Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 971: CHƯƠNG 970: THẦN THÔNG CỦA MỖI NGƯỜI

Trời đất biến sắc, sóng thần cuồn cuộn, cả trăm tên Cốt Tộc xông lên đầu tiên đã bị uy năng của vô số bí bảo nghiền nát, hài cốt không còn.

Lại thêm vô số bóng dáng tộc nhân Cốt Tộc bay lên từ phía sau sóng biển, rậm rạp chi chít, hung hãn vô cùng, không chút e sợ mà lao tới liên quân ba tộc Nhân, Yêu, Ma.

Bọn chúng dùng nước biển và cái chết của hơn trăm tộc nhân để ngăn cản thế công của bí bảo.

Hỗn chiến vô cùng căng thẳng, khi hơn hai nghìn Cốt Tộc kia xông tới, liên quân ba tộc lập tức bị phân cắt, phải chia ra tự đánh.

Cốt Tộc cũng biết trận chiến ngày hôm nay sẽ quyết định hướng đi của cả Thông Huyền Đại Lục này.

Nếu bọn chúng thua thì sẽ bị tận diệt, chẳng thể nào bảo tồn được chút huyết mạch như mấy nghìn năm trước. Nhưng nếu thắng, thì có thể đứng trên cao mà nô dịch toàn bộ đại lục.

Cho nên Khoa La đã vung tay đánh cược một lần, dốc hết lực lượng toàn tộc, không màng đến tổn thất.

Tiếng kêu, tiếng gào trong khoảnh khắc vang vọng tận trời cao, không dứt bên tai. Liên tục có người rơi xuống từ trên không trung, máu lan ra như những bông hoa đẹp đẽ nhất nở tung.

Cốt Tộc chiếm ưu thế tuyệt đối về nhân số, dù bị Dương Khai dùng Phệ Hồn Trùng đánh cho trở tay không kịp, nhưng bọn chúng vẫn đông hơn liên quân ba tộc gấp hai ba lần.

Bọn chúng còn chẳng sợ thương thế bình thường, cho dù có bị đâm xuyên tim, máu thịt nhu động một lát là thương thế liền nhanh chóng phục hồi. Chỉ cần bộ hài cốt – gốc rễ sinh tồn của chúng không bị hao tổn thì chúng là bất tử!

Tuy nhiên, chúng không có bí bảo!

Có lẽ mấy nghìn năm trước khi chúng đặt chân tới Thông Huyền Đại Lục thì có bí bảo, nhưng mấy nghìn năm trôi qua, không được huyết nhục và năng lượng ôn dưỡng, bí bảo của chúng đã sớm tan thành cát bụi, không còn chút uy năng nào.

Chúng chỉ có thể dùng sức mạnh bản thân để chiến đấu.

Mà ba tộc Nhân, Yêu, Ma lại khác, mỗi người đều có vài món bí bảo không tệ trong tay, có loại để tấn công, có loại phòng ngự, nhiều vô số kể.

Mà về số lượng cường nhân Nhập Thánh Cảnh thì chúng cũng không sánh bằng ba tộc Nhân, Ma, Yêu.

Mỗi bên đều có ưu khuyết điểm riêng, cho nên khoảnh khắc khi trận chiến quyết định vận mệnh tương lai của toàn bộ đại lục bùng nổ, trong thời gian ngắn lại rơi vào thế cục giằng co.

Tộc nhân Cốt Tộc nhanh chóng bị giết chết, lần lượt tộc nhân Cốt Tộc bị đánh gãy xương cốt, bị đốt cháy cốt thân, diệt vong trong tiếng la hét thảm thiết.

Phía ba tộc Nhân, Yêu, Ma cũng có tổn thất, nhưng so với Cốt Tộc thì tổn thất nhân số ấy rõ ràng ít hơn rất nhiều.

Cường nhân các phương cùng thi triển thần thông quảng đại, thủ đoạn vô biên của mình.

Đám mây đen kịt như mực, giăng kín bầu trời tựa một tấm màn che dày đặc.

