Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 951: CHƯƠNG 950: SỨ GIẢ SONG TỬ CÁC

Tại mật thất dưới chân núi Thiên Tiêu Tông, Dương Khai phát ra chân nguyên dương khí trong cơ thể, hội tụ thành lửa chân dương, thiêu cháy bộ hài cốt kia.

Sở Lăng Tiêu và bốn vị sư thúc đứng bên cạnh im lặng quan sát, nét mặt lộ vẻ kiêng kỵ.

Lửa chân dương của Dương Khai không phải ngọn lửa bình thường, mà là kết tinh từ tu vi của hắn, vô cùng cô đọng, không gì có thể ngăn cản sức cháy của nó.

Dù bị Tỏa Ma Liên và vô số bí bảo trói buộc, bộ hài cốt Cốt tộc vẫn bất động, như thể đã thực sự chết đi.

Nhưng sát khí phát ra từ trong cơ thể y càng lúc càng nồng đậm.

Xoẹt xoẹt xoẹt...

Trong mật thất không ngừng vang lên những tiếng nổ chói tai. Mắt thường có thể thấy rõ, hài cốt và kinh mạch của tên Cốt tộc dần hóa thành tro tàn.

Bỗng nhiên, hai luồng u quang xanh biếc đột nhiên bùng lên từ hốc mắt Cốt tộc, tựa như đôi mắt ma trơi u ám lơ lửng.

Sát khí càng thêm cuồng bạo, ầm ầm bùng nổ.

Grào...

Một tiếng rống giận dữ đột nhiên truyền từ thần niệm của Cốt tộc, ngấm vào thức hải mọi người, khiến họ đều cảm nhận được rõ ràng sự bất cam và điên cuồng của y. Tiếng rống ấy còn ẩn chứa một đòn tấn công thần thức, khiến thần thức của mọi người, trừ Sở Lăng Tiêu, đều chấn động kịch liệt.

Mọi người đều biến sắc, Dương Khai lập tức gia tăng chân nguyên, dốc sức truyền vào.

Rắc rắc rắc, bộ hài cốt dần dần vụn nát, biến thành tro bụi.

U quang trong hốc mắt Cốt tộc nhanh chóng mờ dần, rồi tắt hẳn.

Sau thời gian một nén nhang, tại nơi đó chỉ còn lại một đống tro tàn đen kịt.

Mọi người nhìn nhau, nhất thời không nói gì.

- Nó thực sự chưa chết... Thật ngoan cường!

Phi Vũ vẻ mặt sợ hãi.

- Chỉ còn một bộ hài cốt, làm sao có thể sống sót?

Thương Viêm cũng thấy không tưởng.

- Nói không chừng đó vốn chính là một bộ hài cốt, căn bản không có máu thịt, hoặc là hài cốt mới chính là tinh hoa tính mạng của y...

Dương Khai đăm chiêu.

- Ý tiểu sư điệt là, nếu hài cốt chưa bị diệt, y sẽ không chết?

- Ừ.

Dương Khai gật đầu:

- Dù sao đi nữa, chủng tộc này hoàn toàn khác biệt so với các chủng tộc đã biết trên đại lục, lại cực kỳ nguy hiểm. Về sau nếu gặp phải, tuyệt đối không được bỏ qua.

- Yên tâm đi, về sau nếu gặp, ta nhất định sẽ đốt xương cốt của chúng thành tro bụi.

Lực Hoàn gắt.

- Ở đại lục có sinh linh quỷ dị như vậy sao?

Sở Lăng Tiêu cau mày. Với kiến thức của lão, nếu không phải Dương Khai tình cờ tới đây, thì lão cũng không biết thân phận của bộ hài cốt mình đem về.

Lúc ấy lão tới Tuyết Sơn điều tra, men theo ngọn nguồn sát khí, phát hiện ra bộ hài cốt này dưới lớp tuyết dày trăm trượng, thấy quái dị nên đã mang về.

