Điều tra một phen, sắc mặt Dương Khai trầm xuống.
Hắn phát hiện mình đã vô tình đặt chân đến một cấm địa của Tinh Vực.
Cho dù có là cường nhân Thánh Vương Cảnh cũng không dám khinh suất đặt chân đến đây, tất cả mọi lộ tuyến chính xác trong Tinh Đồ đều tránh xa khỏi nơi này.
Những ngôi sao rực rỡ xung quanh tuy đẹp đẽ, nhưng lại ẩn chứa mối nguy hiểm khôn lường.
Nguy hiểm đó không chỉ là vực trường hỗn loạn gây mất phương hướng, mà còn có những điều khủng khiếp hơn. Trong tín vật của nữ tử đó không hề đề cập đến mối hiểm họa kinh hoàng đó là gì, nhưng Dương Khai lại biết rõ, đó là hiểm nguy đủ để đoạt đi sinh mạng hắn.
Hắn lại lâm vào tình cảnh mờ mịt không chỗ dựa, không biết đi về đâu.
Sau khi tiếp nhận thông tin mà đối phương để lại, Dương Khai đứng lặng trầm tư hồi lâu, sau đó mới ngự sử Tinh Toa, bắt đầu tìm kiếm đường sống.
Hắn không muốn bỏ cuộc, hắn vừa mới đến Tinh Vực, còn chưa chiêm ngưỡng những kỳ quan nơi đây.
Thời gian trôi qua, hắn đã xác định một phương hướng, vận dụng toàn bộ sức mạnh, không chút kiêng dè, bay thẳng về hướng đó.
Nhưng dường như vô tận, bất kể hắn bay bao lâu, vẫn chỉ thấy mình trôi nổi giữa vô vàn tinh tú lấp lánh.
Thậm chí hắn còn nảy sinh ảo giác rằng mình đang đi lòng vòng quanh một vị trí!
Vực trường hỗn loạn đó đã ảnh hưởng tới khả năng nắm bắt phương hướng và phán đoán của hắn, hắn thường tưởng là đã tìm được hướng chính xác, nhưng thật ra chỉ là công cốc.
Tinh tú lấp lánh, Tinh Không rộng mênh mông, Dương Khai không biết mình đã phiêu bạt nơi đây bao lâu.
Có lẽ là một hai tháng, có lẽ là nửa năm, hắn cũng chẳng còn khái niệm về thời gian.
Lâu đến mức tu vi của hắn đã ổn định. Trong môi trường linh khí nồng đậm, tu vi đang cấp tốc tiến nhanh đến Nhập Thánh Nhị Tầng Cảnh, sức mạnh tăng trưởng vượt xa sức tưởng tượng của hắn.
Dù vậy, hắn cũng tìm được một chút niềm vui để an ủi nỗi bất an trong lòng.
Âm thầm cảm thấy cứ ở đây mãi cũng không tệ như mình tưởng, hắn chỉ cần tiếp tục đi thì nhất định sẽ tìm được lối thoát.
Một ngày nọ, Dương Khai đang khoanh chân ngồi trên Tinh Toa, để mặc nó phi hành, còn bản thân thì tĩnh tọa tu luyện.
Lúc này hắn rất bình tĩnh, không còn căng thẳng như thuở ban đầu, dù gì thì tạm thời cũng không tìm được lối thoát, chi bằng nhân cơ hội này mà nâng cao công lực, hắn tin rằng cho dù khắp Tinh Vực, thì môi trường tu luyện như thế này cũng cực kỳ hiếm có.
Chỉ cần đủ cường đại, thì sẽ có thể thoát khỏi sự mê hoặc cùng trói buộc của vực trường hỗn loạn này.
Hai luồng thần niệm cùng khí tức sinh mệnh không hề yếu ớt bỗng nhiên xuất hiện trong cảm tri của hắn.
Là hai tỷ muội đã từng gặp gỡ trước đây!
