Giữa Tinh Không vô tận, Dương Khai vẫn tiếp tục hành trình lang thang.
Sau khi chia tay hai tỷ muội Hòa Tảo, Hòa Miêu một thời gian, hắn vẫn chưa có bất kỳ tiến triển nào, cũng không may mắn tìm lại được họ.
Một ngày nọ, khi hắn đang cẩn trọng dò xét, ba luồng khí tức mạnh mẽ bỗng tiếp cận từ phía sau. Khí tức này linh hoạt, sắc bén đến cực điểm, tỏa ra mùi vị khát máu sát phạt nồng đậm. Khi luồng khí tức này tràn tới, Dương Khai cảm thấy toàn thân đau nhói như bị kim châm, sắc mặt lập tức thay đổi.
Đây không phải là Hòa Tảo và Hòa Miêu!
Bởi vì có tới ba người, và xét theo khí tức, họ đều là cao thủ Nhập Thánh tam tầng cảnh!
Khí tức của bọn họ không mang lại cho Dương Khai sự vui mừng, mà chỉ là cảm giác nguy hiểm tột cùng, tựa như không phải ba con người, mà là ba con mãnh thú hung tàn.
Né tránh, hay là đứng yên chờ đợi? Hai ý nghĩ mâu thuẫn giao chiến trong đầu Dương Khai. Hắn trầm ngâm một lát, quyết định dừng lại, đứng yên chờ đợi.
Ba người kia chắc chắn đã phát hiện ra hắn, nếu không đã không xông thẳng tới. Nếu bây giờ hắn bỏ chạy, chắc chắn sẽ kích thích ý muốn truy đuổi của đối phương. Dương Khai không tin Tinh Toa của mình có thể thoát khỏi bọn họ được.
Điều mấu chốt là, đây là nhóm sinh linh thứ hai hắn gặp được, hẳn là sẽ có cơ hội tìm được một con đường đột phá. Nếu có thể lấy được Tinh Đồ (bản đồ Tinh Vực) từ chỗ bọn họ, thì không còn gì bằng.
Hòa Tảo từng nói, chỉ cần có Tinh Đồ, hắn có thể thoát khỏi nơi hỗn loạn này. Dù cơ hội không lớn, nhưng vẫn đáng để hắn thử một lần.
Ba cường giả Nhập Thánh tam tầng cảnh. Dương Khai ước tính, với thực lực hiện tại, nếu toàn lực ứng phó, việc thoát thân không phải là vấn đề.
Vì thế, hắn không hề sợ hãi.
Ba đạo thanh quang xé rách Tinh Không, nhanh chóng bay tới, tạo thành ba dải cầu vồng màu xanh lục, tiếp cận Dương Khai.
Rất nhanh, thanh quang đột nhiên dừng lại ở trước mặt Dương Khai, ba bóng người cũng hiện ra.
Ba người này, mỗi người đều sở hữu Tinh Toa riêng, không giống hai tỷ muội Hòa Tảo, Hòa Miêu phải dùng chung, cho thấy tài lực của họ vô cùng hùng hậu.
Hai nam một nữ. Một nam nhân vạm vỡ, thần thái uy nghiêm. Người còn lại thân hình nhỏ gầy, miệng ngoác ra nụ cười bất cần đời, tay không ngừng vuốt ve một thanh dao găm lóe lên ngân quang. Trong đôi mắt hắn hiện lên từng đạo hàn quang, tựa hồ không hề có chút thiện ý nào với Dương Khai.
Còn nữ nhân kia, dáng người xinh đẹp, đôi mắt hoa đào đầy quyến rũ, tựa như có chút hưng phấn, nhìn chằm chằm Dương Khai một lát, sau đó hiện lên vẻ vô cùng hứng thú.
Bọn họ vừa hiện thân, Dương Khai đã biết sự lo lắng của mình thành sự thật.
