Một trận hỗn chiến kéo dài từ ban ngày đến tận đêm khuya, toàn bộ không trung trên mặt biển đã hóa thành chiến trường. Số lượng tộc nhân Cốt Tộc sụt giảm nhanh chóng, từ hơn hai ngàn năm trăm người, chỉ trong một ngày đã rơi rụng xuống còn vài trăm, và con số này vẫn đang tiếp tục giảm mạnh.
Liên quân ba tộc Nhân-Yêu-Ma với hơn một nghìn người, giờ đây cũng chỉ còn lại hơn một nửa.
Tất cả bọn họ đều đã ngã xuống trên chiến trường này, không còn một tia hy vọng sống sót.
Bất kể là Siêu Phàm Cảnh hay Nhập Thánh Cảnh, đều có cường giả vẫn lạc. Trong trận hỗn chiến kinh thiên động địa này, sức mạnh cá nhân trở nên quá đỗi nhỏ bé. Chỉ khi đạt tới tu vi Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh mới có thể tung hoành trên chiến trường này mà không cần quá nhiều kiêng dè.
Dương Khai hóa thành kim long, bản tính khát máu dường như bị kích thích, điên cuồng tàn sát tộc nhân Cốt Tộc. Sức mạnh nóng bỏng này chính là khắc tinh lớn nhất của chúng, một ngụm sóng nhiệt phun ra, những tên Cốt Tộc chưa đạt tới Nhập Thánh Cảnh căn bản không thể chống đỡ, trực tiếp hóa thành một vũng máu, ngay cả xương cốt cũng bị nung chảy hoàn toàn.
Thế cục dần chuyển từ giằng co cân bằng sang nghiêng hẳn về một phía.
Khi liên quân ba tộc chiếm được ưu thế, họ liền khuếch trương nó lên, cho đến khi Cốt Tộc không còn sức phản kháng, chỉ có thể bị tàn sát như heo chó.
Nhưng Dương Khai luôn có một cảm giác bất an mơ hồ.
Hắn vẫn luôn tìm kiếm tung tích của thủ lĩnh Cốt Tộc Khoa La, nhưng kể từ khi trận hỗn chiến bắt đầu, y đã không hề lộ diện, không ai biết y đã đi đâu.
Các cường giả khác đều đang bận đối phó với kẻ địch trước mắt, không có thời gian để ý đến y.
Dương Khai bay vút lên cao, không còn để tâm đến đám tôm tép kia nữa.
Hắn tung thần niệm ra, bắt đầu tìm kiếm tung tích của Khoa La.
Thủ lĩnh Cốt Tộc này là kẻ mạnh nhất, nếu trận chiến này y không tham gia, dù có diệt sạch đám Cốt Tộc còn lại cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Một lúc lâu sau, hắn nhíu chặt mày.
Khoa La dường như không còn ở đây, đã sớm bỏ trốn mất dạng. Hắn tung thần niệm ra tìm kiếm nhưng không hề cảm nhận được chút khí tức nào của y!
Lòng Dương Khai trầm xuống đáy vực, không tin vào kết quả này, hắn tiếp tục tìm kiếm.
Sau khoảng thời gian một chén trà, cuối cùng hắn cũng phát hiện ra manh mối.
Tinh hoa huyết nhục trong thi thể của các cường giả Cốt Tộc và liên quân ba tộc ngã xuống trên chiến trường đang lặng lẽ chảy vào lòng đất, hội tụ về một nơi. Tại đó, một luồng khí tức cường đại đến cực điểm đang ẩn nấp.
Khoa La!
Dương Khai không chút do dự, kim long thân hóa thành một vệt kim quang rực rỡ, tựa như một vầng thái dương ầm ầm giáng xuống mặt đất.
Ầm...
Mặt đất rung chuyển dữ dội, sức mạnh cuồng bạo xuyên qua lớp đất đá, truyền thẳng vào lòng đất.
Một tiếng hừ lạnh vang lên, Khoa La từ dưới lòng đất lao ra, khuôn mặt ánh lên hồng quang bất thường, ngạo nghễ nhìn xuống quần hùng với ánh mắt đầy khinh miệt và đắc ý.