Dương Khai mở mắt ra, thần sắc quái dị.
Hắn không ngờ mình còn có thể gặp lại họ, dường như họ vẫn chưa tìm được lối thoát, vẫn còn lạc lối giữa Vực Sâu Hỗn Loạn này.
Hiện họ đang nghỉ ngơi trên một khối thiên thạch khổng lồ, không tiếp tục phi hành, để mặc khối thiên thạch đó trôi dạt.
Hai người họ là hai sinh linh duy nhất mà Dương Khai gặp trên đường đi cho đến tận bây giờ, hắn không khỏi có cảm giác đồng bệnh tương lân.
Suy nghĩ một lát, hắn ngự sử Tinh Toa bay về phía khối thiên thạch mà họ đang nghỉ chân.
Một lát sau, hắn đặt chân lên khối thiên thạch, quay đầu nhìn một vòng, không thấy bóng dáng hai người họ đâu, nhưng phát hiện cách đó không xa có một cửa hang động.
Họ ẩn mình trong đó làm gì?
Dương Khai nhíu mày.
Hắn liền tiến vào trong hang động, cất tiếng gọi lớn: - Hai người ở bên trong đúng không?
- Ngươi vào đây rồi nói! Tiếng của tỷ tỷ vọng lại từ bên trong, họ cũng đã nhận ra Dương Khai qua khí tức sinh mệnh, nên không hề đề phòng.
Dương Khai cúi người chui vào hang động, đường bên trong khúc khuỷu, quanh co vài khúc mới thấy được cách đó không xa, có hai bóng người mờ ảo đang khoanh chân tựa vào nhau.
Lúc này có vẻ tinh thần của hai người cũng không hề phấn chấn, Dương Khai mơ hồ còn cảm giác được muội muội Hòa Miêu dường như đang suy sụp, tuyệt vọng vì đã lạc lối quá lâu trong Vực Sâu Hỗn Loạn này.
- Lại gặp nhau rồi. Tỷ tỷ khẽ gật đầu với Dương Khai.
- Ừ. Dương Khai khẽ cười, tuy đây cũng chẳng phải chuyện đáng mừng gì. - Hai người ẩn mình ở đây làm gì vậy? Có nguy hiểm gì à?
- Không có, bọn ta chỉ không muốn ra ngoài lãng phí thể lực và Thánh Nguyên. Ngươi không thấy ẩn mình ở đây không cần phải vận sức chống chọi sự ăn mòn của Lực Tinh Không sao?
Nghe nàng nói vậy, Dương Khai mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, cẩn thận cảm thụ một hồi, hắn phát hiện Lực Tinh Không tràn ngập khắp Tinh Vực quả thật không thể lọt vào đây, ở trong này có thể thoải mái hơn hẳn.
- Thánh Tinh và đan dược của bọn ta đều đã dùng hết rồi, nên đành ẩn mình tại đây. Muội muội Hòa Miêu buồn bã nói. Lần gặp mặt này, nàng cũng không còn tinh nghịch như lần trước nữa, thần sắc đầy vẻ ảm đạm.
- Dùng hết rồi? Dương Khai sửng sốt.
- Bọn ta đã lạc lối nơi đây rất lâu rồi. Tỷ tỷ giải thích. - Nếu còn ra ngoài, lỡ không tìm được lối thoát, đợi đến khi sức mạnh tiêu hao cạn kiệt, thì chỉ còn cái chết đang chờ đợi bọn ta mà thôi.
- Hai người cũng thật thảm thương... Dương Khai hiểu ra tình cảnh của họ, không kìm được mà thổn thức.
- Ngươi hả hê cái gì chứ... Hòa Miêu khịt mũi, giọng điệu chua xót.
- Ta có sao? Dương Khai ngạc nhiên.
- Có!
- Mặc kệ ngươi nói gì đi nữa, vậy giờ hai người tính sao đây? Cứ ẩn mình mãi ở đây ư?