Đây không phải là những kẻ dễ nói chuyện như hai tỷ muội Hòa Tảo, Hòa Miêu. Ba người này vừa nhìn đã biết không phải kẻ tốt lành gì. Nếu không cẩn thận, một hồi phong ba sẽ nổi lên ngay lập tức.
"Tiểu tử, ngươi từ nơi nào tới đây?"
Vị nam tử vạm vỡ cao lớn kia nhìn chằm chằm Dương Khai, tỏa ra khí thế uy nghiêm, tựa như không hề coi Dương Khai ra gì, sinh tử của hắn có thể tùy ý đùa bỡn, thần sắc vô cùng lạnh lùng.
"Từ một Đại Lục cấp thấp." Dương Khai chậm rãi lựa lời, cẩn thận đáp: "Ta lạc lối ở nơi này đã lâu, mãi vẫn chưa tìm thấy đường ra. Nếu có thể, các vị có thể cho ta mượn Tinh Đồ để sao chép được không?"
Những lời này thì Hòa Tảo lần trước cũng đã nói với hắn. Cho dù hắn không biết cách sao chép Tinh Đồ, nhưng chỉ cần lấy được Tinh Toa của đối phương, hắn cảm thấy bản thân cũng có thể nghĩ ra được.
"Sao chép Tinh Đồ sao?"
Nam tử kia cười lạnh, trầm ngâm, rồi gật đầu, sau đó thần sắc tựa như đang cân nhắc điều gì: "Được, nhưng ngươi cần phải trả lời ta một câu."
"Chuyện gì?"
Dương Khai không hề mừng rỡ, vì hắn không cảm nhận được đối phương là kẻ dễ nói chuyện.
Khi nam tử đó đáp ứng, tên nam tử nhỏ gầy kia khẽ thè lưỡi, liếm liếm lưỡi dao găm trong tay, như muốn đại khai sát giới. Dương Khai đoán chừng, đợi hắn trả lời xong câu hỏi này, tên nam tử gầy kia sẽ lập tức ra tay. Đối phương chắc chắn không muốn cho hắn sao chép Tinh Đồ.
"Ngươi nói ngươi lạc đường ở đây đã lâu rồi phải không? Vậy ngươi có nhìn thấy hai vị cô nương không? Ừm, họ mặc áo trắng, trên ngực có thêu hình kiếm."
Dương Khai nhíu mày, lập tức hiểu ra, bọn họ đang hỏi về hai người Hòa Tảo và Hòa Miêu.
Trong đầu lóe lên một ý niệm, hắn đột nhiên nhớ lại, lần đầu gặp hai tỷ muội đó, họ từng nói hình như đang bị ai đó truy kích.
Chính là ba kẻ trước mắt đang truy kích bọn họ?
Sự trầm tư của Dương Khai tựa như một sơ hở. Đôi mắt tên nam tử vạm vỡ kia hơi sáng lên, bước tới một bước, quát lớn: "Ngươi đã gặp chúng rồi đúng không?"
"Các người tìm bọn họ làm cái gì?" Dương Khai không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Tiểu tử, đây không phải là việc mà ngươi nên nghe. Chỉ cần trả lời câu hỏi, ngươi sẽ được lợi. Đương nhiên, nếu ngươi không chịu trả lời, ta sẽ không ngại ngần việc bắt ngươi phải hợp tác ngoan ngoãn đâu." Tên nam tử nhỏ gầy kia cười nham hiểm, ánh mắt âm lãnh nhìn Dương Khai, tựa như một con độc xà.
Đã tới nước này, phủ nhận cũng vô nghĩa. Dương Khai gật đầu: "Đúng, ta đã gặp qua bọn họ."
"Gặp lúc nào, chúng hiện đang ở đâu?" Tên nam tử vạm vỡ kia vội vàng hỏi, có vẻ như tìm thấy tỷ muội đó là việc rất quan trọng đối với bọn chúng.
