Cửu Thiên Thánh Địa, trong Nghênh Khách điện.
Hai vị Các chủ của Song Tử Các là Ngô Pháp và Ngô Thiên đang ngồi ngay ngắn trên ghế, thần sắc sốt ruột như ngồi trên đống lửa, thi thoảng lại quay đầu nhìn ra ngoài, ánh mắt không giấu nổi vẻ mong chờ.
Họ đến đây đã vài ngày, nhưng ngay cả bóng dáng Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa cũng chưa thấy đâu, huống hồ là được gặp cặp tỷ muội song sinh tu luyện Đồng Khí Liên Chi Thần Công trong truyền thuyết.
Trong lòng nóng như kiến bò trên chảo nóng.
Có Đại trưởng lão Thánh địa Từ Hối ngồi bên cạnh, họ cũng không dám tỏ ra mất kiên nhẫn, chỉ đành âm thầm sốt ruột.
Mấy năm trước, một đệ tử trẻ tuổi bình thường của Long Phượng Phủ tiến vào Long Cốc, tình cờ khởi động được Long Hoàng truyền thừa, khiến uy thế Long Hoàng tái hiện nhân gian.
Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, tu vi của đệ tử trẻ đó đã từ Chân Nguyên Cảnh thất tầng đột phá lên Thần Du Cảnh thất tầng. Ngày xuất quan, hắn đại sát tứ phương, khiến đám người U Hàn Động Thiên đến xâm phạm Long Phượng Phủ phải thảm bại quay về, tử thương vô cùng thảm trọng, Long Phượng Phủ đại thắng.
Tin tức truyền đến Song Tử Các, Ngô Pháp và Ngô Thiên ngưỡng mộ không thôi, đồng thời cũng nhận thức sâu sắc được uy lực kinh thiên của truyền thừa cổ xưa.
Trong lúc vui mừng cho Long Phượng Phủ, họ ít nhiều cũng cảm thấy mất mát.
Truyền thừa tối cao của Song Tử Các và Long Phượng Phủ đều bị đoạn tuyệt trong cùng một thời kỳ, nhưng nay, Long Phượng Phủ đã nhìn thấy tia hy vọng mới, còn Song Tử Các thì vẫn mịt mờ không lối.
So sánh như vậy, tâm trạng của Ngô Pháp và Ngô Thiên sao có thể cân bằng cho được?
Họ thường xuyên thở vắn than dài, cảm thán ông trời không đoái thương đến Song Tử Các.
Nào ngờ vài năm sau, trưởng lão Tiêu Linh của Long Phượng Phủ vui mừng khôn xiết chạy tới báo tin, nói rằng trong một Tiểu Huyền Giới, đã xuất hiện một cặp tỷ muội song sinh tu luyện Đồng Khí Liên Chi Thần Công.
Hơn nữa, hai tỷ muội này đã đến Thông Huyền đại lục và hiện đang ở Cửu Thiên Thánh Địa!
Nghe được tin này, Ngô Pháp và Ngô Thiên lập tức khởi hành từ Song Tử Các, dọc đường không dám nghỉ ngơi, không dám trì hoãn một khắc nào, cuối cùng cũng đến được Cửu Thiên Thánh Địa với tốc độ nhanh nhất.
Nào ngờ lại chẳng gặp được ai, hỏi han Từ Hối cũng không có kết quả, hai người họ không khỏi lo được lo mất.
Cũng may vừa rồi, Từ Hối đã tìm đến, nói rằng Thánh chủ sẽ tới ngay, bảo họ chớ nóng vội.
- Đại trưởng lão, dám hỏi khi nào Dương Thánh chủ mới đến?
Ngô Pháp không nén nổi sốt ruột, cất tiếng hỏi, vừa nói xong sắc mặt cũng trở nên có chút ngượng ngùng.
Bởi vì chỉ trong chốc lát, câu này lão đã hỏi đến ba bốn lần rồi.
Từ Hối khẽ cười, gật đầu đáp:
- Thánh chủ nói sắp đến rồi, Ngô Các chủ có vẻ sốt ruột lắm đúng không?