May có dự kiến trước nên đã đem nó phong ấn ở đây.

- Có điều từ ngày đó lão phu cảm giác thấy thiên hạ này có chút khác lạ.

Sở Lăng Tiêu trầm giọng nói.

- Ý của tổ sư là...

Dương Khai hồ nghi nhìn lão.

Sở Lăng Tiêu trầm ngâm một lát rồi nói:

- Cảnh giới tu vi của các ngươi chưa đủ để cảm thụ rõ ràng, nhưng ta nghĩ tất cả cường giả Nhập Thánh tam tầng cảnh trong thiên hạ này đều có cảm nhận tương tự lão phu. Thiên địa trở nên sáng sủa hơn trước, vào ban đêm, rất nhiều tinh tú trước kia không thể nhìn thấy giờ cũng hiện rõ mồn một.

Dương Khai biến sắc.

- Lão phu không rõ nguyên do, nhưng e rằng thiên địa sắp biến đổi rồi.

Sở Lăng Tiêu thở dài.

Bốn vị sư thúc khẽ rùng mình, giờ mới hiểu được vì sao từ ngày đó tổ sư thường ban đêm rời khỏi mật thất bế quan ngẩng đầu nhìn sao trời.

Bọn họ không hiểu vì sao tổ sư lại có hành động kỳ lạ như vậy, còn tưởng rằng Sở Lăng Tiêu muốn cảm ngộ đại đạo. Nghe lão nói vậy, giờ đây mới hiểu ra, chính vì lão đã phát hiện không ít điều khác thường nên mới cẩn thận quan sát như thế.

Ở Thiên Tiêu Tông hai ngày, Dương Khai cùng Lăng Thái Hư và Tô Mộc quay về Cửu Thiên Thánh Địa.

Trước khi rời đi, tổ sư dặn đi dặn lại sau này phải hết sức cẩn thận, nếu gặp sinh linh quái dị như Cốt tộc kia nhất định phải cho lão biết.

Dương Khai đồng ý ngay.

Dọc đường đi, Dương Khai chìm vào trầm tư, im lặng không nói một lời.

Lăng Thái Hư phát hiện hắn có vẻ không yên lòng, liền dò hỏi:

- Có phải đã xảy ra chuyện gì không?

Dương Khai gật gật đầu, kể lại sự việc Cốt tộc. Lăng Thái Hư cũng hơi biến sắc nhưng lão không đưa ra ý kiến gì, dù sao lão mới đến Thông Huyền đại lục chưa bao lâu, đến thế giới này có bao nhiêu điều còn chưa rõ, nói gì đến Cốt tộc kia.

Trước kia ở Đại Hán, bọn họ đến Ma tộc và Yêu tộc cũng không biết tới.

Chỉ cho rằng thiên hạ này chỉ có loài người.

Khi tới Thông Huyền đại lục, mới nhận ra kiến thức của mình quá nông cạn.

- Sư công không cần lo lắng, trời sập tự có người chống đỡ.

Dương Khai cười hì hì, tâm trạng cũng nhẹ nhõm đi hẳn, quay đầu nhìn Tô Mộc cười nói:

- Đệ có được thứ gì tốt mà cứ cười tủm tỉm vậy?

Tô Mộc cười ha hả, lấy ra một túi Càn Khôn một cách trân trọng:

- Xem này, tổ sư cho đệ đấy.

- Túi Càn Khôn!

Dương Khai gật đầu:

- Biết dùng thế nào rồi chứ?

- Đương nhiên là biết rồi, tổ sư và các vị sư thúc còn cho đệ không ít bí bảo, võ kỹ và điển tịch các loại, đều ở trong này.

Tô Mộc cẩn thận cất túi Càn Khôn vào trong ngực áo, khẽ vỗ nhẹ.

- Được ban tặng nhiều thứ như vậy, con phải dùng cho tốt, chớ phụ lòng kỳ vọng của sư tổ và các vị sư thúc.