Ánh dương không thể xuyên thấu, toàn bộ mặt biển chìm trong bóng tối.

Thiên địa u ám, mây đen vần vũ như núi tuyết sụp đổ, áp lực nặng nề đè ép tâm can Cốt Tộc, khiến bước chân chúng trở nên nặng nề, hành động bất tiện.

Dưới đám vân đó, Trường Uyên dẫn theo cường nhân Ma Tộc tự hình thành cường binh một phương. Khi đám mây thành hình, Trường Uyên phát động công kích đầu tiên.

Những quả cầu năng lượng đen kịt khổng lồ tựa tảng đá từ đám mây đen này ầm ầm lăn vào trận doanh của Cốt Tộc.

Những quả cầu năng lượng này đều đen sì, có những gợn sóng bắt đầu nổi lên, ẩn chứa uy năng hủy thiên diệt địa.

Khi những quả cầu năng lượng đó nện vào trận doanh Cốt Tộc, từng luồng hắc quang quỷ dị vô thanh phóng ra.

Gợn sóng lan tỏa tứ phía, quét ngang cốt thân Cốt Tộc.

Mặt biển như bị xé toạc, tạo thành những rãnh sâu hoắm.

Mà ngay cả hải đảo cách Thủy Thần Điện mười dặm cũng không chịu nổi đòn tấn công quỷ bí như vậy, trong phút chốc tan nát vụn vỡ, các kiến trúc trên đảo không chịu nổi mà sụp đổ.

Răng rắc...

Vô số tộc nhân Cốt Tộc bị gợn sóng đó đập vào người liền biến thành những bãi thịt nát, vết cắt gọn gàng như bị lợi kiếm chém qua.

Tộc nhân Siêu Phàm Cảnh của Cốt Tộc không thể chống đỡ nổi công kích như vậy.

Kể cả cường nhân Nhập Thánh Cảnh của Cốt Tộc cũng bị trọng thương, suýt chút nữa bị phanh thây, nếu không kịp thời tháo chạy ắt sẽ chung số phận.

Sau khi nhận thấy Trường Uyên mạnh như thế nào, những đôi mắt xanh biếc kia đều ánh lên vẻ kiêng kỵ sâu sắc.

Tứ đại Ma tướng theo sát phía sau Trường Uyên, ai nấy đều mặt mày hung tợn, ma khí ngút trời, lao thẳng vào trận doanh Cốt Tộc, điên cuồng chém giết.

Mộng Vô Nhai một mình chiến đấu.

Hai tay lão lôi kéo trong hư không, tư thái phóng khoáng, khí thế kinh thiên động địa lấy lão làm trung tâm mà khuếch tán tứ phía.

Không có Cốt Tộc nào dám lại gần lão, cảm nhận được khí tức cường đại của lão đều vội vàng tránh xa.

Trong lúc kéo, những luồng năng lượng dị thường tụ tập quanh lão, rồi dần hóa thành thân hình những cự thú hoang dã. Những con cự thú này có hình thể vô cùng khổng lồ, đầu đội trời chân đạp đất.

Chúng nó dường như vừa bừng tỉnh sau giấc ngủ vạn cổ, khoảnh khắc mở mắt, một luồng khí tức tai họa đồng thời giáng xuống.

Trời đất rung chuyển.

Có tất cả tám con cự thú chạy trên mặt đất, bay trên bầu trời, thậm chí là bơi dưới biển cả.

Chúng ngưng tụ thành thực thể, tựa như yêu thú chân chính, xông vào trong trận doanh của Cốt Tộc, há miệng nuốt chửng Cốt Tộc, ngay cả xương cốt cũng không nhổ ra.

Sở Lăng Tiêu dẫn bốn người nhóm Thương Viêm phát hiện ra một tên cường nhân Cốt Tộc Nhập Thánh Cảnh tầng ba, năm người hợp lực muốn nhanh chóng tiêu diệt đối phương.