- Còn có thể thế nào nữa? Tỷ tỷ giương ánh mắt phức tạp nhìn Dương Khai: - Bọn ta không như ngươi, thân thể cường tráng dũng mãnh, căn bản không cần vận sức đã có thể chống chịu Lực Tinh Không.
Dương Khai cười khan một tiếng, chẳng biết nên nói gì.
Trong bóng tối, ánh mắt Hòa Miêu bỗng sáng rực, cất tiếng hỏi: - Đúng rồi, ngươi không sợ Lực Tinh Không ăn mòn, vậy tức là ngươi không cần Thánh Tinh hay đan dược bổ sung năng lượng, vậy ngươi còn dư Thánh Tinh và đan dược không? Nếu có thì có thể bán... à không, cho bọn ta mượn một ít được không?
Trông nàng đầy mong đợi như tìm thấy hy vọng mới, ánh mắt long lanh nhìn Dương Khai.
Tỷ tỷ cũng bị lời nàng nói đánh thức, thần sắc lập tức đầy kỳ vọng.
- Ta không có Thánh Tinh. Dương Khai lắc đầu.
Hai tỷ muội đều nhíu mày, thầm mắng Dương Khai là tên nam nhân keo kiệt, không biết cách lấy lòng mỹ nhân gì cả.
- Nhưng ta có Tinh Thạch, đan dược cũng có một ít. Dương Khai bổ sung.
- Tinh Thạch? Tinh Thạch cấp thấp sao? Tỷ tỷ ngơ ngác. - Tinh Thạch cũng được, có vẫn hơn không.
- Vậy ngươi có chịu cho bọn ta mượn không? Hòa Miêu vẻ mặt đáng thương.
- Chia cho hai người một ít thì cũng chẳng sao. Dương Khai trầm ngâm một lát, dù sao hắn cũng không cần dùng đến những thứ này khi ở trong Tinh Không, hơn nữa còn có thể hấp thu năng lượng xung quanh để tăng cường tu vi.
- Tốt quá. Ngươi đúng là người tốt! Hòa Miêu mừng rỡ.
- Nhưng hai người có thể cho ta cái gì? Dương Khai hỏi lại.
Nụ cười của Hòa Miêu liền cứng đờ. Tỷ tỷ thì hỏi với vẻ đầy cảnh giác: - Ngươi muốn gì?
Trong bóng tối, ánh mắt của Dương Khai lướt qua lướt lại trên người hai tỷ muội, trong lòng cân nhắc.
Hắn cũng chẳng biết nên đòi hỏi thứ gì từ hai tỷ muội này để bù đắp tổn thất của mình.
- Thôi bỏ đi. Sắc mặt tỷ tỷ bỗng nhiên trầm xuống, thái độ cũng thay đổi, lạnh lùng nói: - Coi như bọn ta chưa nói gì, thà cứ ẩn mình tại đây còn hơn.
- Xú nam nhân!
Hòa Miêu cũng quát một tiếng, hậm hực trừng mắt nhìn Dương Khai, với vẻ mặt cảnh giác. - Coi chừng tỷ muội ta liên thủ dạy ngươi một bài học!
Rõ ràng họ đã hiểu lầm Dương Khai, tưởng hắn muốn đục nước béo cò.
Dương Khai lắc đầu bật cười, lấy ra một ít Tinh Thạch và Linh Đan từ Ma Thần Bí Điển, đặt ngay trước mặt hai người: - Coi như ta cho hai người mượn đi.
Hắn không lấy ra quá nhiều Tinh Thạch, đan dược thì cũng chỉ lấy Linh Đan, chứ không lấy Thánh Đan, cho dù hắn có rất nhiều Thánh Đan.