Lăng Thái Hư dặn.

- Đệ tử biết rồi.

Tô Mộc gật đầu, bỗng nhiên nói:

- Tỷ phu, khi nào huynh mới đón tỷ tỷ về? Toàn bộ tông môn chúng ta cũng đã tới, cũng đến lúc đưa tỷ tỷ về rồi.

- Ừ, lần này đưa hai người trở về xong, ta sẽ đi tìm Tô Nhan.

Dương Khai đáp.

Cho dù Tô Mộc không nhắc, hắn đang định như vậy. Chia tay đã bảy tám năm, Dương Khai cũng không muốn tiếp tục những ngày tháng tương tư này nữa.

Hiện giờ Hạ Ngưng Thường đã ở Cửu Thiên Thánh Địa, chỉ cần đón Tô Nhan về là cả nhà đã đoàn viên.

Đó chính là cuộc sống mà Dương Khai hằng mong ước!

Hai ngày sau, ba người trở về Chiến Hồn Điện.

Vừa về tới nơi, đã nghe Từ Hối bẩm báo:

- Thánh chủ, hai ngày trước có người tới Thánh Địa muốn cầu kiến ngài.

- Ai vậy?

Dương Khai hỏi.

- Nói là Các chủ Song Tử Các, tên là Ngô Pháp, Ngô Thiên!

Từ Hối hồi báo, sau khi nói xong, chính lão cũng không nhịn được cười, hiển nhiên là cảm thấy tên của hai người này quá sức ngạo mạn.

- Ồ, bọn họ đích thân tới rồi?

Dương Khai nhướn mày.

Trên đường đưa các võ giả Đại Hán tới Cửu Thiên Thánh Địa, Phủ chủ Long Phượng Phủ Trần Châu đã bảo trưởng lão Tiêu Linh tới Song Tử Các báo tin. Hiện giờ đã mấy tháng trôi qua, nhận được tin, Song Tử Các quả nhiên có hành động.

Chỉ có điều, hai vị Các chủ tự mình tới cầu kiến cho thấy bọn họ rất coi trọng Hồ gia tỷ muội.

Điều này làm Dương Khai rất hài lòng, ít ra bọn họ cũng thể hiện thành ý.

- Thánh chủ, có muốn gặp bọn họ hay không ạ?

Từ Hối hỏi.

- Gặp, đương nhiên phải gặp. Bọn họ hiện giờ đang ở đâu?

- Đang ở Thánh Địa!

- Ừ, tiếp tục chiêu đãi, nói cho bọn họ biết ta sẽ về ngay.

Từ Hối đáp một tiếng rồi nhanh chóng rời đi.

Đợi sau khi lão đi khỏi, Dương Khai liền phóng thần niệm tìm kiếm trong Chiến Hồn Điện, một lát sau đã tìm thấy vị trí của Hồ gia tỷ muội. Hắn khẽ lắc mình, tức tốc bay về phía đó.

Chiến Hồn Điện chiếm diện tích rộng lớn, Huyết Chiến Bang ở hướng Tây Bắc, nơi đó có một khu nhà dễ dàng sắp xếp chỗ ở cho các đệ tử Huyết Chiến Bang.

Hồ gia tỷ muội cùng Bang chủ Hồ Man đang dọn dẹp chỗ ở mới, sửa chữa phòng ốc, bận rộn tối mày tối mặt.

Thấy Dương Khai xuất hiện, Hồ Man cười vui vẻ đi tới, chắp tay nói:

- Dương hiền điệt tới rồi à.

Hồ gia tỷ muội cũng cười rạng rỡ.

Dương Khai khẽ gật đầu hỏi:

- Nơi này thế nào? Có vừa ý hay không?