Ba vị Đại Tôn Yêu Tộc là Xích Viêm Lôi Long, Liệt Địa Thần Ngưu, Bạch Ngọc Mãng cũng không còn kìm nén sức mạnh, đều hóa về bản thể, dẫn dắt cường nhân Yêu Tộc lao vào vòng chiến.

Xích Viêm Lôi Long phun ra sóng lửa nóng bỏng, nơi nào sóng lửa quét qua, Cốt Tộc nơi đó đều hóa thành cốt thủy. Trên người y còn có hồ quang điện lượn lờ, những tia chớp khổng lồ hơn cả thân người được y kéo xuống từ chín tầng mây, uy lực vô song, đánh thẳng vào cường nhân Cốt Tộc khiến chúng run rẩy, chưa kịp phản kháng đã bị diệt sát.

Liệt Địa Thần Ngưu đi qua đâu thì mặt đất nứt toác, xuất hiện những khe nứt sâu đến mấy trăm trượng. Từ trong những khe nứt đó, thổ khí nồng đậm vô cùng phát ra, tựa một lốc xoáy khổng lồ hút đám Cốt Tộc vào trong khe nứt, rồi khe nứt đột ngột khép lại, nghiền ép chúng thành bã vụn.

Bạch Ngọc Mãng toàn thân trong suốt như ngọc, mỹ lệ vô song, phòng ngự thân thể cường hãn đến cực điểm. Cốt Tộc công kích lên người nàng chỉ lóe lên chút hỏa hoa, chẳng thể gây thương tổn chút nào.

Vung vẩy đuôi trăn, không một tên Cốt Tộc nào có thể chịu được một kích của nàng, máu thịt văng tung tóe, xương cốt vỡ nát.

Trong tộc Cổ Ma, bóng dáng Lệ Dung thoắt ẩn thoắt hiện, giơ tay đoạt mạng Cốt Tộc với tư thái vô cùng tao nhã.

Hàn Phi toàn thân đầy hàn khí lướt trên chiến trường, nơi nào nàng đi qua, nơi đó hóa thành vùng đất băng giá, tuyết bay lả tả giữa không trung. Những đóa băng hoa kết thành trên ngực Cốt Tộc, đóng băng chúng lại, sau đó vỡ vụn.

Ba tộc Nhân, Yêu, Ma không một cường nhân nào nương tay, đều thi triển hết thần thông, dốc toàn lực vào thời khắc quyết định này.

Bọn họ bất chấp tổn thất của phe mình, chỉ mong mau chóng tiêu diệt đám ngoại lai này.

Họ đã bị sự kiêu dũng của Dương Khai khi đơn thương độc mã xông vào trận địa tác động mạnh mẽ.

Dương Khai chỉ là Siêu Phàm Cảnh tầng ba mà lại có thể lẻ loi một mình xâm nhập vào ba nghìn Cốt Tộc, trong chớp mắt đã diệt sát mấy trăm kẻ địch.

Bọn họ không thể yếu kém hơn được.

Trước khi lên đường, Dương Khai được tam tộc ủy nhiệm làm chỉ huy, nhưng hắn sẽ không khoa tay múa chân chỉ đạo người khác, cũng không muốn làm như vậy.

Hắn không nói mà dùng hành động thực tế để kích thích ý chí chiến đấu của cả ba tộc, làm cho bọn họ tạm thời gạt bỏ giới hạn chủng tộc, hợp lực cùng mưu cầu con đường sống cho Đại Lục này.

Tất cả mọi người đều anh dũng chiến đấu, Dương Khai cũng không ngoại lệ.

Trình độ Siêu Phàm Cảnh tầng ba thật sự có tác dụng quá nhỏ bé trong cuộc hỗn chiến này. Những tên Cốt Tộc này đều có tu vi Siêu Phàm Cảnh, hơn nữa cực kỳ khó đối phó. Dương Khai hết sức vất vả mới diệt sát chưa đến mười tên địch bằng Cửu Thiên Thần Kỹ.

Mất kiên nhẫn, Dương Khai nhanh chóng ngưng tụ chân nguyên cực nóng trong cơ thể.