Ngô Pháp cười gượng:
- Có một chút, mong đại trưởng lão không trách!
- Đại ca, đến rồi!
Đúng lúc này, Ngô Thiên bỗng rùng mình, khẽ hô lên.
Ngô Pháp liền thả thần niệm ra, quả nhiên phát giác được bên ngoài có người đang nhanh chóng đến gần. Hai huynh đệ cũng không ngồi yên được nữa, thân hình khẽ nhoáng lên đã lao ra ngoài Nghênh Khách điện, phóng tầm mắt ra xa.
Một lát sau, một luồng thanh quang lướt đến, ba bóng người thoắt hiện.
Đi đầu là một thanh niên có thể phách anh tuấn, khí tức thâm sâu, thần quang trong mắt rạng rỡ, vừa nhìn đã biết không phải là kẻ tầm thường.
Nhưng ánh mắt của Ngô Pháp và Ngô Thiên lại lập tức bị thu hút bởi hai cô nương đứng sau lưng hắn.
Hai cô nương này có dung mạo giống hệt nhau, khí tức sinh mệnh và chân nguyên ba động cũng hoàn toàn đồng nhất. Khi đứng cạnh nhau, giữa hai người dường như có một mối liên kết vô hình, chân nguyên tương thông, sinh mệnh cộng hưởng.
Nếu không phải do khí chất có phần khác biệt, e rằng bất cứ ai cũng sẽ lầm tưởng họ là một người.
Ngô Pháp và Ngô Thiên hít một hơi thật sâu, thần sắc kích động, ánh mắt dán chặt vào hai tỷ muội Hồ gia, không nỡ rời đi dù chỉ một khắc, trong mắt dần dần tràn ngập sự kinh ngạc và phấn chấn.
Không cần xác nhận nữa, ngay khi nhìn thấy hai tỷ muội Hồ gia, Ngô Pháp và Ngô Thiên đã có thể kết luận, thứ mà hai người họ tu luyện chắc chắn là Đồng Khí Liên Chi Thần Công.
Bởi vì trong thiên hạ, ngoại trừ Đồng Khí Liên Chi Thần Công có thể khiến người tu luyện có được trạng thái này ra, thì không còn thần công nào khác làm được như vậy.
Hơn nữa, thứ mà họ tu luyện còn là Đồng Khí Liên Chi chính thống nhất.
Luận về mức độ đồng nhất của khí tức và sinh khí, kể cả hai vị Các chủ là Ngô Pháp và Ngô Thiên cũng không bằng hai tỷ muội Hồ gia, mức độ liên kết cộng sinh chân nguyên giữa đôi bên cũng kém hẳn hai vị cô nương này.
- Đại ca!
Ngô Thiên khẽ gọi, nét mặt say mê.
- Không nhầm đâu.
Ngô Pháp cũng kích động vạn phần.
- Chắc chắn chính là truyền thừa tối cao đã thất truyền của Song Tử Các ta!
Hai tỷ muội Hồ gia cũng đang tò mò quan sát Ngô Pháp và Ngô Thiên, họ chưa từng gặp võ giả nào có tình trạng tương tự như tỷ muội mình.
Chỉ có điều, ánh mắt như muốn nuốt chửng của đối phương khiến họ hơi sợ hãi, bất giác nấp ra sau lưng Dương Khai.
Hành động nhỏ của họ khiến Ngô Pháp và Ngô Thiên nhận ra mình đã thất thố, vội vàng thu lại vẻ mặt, cố tỏ ra hiền lành vô hại.
- Hai vị là Các chủ của Song Tử Các đúng không?
Dương Khai mỉm cười hỏi.
Ngô Pháp và Ngô Thiên nghiêm mặt lại, chắp tay nói:
- Đúng vậy, các hạ chính là Dương Thánh chủ?
Dương Khai gật đầu.
- Ngưỡng mộ đại danh đã lâu!
Ngô Pháp nói, cũng không nhiều lời, đi thẳng vào vấn đề:
- Dương Thánh chủ, hai vị cô nương này...