Từ trên người y, những gợn sóng năng lượng kinh người khuếch tán ra xung quanh.
Dương Khai nheo mắt lại, trong lòng kinh hãi tột độ.
Hắn đã nhận ra điều bất thường!
Khoa La vừa đứng vững, một bàn tay đen kịt khổng lồ đã thò ra từ hư không, chộp thẳng về phía y. Bàn tay ấy trong lúc xuất hiện càng lúc càng lớn, dường như có thể bao trùm cả một khoảng trời đất.
Đó là bàn tay của Ma Tôn Trường Uyên!
Khoa La dường như không hề hay biết, vẫn đứng yên giữa không trung.
- Trường Uyên, mau lui lại!
Dương Khai vội vàng gầm lên.
Nhưng đã quá muộn. Trường Uyên thân là Ma Tôn, đệ nhất cường giả Ma Cương, tất nhiên có niềm tin tuyệt đối vào sức mạnh của mình. Nhưng khi ma thủ của y sắp chạm đến Khoa La, nó lại như bị kim châm, vội vàng thu về.
Ngay sau đó, Trường Uyên với vẻ mặt ngưng trọng xuất hiện bên cạnh Dương Khai, lòng bàn tay phải của y chảy ra một giọt máu đỏ sẫm, toàn bộ bàn tay bị một luồng tử khí bao phủ.
Chỉ trong im lặng, y đã bị Khoa La đả thương.
Trường Uyên lộ rõ vẻ kiêng kỵ, vội vàng vận chuyển ma nguyên trong cơ thể để khu trừ luồng tà năng kỳ dị mà Khoa La đã xâm nhập vào người mình.
Bóng người lại lóe lên, Lệ Dung, Mộng Vô Nhai, Sở Lăng Tiêu, Lôi Long Đại Tôn đều lần lượt hiện thân.
Lúc này, cường giả Nhập Thánh Cảnh của Cốt Tộc gần như đã bị diệt sạch, đám tộc nhân Siêu Phàm Cảnh còn sót lại cũng đang tháo chạy tán loạn. Các cường giả của liên quân ba tộc đang dốc sức truy kích, quyết không để một tên nào sống sót.
Chỉ có vài người có tu vi cao nhất ở lại để đối phó với Khoa La.
- Thánh Vương Cảnh?
Mộng Vô Nhai kinh hãi thốt lên.
Lão hiểu rõ thực lực của Trường Uyên hơn bất kỳ ai, dù sao mấy trăm năm trước lão cũng từng giao đấu với y một trận. Ngay cả một cường giả Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh đỉnh phong như y mà vẫn bị Khoa La dễ dàng đả thương.
Lúc này, thực lực của Khoa La dường như đã vượt xa tất cả mọi người, dù đối mặt với các đỉnh cấp cường giả của ba tộc, y cũng không hề tỏ ra bối rối, ngược lại còn có vẻ ung dung tự tại.
- Chưa tới Thánh Vương Cảnh, nhưng sắp đột phá rồi!
Dương Khai vẫn duy trì hình dạng kim long, trầm giọng nói.
Khí tức trên người Khoa La quả thực đã có sự thay đổi rõ rệt, mạnh hơn bất kỳ ai ở đây, nhưng chắc chắn chưa đạt tới Thánh Vương Cảnh, bởi vì khí cơ của y vẫn còn trồi sụt bất định, đó chính là dấu hiệu sắp đột phá.
- Ta phải cảm ơn các ngươi!
Khoa La nhìn xuống đám người bên dưới, ngữ khí ngông cuồng ngạo mạn:
- Cảm ơn các ngươi đã cho ta cơ hội lần này. Nếu không có nhiều cao thủ ngã xuống nơi đây như vậy, ta cũng không thể nhanh chóng tấn thăng Thánh Vương Cảnh được! Mấy nghìn năm trước, các ngươi có một cao thủ Thánh Vương Cảnh hùng mạnh tru sát cường giả tộc ta, nhưng bây giờ, ta xem các ngươi lấy gì đấu với ta!