Hoa văn kim long ở vị trí khuất sau lưng bắt đầu hoạt động, như được ban cho sinh mệnh, chạy khắp cơ thể hắn.

Ngay sau đó, kim quang chói mắt bùng nổ từ hoa văn đó, sáng lòa mắt mọi người.

Khí tức uy nghiêm đậm đặc như thực thể bùng nổ.

Tiếng rồng ngâm cao vút vang lên, tựa thanh kiếm sắc bén xé rách trời cao, vang vọng thiên địa.

Một cự long hoàng kim khổng lồ bỗng nhiên từ một góc chiến trường bay vút lên trời cao. Kim long tựa mặt trời rực rỡ, năng lượng cực nóng hội tụ, thiêu đốt tất cả Cốt Tộc đến gần nó.

Chỉ trong khoảnh khắc, bốn năm tên Cốt Tộc Siêu Phàm Cảnh đã bị thiêu thành tro bụi.

- Long Hoàng chi uy!

Phủ chủ Long Phượng Phủ Trần Châu nín thở, kinh ngạc nhìn kim long đang bay lượn giữa không trung, tùy ý tàn sát Cốt Tộc, trên khuôn mặt hiện lên vẻ kích động, quát lớn:

- Long Hoàng chi uy của Long Phượng Phủ ta đã tái hiện!

Chuyện đã lâu nhưng Trần Châu vẫn nhớ như in cảnh tượng đã từng chứng kiến. Lần đó U Hàn Động Thiên gần Long Phượng Phủ đột nhiên xâm phạm quy mô lớn, ngay lúc tông môn khốn khổ không thể chống đỡ, Long Hoàng chi uy xuất hiện, dễ dàng tiêu diệt kẻ địch, cứu lấy Long Phượng Phủ.

Ngày hôm nay, trên chiến trường chiến đấu với khách ngoại lai xâm lấn, Long Hoàng chi uy lại một lần nữa xuất hiện.

- Tiêu Linh!

Trần Châu kích động rồi thì bỗng nhiên trầm mặt xuống, quát một tiếng.

- Phủ chủ!

Tiêu Linh trưởng lão đang kề vai sát cánh chiến đấu với Trần Châu trả lời rồi chạy tới.

- Tôn Ngọc đến chưa?

Trần Châu vội hỏi.

- Không hề, Long Hoàng đại nhân thực lực chưa đủ, lần này không tham gia.

- Vậy đây là chuyện gì?

Trần Châu kinh ngạc nhìn con kim long khổng lồ.

Tôn Ngọc là Long Hoàng của Long Phượng Phủ, nếu y không tới vậy sao ở đây lại xuất hiện hình ảnh của Long Hoàng?

Y mờ mịt, suy nghĩ mãi mà không thấu.

- Khí tức của chân long!

Cùng lúc đó, Lôi Long Đại Tôn cũng ngừng động tác, kinh ngạc nhìn kim long kia, thất thanh hô lên.

Lúc này y cũng là long thân, nhưng chỉ là Xích Viêm Lôi Long. So với kim long kia thì dù về hình thể hay độ tinh thuần của yêu khí đều thua kém một bậc rõ rệt.

Kim long đó toát ra khí tức Yêu Hoàng thuần chủng nhất.

Nhất thời, trong lòng Lôi Long Đại Tôn như sóng cuộn biển gầm, dường như không ngờ hôm nay lại có thể cảm nhận được khí tức chân chính như vậy giữa thiên địa này.

Mà ngay cả Liệt Địa Thần Ngưu và Bạch Ngọc Mãng cũng nghiêm mặt, đôi mắt nhìn kim long kia tràn đầy sùng kính và hy vọng.

Đám cường nhân Yêu Tộc giờ phút này chiến đấu như đồ sát, đều hóa về chân thân, gào thét như phát cuồng mà tàn sát trong Cốt Tộc.

Khí tức chân long đẩy tinh thần của Yêu Tộc lên cao trào.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!