"Thời gian cụ thể thì không rõ, đại khái một tháng trước. Bọn họ dừng chân bên một thiên thạch, ta đã hỏi đường bọn họ." Dương Khai ra vẻ thành thật nói.
"Một tháng trước? Thiên thạch đó có hình dạng thế nào? Vị trí ở đâu?"
Dương Khai nhún vai: "Không nhớ!"
"Vô dụng!" Tên nam tử vạm vỡ kia quát một tiếng, có chút kích động.
Trong mắt Dương Khai hiện lên một tia sáng nhọn hoắt rồi nhanh chóng biến mất.
"Liễu Sơn ngươi tức giận với hắn làm gì chứ..." Vị mỹ phụ xinh đẹp kia cười một tiếng, đầy vẻ phong tình vạn chủng. Cặp mông vặn vẹo uốn éo, phóng ra từng tia câu hồn đoạt phách: "Một mình hắn lạc đường ở đây thì làm sao có thể biết được mấy thứ đó? Có điều chúng ta cũng đã xác định được hai tiểu tiện nhân kia quả thực đang ở đây."
Nói xong, nàng lại ôn nhu nhìn Dương Khai, cất giọng mềm mại: "Tiểu tử kia đừng sợ, tỷ tỷ hỏi ngươi, có phải hai người bọn họ cũng lạc đường không?"
Giọng nói đó tựa như một bàn tay bé nhỏ, lẩn vào tim Dương Khai, khuấy động cõi lòng hắn, khiến cho khí huyết hắn sôi trào, ở sâu trong nội tâm trào ra một cảm xúc nguyên thủy.
Mị công!
Dương Khai ớn lạnh, không kìm được rét run cả người, nhưng vẫn tỏ ra như đang hưởng thụ: "Đúng thế, họ đã bị lạc đường, hơn nữa ta nghe nói Tinh Đồ trong Tinh Toa của bọn họ cũng đã bị hỏng rồi."
Biểu hiện của Dương Khai khiến cho mỹ phụ kia khá là vừa lòng, đắc ý nhìn tên vạm vỡ Liễu Sơn. Có điều Liễu Sơn có vẻ rất khinh thường thủ đoạn của vị mỹ phụ này, nên ánh mắt nhìn Dương Khai cũng kém thân thiện hơn nhiều, cảm thấy tiểu tử này chỉ là một tên hám sắc, không thể nào chống lại sự mê hoặc của sắc đẹp.
"Ha ha ha, lạc đường là tốt rồi!" Nam tử nhỏ gầy cười lớn.
"Giết hắn đi. Nếu hắn không biết tung tích hai tiện nhân kia, giữ lại cũng vô dụng." Liễu Sơn không kiên nhẫn, phất tay nói.
Nam tử nhỏ gầy bộc phát ra một cỗ khí tức lạnh lẽo, lao tới muốn đâm vào chỗ hiểm yếu của Dương Khai.
"Gấp cái gì chứ!" Mỹ phụ vội vàng ngăn cản.
"Ngươi muốn hắn làm gì? Đừng quên chúng ta vẫn còn nhiệm vụ. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ lần này, ngươi muốn bao nhiêu nam nhân cũng được." Liễu Sơn trầm mặt quát.
"Vậy người ta muốn ngươi được không?" Mỹ phụ ném tới Liễu Sơn một cái nhìn mê hoặc.
"Miễn đi. Ta không muốn dính dáng tới ngươi, ta còn muốn sống thêm vài năm..." Liễu Sơn hừ lạnh, không hề có chút động tâm nào.
"Vậy ngươi cũng đừng có giết hắn. Một tiểu tử đã đạt đến Nhập Thánh Cảnh đâu dễ gì luyện thành, cho một đao giết đi không phải là quá lãng phí sao?" Sắc mặt mỹ phụ có chút nghiêm nghị: "Hơn nữa, chúng ta cũng đã tìm được một chút tin tức, có phải nên về thông báo hay không? Chẳng lẽ ngươi vẫn muốn tiếp tục thăm dò? Ở trong Tinh Vực mờ mịt này, muốn tìm được hai người bọn chúng thì cũng không đơn giản như thế đâu."
