thủ?

- Cao thủ Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh!

Dương Khai biến sắc.

Cường giả Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh trên toàn bộ đại lục chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Trong cả ba tộc Nhân, Yêu, Ma, số lượng cường giả đạt đến tu vi bậc này cộng lại cũng không quá hai mươi vị.

Dương Khai biết Ma tộc có năm vị cường giả như vậy, ngoại trừ Ma Tôn Trường Uyên ra, còn có bốn vị Ma Tướng.

Yêu tộc chỉ có ba vị Đại Tôn là có tu vi bực này, lần lượt là Xích Viêm Lôi Long, Hám Địa Thần Ngưu và Băng Ngọc Mãng.

Bên Nhân tộc có nhiều hơn một chút nhưng cũng không đáng kể.

Tuyết Sơn đột nhiên xuất hiện một vị cao thủ như vậy, tất nhiên phải khiến người ta chú ý.

- Là người của tộc nào?

Dương Khai vội vàng hỏi.

Sắc mặt bốn vị sư thúc lập tức trở nên quái dị. Thương Viêm trầm ngâm một hồi rồi nói:

- Chính vì không thể xác định là tộc nào nên mới khiến người ta nghi hoặc. Đợi đến đó, ngươi xem sẽ biết.

Dương Khai ngạc nhiên, lập tức không hỏi thêm mà đi theo bốn người.

Nghe hàm ý trong lời nói của bọn họ, vị cao thủ Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh đó hiện đang bị giam giữ ở Thiên Tiêu Tông, điều này làm hắn không tài nào tưởng tượng nổi.

Một cường giả Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh đâu phải muốn bắt là có thể bắt được.

Với vẻ mặt đầy nghi hoặc, Dương Khai không nói một lời.

Đi theo bốn người xuyên qua Thiên Tiêu Tông, không lâu sau đã đến một ngọn núi. Dưới chân núi có một lối vào bí mật, chui vào trong đó liền đặt chân tới một mật đạo trong lòng núi.

Hai bên mật đạo, những ngọn đuốc cháy sáng lại tỏa ra một luồng âm khí lạnh lẽo.

Cảm nhận được áp lực quanh thân, Dương Khai biến sắc.

Phi Vũ chủ động giải thích:

- Nơi này có một đại trận mang hiệu quả trói buộc, là nơi Thiên Tiêu Tông dùng để giam giữ những kẻ địch lợi hại. Tuy nhiên, nơi này bình thường đều bỏ không, mãi đến mấy tháng trước mới được mở ra.

- Vị cao thủ đó bị giam giữ ở bên trong sao?

- Ừ, tình hình rất quái lạ, bọn ta cũng không biết nên giải thích thế nào, ngươi cứ tự mình xem thử thì tốt hơn.

Thương Viêm gật đầu.

Suốt dọc đường đi xuống, Dương Khai cảm giác áp lực dường như càng lúc càng lớn, mơ hồ có ảo giác như thể cả một ngọn núi lớn đang đè lên người, khiến hơi thở cũng trở nên khó khăn.

Điều này hiển nhiên là dư uy của trận pháp, dù không phải nhằm vào Dương Khai nhưng cũng đủ làm hắn cảm thấy áp lực. Nếu như bị nhắm đến, Dương Khai không biết phải là người như thế nào mới có thể chịu đựng được áp lực này.

Đi mãi khoảng nghìn trượng, cuối cùng họ cũng đến được một thạch thất. Trong thạch thất, từng đường vân ánh sáng lấp loá, hội tụ thành một trận đồ lớn phức tạp, mà ở vị trí trung tâm trận đồ đó có một sinh vật hình dáng kỳ quái đang bị trói.

Tỏa Ma Liên của Sở Lăng Tiêu đang siết chặt lấy sinh vật này, không ngừng tuôn ra năng lượng nóng rực thiêu đốt cả thể xác lẫn thần hồn của nó. Tứ chi của sinh vật này cũng bị vô số bí bảo trói buộc vô cùng chắc chắn.