Trong tiếng gầm, một lực hút cực mạnh truyền ra từ cơ thể y, tựa như một cơn lốc xoáy đang điên cuồng vận chuyển.
Tinh hoa huyết nhục của vô số thi thể bên dưới hội tụ vào cơ thể y với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.
Từng giọt máu đỏ sẫm bay lên trời, không ngừng rót vào cơ thể Khoa La, trở thành chất dinh dưỡng giúp y mạnh lên, điên cuồng đẩy khí thế của y tăng vọt.
Phần lớn số máu đó đến từ thi thể của các cường giả liên quân ba tộc Nhân-Yêu-Ma!
Bầu trời lập tức biến sắc, Khoa La sắp đột phá!
- Hóa ra ngươi đã sớm có âm mưu này!
Sở Lăng Tiêu mặt mày tái mét.
Sắc mặt những người khác cũng u ám, tất cả đều đã hiểu ra.
Lần này liên quân ba tộc tấn công Cốt Tộc với quy mô lớn, Cốt Tộc lại không chút sợ hãi mà nghênh chiến. Bọn họ vốn tưởng Cốt Tộc ngu xuẩn, nhưng đến giờ phút này mới hiểu, Khoa La vốn không hề quan tâm đến sự sống chết của tộc nhân. Nửa năm nay y tạo ra nhiều tộc nhân như vậy chính là để ép sinh linh nơi đây phải quyết một trận tử chiến với y.
Trong trận đại chiến này, tộc nhân của y chết, sinh linh nơi đây cũng sẽ chết!
Y có thể nhân cơ hội này hấp thu một lượng lớn tinh hoa huyết nhục.
Những cao thủ Nhân, Yêu, Ma đã chết kia toàn bộ đều từ Siêu Phàm Cảnh trở lên, trong đó không thiếu cả Nhập Thánh Cảnh.
Năng lượng khổng lồ như vậy rót vào cơ thể, y có không muốn đột phá cũng khó.
Đây là một ván cờ rất lớn, khi tất cả mọi người đều nghĩ rằng mình đã nắm chắc phần thắng, thì thực ra Khoa La đã sớm sắp đặt tất cả.
- Các ngươi có thể giết sạch tộc nhân của ta, nhưng chỉ cần ta còn sống, muốn bao nhiêu tộc nhân là có bấy nhiêu!
Khoa La dường như cảm thấy mình đã không còn gì phải lo lắng, không nhịn được mà ngửa mặt lên trời cười như điên.
Sắc mặt mọi người trở nên xanh mét, vô cùng kiêng dè nhìn uy năng khủng bố đang hội tụ trên bầu trời. Đó là lễ tẩy trần của thiên địa dành cho người từ Nhập Thánh Cảnh tấn thăng Thánh Vương Cảnh, không một ai trong số các cao thủ ở đây dám thử uy lực của nó.
Nếu làm không tốt, kết cục sẽ là hồn phi phách tán.
- Ngươi muốn sống ư?
Dương Khai thu lại kim long thân, lạnh lùng nhìn Khoa La, cười khẩy:
- Mơ mộng hão huyền!
Dứt lời, hắn lấy ra một vật từ không gian Hắc Thư.
Đó là một viên đá màu đỏ sẫm.
Thánh nguyên điên cuồng rót vào viên đá, nó chợt tỏa ra ánh sáng đỏ rực. Một lực hút còn mạnh hơn cả lực hút của Khoa La đột nhiên bùng lên từ viên đá.
Trong khoảnh khắc, dòng máu tươi đang nhanh chóng hội tụ về phía Khoa La như bị một bàn tay vô hình níu lại, ngưng đọng giữa không trung, rồi dần dần bay về phía viên đá đỏ sẫm, đồng loạt tràn vào bên trong với tốc độ ngày càng nhanh.
Từng dòng tinh hoa huyết nhục cũng không còn rót vào cơ thể Khoa La nữa.
Nguồn năng lượng mà y dùng để đột phá cảnh giới trong phút chốc đã bị cắt đứt.
- Huyết Tinh Thạch!
Đôi tròng mắt xanh biếc của Khoa La run rẩy dữ dội, y không nhịn được mà thất thanh la lên, trên mặt hiện rõ vẻ kinh hoàng, phẫn nộ gầm lên:
- Sao ngươi lại có Huyết Tinh Thạch?
Dường như y vô cùng e sợ viên kỳ thạch này.
Dương Khai nhếch miệng cười:
- Không có năng lượng bổ sung, ta xem ngươi tấn thăng Thánh Vương Cảnh kiểu gì!
Như để hưởng ứng lời của Dương Khai, uy năng thiên địa đang tập trung trên bầu trời cũng dần tan biến.
Khoa La ngẩng đầu nhìn lên, nhận ra mình đã hết hy vọng thăng cấp, lúc này mới thực sự hoảng loạn.
Dương Khai giơ Huyết Tinh Thạch lên, không ngừng rót thánh nguyên vào trong, hút toàn bộ máu tươi và tinh hoa huyết nhục trong phạm vi mười dặm về phía mình, không cho Khoa La một chút cơ hội nào. Miệng hắn châm chọc:
- Xem ra ngươi rất sợ thứ này?
Các cường giả vây quanh hắn đều sáng mắt lên, một lần nữa nhìn thấy hy vọng tiêu diệt Cốt Tộc.
Bọn họ cũng thầm thấy may mắn, nếu Dương Khai phát hiện ra tung tích của Khoa La muộn hơn một chút, đợi y tích tụ đủ năng lượng, thì trên đời này thật sự không còn ai có thể ngăn cản y được nữa.
Khoa La run rẩy, trong mắt bắn ra sát khí dày đặc nhìn Dương Khai, cắn răng gầm lên:
- Cho dù không đến được Thánh Vương Cảnh, các ngươi cũng không phải đối thủ của ta! Ta sẽ giết ngươi trước rồi đoạt lấy Huyết Tinh Thạch!
Nói xong, một luồng khí tức âm hàn lãnh huyết bỗng từ phía Khoa La bắn tới. Trong luồng khí tức đó ẩn chứa những đợt sóng tinh thần, mục tiêu nhắm thẳng vào thức hải của Dương Khai, hòng tiêu diệt thần hồn của hắn.
Nhận ra y dùng thần thức tấn công, Dương Khai không hề sợ hãi, không tránh không né mà cứ đứng yên tại chỗ.
- Thiêu!
Hắn quát lên một tiếng, Thần Thức Chi Hỏa bùng lên. Luồng khí tức âm hàn lãnh huyết kia còn chưa kịp đến gần đã bị đốt cháy không còn một mảnh.
Khoa La lập tức giơ tay nhấn một cái về phía Dương Khai.
Một bàn tay xương xẩu trắng hếu bỗng dưng xuất hiện, nó vừa hiện ra liền khiến mọi người cảm thấy như cái chết đang giáng xuống, không nhịn được mà run rẩy.
Bàn tay xương đó to lớn vô cùng, trong suốt như ngọc, tản ra uy năng kỳ dị, tựa như một ngọn núi, năm ngón tay khép lại, áp xuống đỉnh đầu Dương Khai.
Mặt đất cũng không chịu nổi áp lực kinh khủng này, ầm ầm sụt lún, lập tức xuất hiện một chưởng ấn khổng lồ.
- Si tâm vọng tưởng!
Lệ Dung kiều quát một tiếng, gương mặt trong nháy mắt đã phủ đầy ma văn rậm rạp, khiến bà trông vô cùng điên cuồng và hoang dã. Ma khí ngút trời tuôn ra từ cơ thể, như mũi tên rời cung nghênh đón bàn tay xương kia.
- Đi!
Dương Khai cũng đồng thời quát lên, bí bảo Ngân Diệp Thánh cấp thượng phẩm cũng bay ra ngay sau đó, hóa thành những làn sóng gợn bạc giữa không trung, tầng tầng lớp lớp ngăn cản bàn tay xương khô.