Dương Khai mỉm cười ngắt lời:
- Vào trong rồi nói.
Nói xong, hắn liền dẫn hai tỷ muội Hồ gia đi thẳng vào trong Đại điện.
Ngô Pháp và Ngô Thiên liếc nhìn nhau, bất đắc dĩ đuổi theo.
Đến khi chủ khách đã an tọa, Dương Khai sai người dâng trà, rồi mới ung dung nói:
- Ta sẽ nói thẳng, ừm, mục đích chuyến này của hai vị Các chủ, ta rất rõ.
Ngô Pháp kích động, lắp bắp nhìn Dương Khai, đợi câu tiếp theo của hắn.
- Có điều, Cửu Thiên Thánh Địa ta và Song Tử Các xưa nay chưa từng có qua lại, hơn nữa bổn Thánh chủ cũng không quen biết hai vị Các chủ, nên... có một số chuyện phải nói cho rõ ràng trước, mong hai vị Các chủ thông cảm!
- Dương Thánh chủ nói không sai, nên như thế.
Ngô Pháp và Ngô Thiên lập tức bày tỏ thái độ.
- Nói thế này đi, các ngươi muốn hai người họ đến Song Tử Các đúng không?
Ngô Pháp và Ngô Thiên cùng gật đầu.
- Vì họ nắm giữ truyền thừa tối cao của Song Tử Các, là hy vọng chấn hưng của Song Tử Các. Hai người họ cũng rất muốn đến Song Tử Các xem thử thế nào, điểm này ta đã xác nhận với họ rồi.
- Thật sao?
Ngô Pháp vui mừng, cảm kích nhìn sang hai tỷ muội Hồ gia.
Họ cứ thấp thỏm không yên là hai tỷ muội này không chịu đi cùng mình, nếu đương sự không muốn, họ cũng không thể miễn cưỡng.
Nơi này là Cửu Thiên Thánh Địa, cao thủ như mây, hai huynh đệ họ chỉ có tu vi Nhập Thánh nhất tầng cảnh, tuy liên thủ lại có thể chiến thắng một Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, nhưng ở Cửu Thiên Thánh Địa thì thực lực như vậy chẳng đáng là gì.
Họ đã đợi ở đây mấy ngày, cảm nhận được từng luồng khí tức kinh khủng từ một ngọn núi gần đó, họ không chút nghi ngờ rằng nơi đây có cao thủ Nhập Thánh tam tầng cảnh trấn thủ.
Dám làm càn ở đây chính là tự đào mồ chôn mình.
- Đây là chuyện đôi bên cùng nguyện ý, vốn dĩ một người ngoài như ta không tiện nói gì.
Dương Khai cười ôn hòa.
- Nhưng hai vị cô nương này giống như... ừm, như muội muội của ta vậy.
Hắn vừa dứt lời, hai tỷ muội Hồ gia liền liếc nhìn hắn một cái đầy sâu xa.
Dương Khai vờ như không thấy, tiếp tục:
- Hơn nữa, họ cũng mới đến Thông Huyền đại lục gần đây, trước đó luôn sống trong một Tiểu Huyền Giới, không biết gì về nơi này, nên ta phải giúp họ hỏi cho rõ ràng.
- Dương Thánh chủ cứ nói, hai huynh đệ ta sẽ cho ngài câu trả lời thích đáng.
Ngô Pháp nghiêm mặt đáp.
- Nếu họ đến Song Tử Các, sẽ có đãi ngộ thế nào?
Dương Khai cũng không khách khí nữa, trực tiếp dò hỏi.
Ngô Pháp nghĩ rồi nói:
- Long Phượng Phủ có một đệ tử là Tôn Ngọc, là truyền nhân Long Hoàng. Long Phượng Phủ đối đãi với Tôn Ngọc ra sao thì Song Tử Các ta sẽ đối đãi với hai vị cô nương này như thế đó.
Dương Khai gật đầu hài lòng:
- Nếu sau này họ muốn trở về đây?