Một luồng sát khí ghê tởm lan tràn trong thạch thất.

- Chính là y.

Thương Viêm chỉ về phía trước nói:

- Tiểu sư điệt nhìn kỹ xem, sau này nếu Cửu Thiên Thánh Địa gặp phải sinh vật giống như vậy thì nhất định phải cẩn thận. Đến nay bọn ta vẫn không thể xác định được y thuộc tộc nào.

Dương Khai nhìn sinh vật đó, nheo mắt lại, kinh hãi kêu lên:

- Cốt Tộc?

- Cái gì?

Bốn vị sư thúc đồng loạt nhìn sang hắn.

Dương Khai cau mày bước nhanh lên phía trước, cẩn thận quan sát sinh linh đó, càng thêm khẳng định phán đoán của mình.

Kẻ đang bị trói ở trong này chính là một tên Cốt Tộc!

- Tiểu sư điệt biết chủng tộc này sao?

Thương Viêm vội vàng hỏi.

- Trước kia sư điệt có gặp qua!

Dương Khai gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng.

- Gặp ở đâu?

- Khoảng bảy, tám năm trước, khi sư điệt đi tìm một vị sư tỷ, tại một nơi bao phủ bởi sông băng ở phía bắc hải.

Dương Khai nhanh chóng giải thích.

Năm đó hắn đi tìm Tô Nhan, giao dung thần hồn với nàng ở Băng Tông, thần thức hai người hóa thành Kim Long Băng Hoàng ngao du thiên địa, vô tình hủy đi một tòa băng sơn, phát hiện ra một bộ hài cốt bị đóng băng trong đó.

Bộ hài cốt đó giống hệt sinh linh này, không có chút máu thịt nào, chỉ có xương cốt và kinh mạch, trông vô cùng khủng khiếp.

Dương Khai lúc ấy không biết sâu cạn, tưởng là đệ tử Băng Tông nào đó không cẩn thận gặp nạn nên đã hảo tâm đem bộ hài cốt bị đóng băng về.

Băng chủ Thanh Nhã và trưởng lão Thiên Nguyệt, Thiên Hạo lại như gặp phải đại địch, nói cho hắn biết một vài bí mật.

Từ rất lâu về trước, trên đại lục đã xuất hiện một chủng tộc tên là Cốt Tộc. Đặc thù của bọn chúng chính là thân thể chỉ có hài cốt, không có bao nhiêu máu thịt, nhưng công lực của mỗi người đều vô cùng mạnh mẽ, tuổi thọ cũng rất dài.

Sự xuống dốc của Băng Tông cũng có liên quan tới Cốt Tộc.

Cuối cùng, Thanh Nhã bảo Dương Khai thiêu hủy bộ hài cốt không rõ đã chết bao nhiêu năm đó đi, nhưng ngay lúc Dương Khai dùng lửa thiêu đốt, nó lại toát ra khí tức sinh mệnh.

Lúc ấy, chuyện này đã làm Dương Khai sợ thót tim, nên hắn cũng nhớ rất rõ.

Hiện giờ vừa thấy bộ hài cốt bị trói ở đây, Dương Khai tất nhiên nhận ra ngay tức thì.

Nghe xong lời giải thích của Dương Khai, vẻ mặt mấy vị sư thúc càng thêm ngưng trọng.

- Ngươi nói là... y đã sống mấy nghìn năm?

Thương Viêm kinh ngạc hỏi.

- Có lẽ vậy.

Dương Khai gật gật đầu.

- Tổ sư cũng nói người này nhìn như không có sức sống, nhưng thật ra vẫn còn sống... Chẳng qua y chỉ mới tỉnh lại sau giấc ngủ say không lâu, công lực còn chưa khôi phục nên tổ sư mới có thể dễ dàng bắt được và đưa về tông môn.

- Tên Cốt Tộc này là do tổ sư bắt sao?

Dương Khai quay đầu nhìn bốn người.

- Ừ, chính vào ngày toàn bộ lối vào Tiểu Huyền Giới mở ra, tổ sư đột nhiên cảm giác được trong Tuyết Sơn có một khí tức bất thường, không yên tâm nên đã đi trước điều tra, chẳng mấy ngày sau đã đưa người này về... bọn ta cũng tưởng y đã chết rồi.

- May mắn có tổ sư liệu sự như thần, trói y ở đây!

Lực Hoàn vẻ mặt nghĩ lại mà sợ.

Trong cơ thể tên Cốt Tộc này toát ra sóng tu vi của Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh, tuy rất nhạt nhưng nếu cảnh giới đó thực sự khôi phục thì không chắc Sở Lăng Tiêu có thể làm gì được y.

- Các ngươi xem, mấy ngày trước lúc chúng ta tới đây, kinh mạch của y có phải vẫn còn khô quắt không? Nhưng hiện tại hình như đã căng đầy hơn, hơn nữa khí tức sinh mệnh trong cơ thể nó cũng nồng đậm hơn hẳn.

Phi Vũ phát hiện ra điều này, vội vàng nhắc nhở.

- Nó đang khôi phục!

Thương Viêm biến sắc.

Đây là sức mạnh khủng khiếp đến mức nào? Bị đóng băng ở Tuyết Sơn mấy nghìn năm mà không chết, vừa tỉnh lại còn có thể tự mình khôi phục, quả thực đáng sợ.

- Sao trước kia chưa từng nghe nói có chủng tộc như vậy?

Mấy người ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu ra sao.

- Thiên hạ rộng lớn, không thiếu chuyện lạ, còn nhiều việc chúng ta chưa biết đến đấy thôi. Lực Hoàn, đi thông báo cho tổ sư, hỏi xem bây giờ nên làm gì.

Thương Viêm trầm giọng nói.

- Được.

Lực Hoàn lắc mình biến mất.

Vốn dĩ đưa Dương Khai tới đây chỉ là muốn nhắc nhở hắn, nhưng không ngờ Dương Khai còn biết chút chuyện, điều này làm Thương Viêm lập tức coi trọng hắn hơn.

Không bao lâu sau, Sở Lăng Tiêu đã vội vàng tìm tới.

- Ta đã nghe Lực Hoàn nói rồi. Dương Khai, ngươi biết bao nhiêu về Cốt Tộc này?

Sở Lăng Tiêu nghiêm mặt hỏi.

- Không nhiều lắm ạ.

Dương Khai lắc đầu:

- Con chỉ biết là muốn hoàn toàn tiêu diệt nó, tốt nhất là đem hài cốt của nó đốt thành tro, bằng không đợi nó thực sự khôi phục lại sẽ rất khó đối phó.

- Quả thật, một chủng tộc quái dị như vậy lão phu trước kia cũng chưa từng nghe thấy. Nhưng về Băng Tông kia thì ta có biết một chút, không ngờ bọn họ vẫn còn huyết mạch tại thế.

Sở Lăng Tiêu hít sâu một hơi.

- Tổ sư biết Băng Tông?

Dương Khai kinh ngạc.

- Đương nhiên biết, Tuyết Sơn vô tận đó trước đây chính là nơi lập tông của Băng Tông.

Dương Khai nghẹn họng trân trối.

Song điều này cũng đã giải thích tại sao nơi đây lại xuất hiện Cốt Tộc. Việc Băng Tông sa sút chắc chắn có liên quan tới Cốt Tộc. Bọn họ đã chiến đấu với Cốt Tộc ở đây, sau đó lại truy đuổi Cốt Tộc tới thế giới Băng Xuyên, trấn thủ luôn tại đó, mãi không xuất thế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!