Suy cho cùng hắn và hai nữ tử này chỉ là tình cờ tương ngộ, cũng chẳng có giao tình sâu sắc gì, nếu lấy Thánh Đan hoặc quá nhiều Tinh Thạch, e rằng sẽ khiến họ nảy sinh lòng tham, liên thủ đối phó với hắn.
Hắn không thể không đề phòng.
Hành động này của Dương Khai khiến hai tỷ muội ngẩn người tại chỗ, không biết tại sao hắn đột nhiên lại tốt bụng như vậy.
Vẻ lạnh lùng trên mặt tỷ tỷ dần tan biến, nàng nói với giọng áy náy: - Nếu có cơ hội, bọn ta nhất định sẽ báo đáp gấp mười lần.
- Vậy chúc hai người may mắn. Dương Khai khẽ cười. - Ta cũng phải tiếp tục tìm đường ra đây, không quấy rầy hai người nữa.
Nói xong, hắn quay người bước ra khỏi hang động.
Đúng lúc hắn sắp ra khỏi hang động, tiếng của tỷ tỷ vọng lại từ phía sau: - Bọn ta là người của Kiếm Minh, ta là Hòa Tảo, muội muội ta tên Hòa Miêu!
- Ta nhớ rồi, mong là sau này sẽ gặp lại. Dương Khai đáp.
Đợi cho Dương Khai rời đi, Hòa Tảo và Hòa Miêu bỗng liếc nhìn nhau, Hòa Miêu nói: - Đúng là một tên kỳ quái, hắn còn chẳng cho bọn ta biết tên, thật không hiểu lễ tiết gì cả.
- Ít ra hắn cũng không phải là kẻ xấu.
Hòa Tảo nhìn Tinh Thạch và Linh Đan trước mắt, vẻ mặt thoáng cảm kích.
- Đúng là đến từ nơi khỉ ho cò gáy thật, số Tinh Thạch và Linh Đan này đẳng cấp kém cỏi đến thế, cũng chẳng bổ sung được bao nhiêu năng lượng. Hòa Miêu bĩu môi, bới móc những thứ Dương Khai để lại.
- Hãy biết đủ đi, có mấy thứ này, ít ra chúng ta có thể dò đường thêm được một tháng nữa, không phải lo lắng về việc hao tổn sức mạnh. Tuy hy vọng mong manh, nhưng cũng không thể bỏ cuộc được, có thể sư phụ đang tìm chúng ta. Nếu sư phụ dẫn người đến cứu, chưa chắc chúng ta sẽ chết tại đây.
- Tỷ tỷ, muội nhớ sư phụ quá, sau này muội sẽ không đến nơi quái quỷ này nữa đâu.
- Lần này nếu không phải do bị người của Tử Tinh truy kích, thì chúng ta cũng đâu đến nông nỗi này, càng không có chuyện bước vào Vực Sâu Hỗn Loạn.
- Bọn Tử Tinh đó liệu có truy đến đây không, chắc chắn chúng sẽ không buông tha cho chúng ta.
- Có khả năng, dù sao thì vật phẩm đó vẫn còn trong tay chúng ta. Đáng ghét, chẳng biết tin tức bại lộ bằng cách nào nữa.
- Trong liên minh nhất định là có nội ứng. Hòa Miêu quả quyết nói.
- Tạm thời mặc kệ chuyện này, với tình hình trước mắt, chúng ta phải coi trọng mạng sống hơn.
Hai tỷ muội vừa nói, vừa cẩn thận gom Tinh Thạch và đan dược lại.
Những thứ hạ phẩm mà trước giờ họ không bao giờ để mắt đến này lại trở thành hy vọng cuối cùng của họ trong lúc này, họ không dám không trân quý.
Khôi phục sơ bộ sức lực trong huyệt động một lúc, đợi đến khi tinh, khí, thần đạt đến trạng thái đỉnh phong, hai tỷ muội mới bước ra khỏi hang động, đi về một hướng hoàn toàn khác với Dương Khai, tìm kiếm lối thoát và cơ hội sống mong manh.