Liễu Sơn trầm ngâm hồi lâu, sau đó nói: "Được rồi, lần này theo ý của ngươi. Chúng ta cũng nên quay về thông báo một tiếng!" Có vẻ y cũng không muốn đôi co với mỹ phụ kia, nên đành thỏa hiệp.
"Tiểu tử, đi theo tỷ tỷ nào, có tỷ tỷ bảo vệ ngươi, không ai có thể làm hại ngươi đâu..." Mỹ phụ nhiệt tình vẫy Dương Khai.
"Cảm ơn." Dương Khai nhếch mép, trầm ngâm nói: "Ta có thể hợp tác với các người, vì ta cũng có chút ân oán với hai tiểu tiện nhân kia."
"Hả? Ân oán gì?" Mỹ phụ nhìn hắn tò mò hỏi, ngay cả hai người kia cũng cảm thấy khó hiểu.
"Họ dùng hết Thánh Tinh với Đan Dược rồi đoạt hết của ta." Dương Khai lộ vẻ mặt tức giận.
Mỹ phụ liền che miệng cười, thần niệm của hai người còn lại cũng nhanh chóng quét một vòng lên người Dương Khai, phát hiện hắn quả nhiên không có Bí Bảo Không Gian, cho nên lập tức tin là thật.
Bọn chúng cũng biết tu vi của Hòa Tảo và Hòa Miêu ra sao. Dương Khai chỉ là một Nhập Thánh nhất tầng cảnh thì đương nhiên không thể nào làm đối thủ của họ được.
Cho nên lý do lần này của Dương Khai thực sự không hề có sơ hở gì.
"Chờ tới khi tìm được chúng thì cho ngươi tùy ý xử lý." Mỹ phụ khoác tay lên vai hắn, khẽ hà hơi vào tai hắn. Cánh tay hắn bị bộ ngực ép tới biến dạng, thân thể nàng không ngừng ép sát Dương Khai.
"Thật sao?" Dương Khai bất ngờ, khuôn mặt đầy vẻ dâm tục.
"Thật, đến lúc đó chúng ta cùng tra tấn bọn chúng!" Mỹ phụ cười, gật đầu: "Ta thích nhất là làm những chuyện như vậy."
Nam tử gầy ốm ở bên có vẻ như vui sướng khi người gặp họa: "Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi phải còn sống tới lúc đó mới được. Tiểu tử, nếu ta là ngươi, thì ta còn tình nguyện bị giết còn hơn là quay về cùng ả."
"Lưu Sa, ngươi không nói thì cũng không ai bảo ngươi câm đâu." Mỹ phụ hung tợn trừng mắt nhìn y một cái.
Lưu Sa nhún vai, không nói gì nữa.
"Đi về với ngươi nguy hiểm lắm à?" Dương Khai quay đầu nhìn sang mỹ phụ, tỏ ra đầy vô liêm sỉ, dường như hắn không biết chữ "chết" viết ra sao, vừa nói, vừa đưa cùi chỏ chọc vào bộ ngực to lớn của đối phương.
Khoảng cách gần như thế, chỉ cần hắn bộc phát hết sức, thì mỹ phụ này sẽ không còn hy vọng sống, nhưng hắn không tùy tiện hành động. Tuy bọn họ là kẻ xấu, nhưng đi theo bọn họ thì mới có thể rời khỏi vực sâu hỗn loạn này.
Đây là mục đích của Dương Khai, cho nên hắn vẫn án binh bất động.
"Làm sao vậy được?" Mỹ phụ cười khanh khách. "Chẳng những không nguy hiểm mà tỷ tỷ còn có thể cho ngươi một trải nghiệm khó quên trong đời."
"Vậy thì ta sẽ thử xem sao." Dương Khai gật đầu.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