Hồ Man vội vàng nói:

- Làm gì có chỗ nào không vừa ý? Hiền điệt sớm đã sắp xếp xong xuôi mọi thứ, lại đưa tới rất nhiều vật tư tu luyện. Bọn ta chỉ cần yên tâm ở đây tu luyện là được, hoàn toàn hài lòng với điều kiện tu luyện hiện tại, căn bản không có chỗ nào có thể bắt bẻ được.

- Vậy là tốt rồi. Nếu có cần gì, chỉ cần nói với trưởng lão Thánh Địa, bọn họ sẽ dùng hết khả năng để đáp ứng.

- Không cần gì cả.

Hồ Man cười lớn, chuyển đề tài:

- Chỉ là nếu hiền điệt rảnh rỗi, có thể bớt chút thời gian chỉ dạy hai đứa con này, Hồ mỗ đã vô cùng cảm kích rồi. Tốt nhất là ngày đêm chỉ điểm, ở luôn bên người chỉ giáo cũng không sao, Hồ mỗ rất là yên tâm. Ha ha...

- Cha không nói thì cũng chẳng ai bảo cha câm đâu!

Hồ Kiều Nhi đỏ mặt, trừng lão một cái.

Từ sau khi tới đây, Hồ Man cả ngày lải nhải về việc Dương Khai tốt thế nào bên tai hai tỷ muội họ. Tâm tư của lão có gì mà Hồ gia tỷ muội không hiểu được? Hiện giờ lại nói ra trước mặt Dương Khai như vậy, lập tức khiến Hồ Kiều Nhi có chút nuốt không trôi.

Tính toán của lão đã khắc rõ trên mặt.

- Các ngươi nói chuyện đi, nói chuyện đi!

Hồ Man gượng cười, biết điều tránh đi.

- Ngươi đừng để ý tới ông ấy.

Hồ Kiều Nhi đi đến cạnh Dương Khai, mặt ửng đỏ:

- Ông ấy nói nhăng cuội quen rồi.

- Ngươi đến tìm chúng ta có chuyện gì sao?

Hồ Mị Nhi hỏi.

- Người của Song Tử Các đến rồi.

Dương Khai trả lời.

Hồ gia tỷ muội khẽ rùng mình, ánh mắt sáng quắc nhìn Dương Khai.

- Người tới là hai vị Các chủ Song Tử Các, ý đồ rất rõ ràng, cũng đủ thành ý. Hiện giờ chỉ xem ý hai người nghĩ sao thôi.

Hai tỷ muội liếc nhau, tựa hồ không thể quyết định được. Một lát sau, Hồ Kiều Nhi nói:

- Ngươi nói làm thế nào, bọn ta liền làm vậy, tất cả đều nghe theo ngươi.

Hai người họ giao quyền lựa chọn vào tay Dương Khai.

- Muốn đi không?

Dương Khai cười dài hỏi.

Hai người cùng gật đầu, Hồ Kiều Nhi nói:

- Muốn đi xem đó là tông môn như thế nào.

Dương Khai cũng có thể hiểu được suy nghĩ của họ. Cũng như thời điểm hắn biết được Long Phượng Phủ là khởi điểm truyền thừa của mình và Tô Nhan, hắn cũng bất giác liên hệ tới việc của mình.

Để cơ duyên lớn như vậy cho Tôn Ngọc, thái độ hòa thiện với Long Phượng Phủ như vậy cũng chính vì nguyên nhân này.

- Ở nơi đó, không chừng hai người còn có thể tìm được vài người có tiếng nói chung. Hơn nữa, nếu làm tốt, còn có thể có thêm thu hoạch nữa.

Trần Châu đã đảm bảo phẩm chất của Ngô Pháp và Ngô Thiên, hơn nữa lại có hắn bảo chứng, nói vậy nếu Hồ gia tỷ muội đi Song Tử Các cũng sẽ không chịu thiệt thòi gì.

Ngô Pháp và Ngô Thiên chỉ có nước đối đãi với họ như báu vật mà thôi.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!