- Bọn ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản, truyền thừa của Song Tử Các có thể phát dương quang đại là tốt rồi, còn về việc phát dương quang đại ở đâu thì không thành vấn đề.
- Họ đến đó, về mặt tu luyện...
- Bọn ta sẽ cung cấp cho họ vật tư tu luyện tốt nhất, môi trường tu luyện tốt nhất trong tông môn. Thậm chí hai huynh đệ ta có thể bảo vệ họ mọi lúc, không để họ gặp phải bất cứ tổn hại nào, trừ phi bọn ta chết đi.
- Đồng Khí Liên Chi Thần Công mà họ nắm giữ...
- Nếu họ không muốn nói, không ai được ép buộc. Đó là cơ duyên mà tổ tông Song Tử Các ta đã ban cho họ.
- Họ...
...
Dương Khai hỏi từng câu, Ngô Pháp và Ngô Thiên kẻ xướng người họa, phối hợp vô cùng ăn ý, vẻ mặt thành khẩn, tất cả đều nhận lời vô điều kiện, mọi câu trả lời đều vô cùng thỏa đáng.
- Họ...
- Dương Khai!
Hồ Kiều Nhi khẽ chọc hắn một cái, nháy mắt ra hiệu:
- Được rồi đấy, đừng làm khó người ta nữa.
Những điều kiện, những câu hỏi Dương Khai đưa ra đều vô cùng thực dụng và xảo quyệt, hai tỷ muội Hồ gia thực sự không muốn thấy Ngô Pháp và Ngô Thiên phải hứa hẹn thêm nữa.
Họ đã cảm nhận được thành ý của đối phương rồi.
- Vậy cứ thế đi.
Dương Khai cười khà khà, quay qua một bên nói:
- Từ Hối, chuẩn bị một ít Thánh đan dùng để tu luyện, đưa cho họ mang theo trên đường.
- Vâng!
Từ Hối vội vàng ra ngoài sắp xếp.
Mấy ngày qua, Hạ Ngưng Thường và năm vị đại sư đã luyện xong đan dược mà những người cầu đan yêu cầu, còn tiếp tục luyện chế thêm, nên Thánh địa hiện cũng đã tích trữ được không ít Thánh đan, Linh đan.
Ngô Pháp và Ngô Thiên rùng mình, đều nhìn Dương Khai một cách kinh ngạc.
Thứ như Thánh đan không hề nhiều, nhưng vị Dương Thánh chủ này lại định tặng một ít cho hai vị cô nương này, có thể thấy địa vị của hai người họ trong lòng hắn không hề thấp.
Ánh mắt họ lập tức trở nên đầy ẩn ý.
- Hai người muốn khi nào thì đi?
Dương Khai quay sang nhìn hai tỷ muội Hồ gia.
Hồ Kiều Nhi trầm ngâm:
- Còn phải xem ý của hai vị tiền bối.
Ngô Pháp có vẻ nôn nóng:
- Khởi hành ngay bây giờ đi, đường sá xa xôi, đến Song Tử Các ít nhất cũng phải mất hai tháng.
- Cũng được.
Hồ Kiều Nhi gật đầu, nhìn sang Dương Khai:
- Phía cha ta, ngươi giúp ta chào một tiếng. Lần này bọn ta đến Song Tử Các xem thử thế nào đã, một thời gian sau sẽ quay lại, để ông ấy khỏi lo lắng.
- Biết rồi.
Dương Khai gật đầu.
- Hai vị cô nương xưng hô thế nào?
Ngô Pháp và Ngô Thiên đã bước đến, hỏi thăm danh tính của hai tỷ muội Hồ gia. Sau này họ sẽ ở lại Song Tử Các một thời gian dài, tất nhiên phải hỏi cho rõ.
Hai tỷ muội Hồ gia vội vàng trả lời.
Bốn người họ trò chuyện vui vẻ, bầu không khí rất hòa hợp, hai vị Các chủ Song Tử Các cũng có vẻ rất an lòng, ánh mắt nhìn hai tỷ muội Hồ gia cũng hiền lành và chan chứa yêu thương.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn