Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 998: CHƯƠNG 997: TA XƠI CHẮC NGƯƠI RỒI

Bên trong chiến hạm Tử Tinh, Dương Khai thoải mái vận dụng Thánh Nguyên. Hắn cũng không biết mình đã ngưng tụ được bao nhiêu Hạo Thiên Thuẫn, nhưng tổng cộng không dưới một trăm tấm.

Dương Dịch trong đan điền cũng tiêu hao hơn hai mươi giọt chỉ trong nháy mắt.

Tiếp đó, hắn lại thi triển Ma Thần Biến, tà năng cuộn trào, ma văn vô hình ẩn dưới huyết nhục giúp tăng cường khí huyết và lực phòng ngự.

Hắn đã làm tất cả những gì có thể, phần còn lại chỉ đành phó mặc cho số phận.

Âm thanh va chạm hủy thiên diệt địa truyền đến, tựa như muốn xé rách màng nhĩ Dương Khai, cũng làm hắn cảm nhận được chiến hạm đang rung chuyển kịch liệt. Chiến hạm Thánh Vương cấp thượng phẩm sụp đổ và nứt toác chỉ trong nháy mắt.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên không dứt, từng luồng khí tức sinh mệnh tràn đầy bỗng chốc lụi tàn. Ngay khoảnh khắc va chạm, vô số võ giả Tử Tinh đã bỏ mạng.

Dương Khai cũng cảm giác mình như một chiếc thuyền độc mộc giữa đại dương bão táp, bất cứ lúc nào cũng có thể bị hủy diệt.

Hạo Thiên Thuẫn che chở cho hắn vỡ tan từng tấm, truyền ra những tiếng vỡ vụn đầy tuyệt vọng. Hơn một trăm tấm Hạo Thiên Thuẫn đã biến mất hoàn toàn chỉ trong hai hơi thở.

Sau đó, hắn nhìn thấy đồ sư Ô Tác theo quán tính bay tới trước mặt mình, rồi nổ tung thành một đám sương máu, hài cốt không còn.

Ngay sau đó, toàn thân hắn truyền đến tiếng răng rắc giòn vang, dường như xương cốt sắp bị ép thành bột mịn.

Vù vù vù...

Mảnh vỡ của chiến hạm bắn ra bốn phương tám hướng, sóng khí khổng lồ quét qua, mang theo uy năng hủy diệt đất trời. Dương Khai cảm giác mình bị thứ gì đó đâm sầm vào, cả người mất đi tri giác.

Trong Vực Sâu Hỗn Loạn, hai chiến hạm Thánh Vương cấp thượng phẩm va chạm nhau rồi hóa thành vô số mảnh vụn. Những mảnh vỡ và võ giả Tử Tinh đều bị lỗ đen đó nuốt trọn, không còn chút dấu vết.

Một lúc lâu sau, trường vực của Vực Sâu Hỗn Loạn mới dần ổn định lại. Khi đó, lỗ đen cũng dần dần thu hẹp rồi biến mất.

Cuối cùng, Vực Sâu Hỗn Loạn khôi phục lại vẻ tĩnh lặng, không ai ngờ rằng nơi đây không lâu trước đó đã có hai chiến hạm giao phong, võ giả hai bên đã phải tử chiến một phen.

...

Dương Khai từ từ tỉnh lại, lúc mở mắt ra, hắn thấy được bầu trời bảy sắc huy hoàng, đẹp đến mức không giống chốn nhân gian.

Hắn cố gắng đảo mắt, nhưng lại không cảm nhận được sự tồn tại của chính mình. Toàn thân tê dại, không có bất cứ cảm giác nào.

Hắn bắt đầu cử động chân tay để máu trong cơ thể lưu thông nhanh hơn, dùng cách này để xua tan cơn tê liệt.

Thời gian dần trôi, toàn thân truyền đến cơn đau như bị từng ngọn núi từ bốn phương tám hướng đè ép, đau đến nỗi làm hắn nghiến răng ken két.

Hắn bỗng nhiên nhớ lại tất cả những gì mình đã gặp phải trước khi hôn mê, nặng nề thở dốc, cảm thấy may mắn vì mình đã sống sót sau tai nạn.

Cho đến lúc này, hắn mới phát hiện hình như mình đang ở trong trạng thái mất trọng lượng, rơi xuống với tốc độ cực nhanh.

Khó khăn vận chuyển sức mạnh để giữ thăng bằng, Dương Khai nhìn quanh bốn phía.

Sau đó, hắn nhìn thấy từng mảnh vỡ chiến hạm lớn nhỏ khác nhau, thấy thi thể của các võ giả hoặc còn sống hoặc đã chết, thấy vô số tay chân đứt lìa vương vãi quanh mình, tất cả đều đang rơi xuống cùng hắn.

Phía dưới kia là một đại lục.

Đại lục đó vô cùng kỳ lạ, lơ lửng giữa không trung mà không có bất kỳ sức mạnh nào chống đỡ.

Diện tích đại lục không nhỏ, Dương Khai quan sát từ khoảng cách mấy ngàn trượng, phỏng chừng nó lớn bằng cả Đại Hán.

Cảnh sắc tươi đẹp, cây cối xanh um, chim hót líu lo.

Đây là đâu?

Dương Khai nhíu mày.

Hắn không biết gì về Tinh Vực, gần đây mới biết được chút ít thông tin khi trò chuyện với Thần Đồ trong Động Lực thất.

Nhưng hắn biết nơi này không phải là bất kỳ một ngôi sao nào trong Vực Sâu Hỗn Loạn.

Bởi vì những ngôi sao đó hắn đều đã từng nhìn thấy, không có ngôi sao nào trùng khớp với đại lục này.

Chiến hạm Tử Tinh gặp nạn trong Vực Sâu Hỗn Loạn, sau khi va chạm với chiến hạm của Kiếm Minh đã bị lỗ đen nuốt chửng, sao lại đến được đại lục lơ lửng này?

Nói như vậy, lỗ đen khổng lồ đó có thể là một thông đạo hư không, có tác dụng dịch chuyển.

Nhưng nơi này nhìn thế nào cũng không giống tiểu huyền giới, ngược lại, nó như một không gian quỷ dị tồn tại độc lập giữa Vực Sâu Hỗn Loạn.

Ngoại trừ đại lục to lớn như một hòn đảo này, bốn phương tám hướng đều là bầu trời bảy sắc, năng lượng trong không khí vô cùng nồng đậm, khiến người ta khoan khoái vô cùng.

Dường như năng lượng nồng đậm trong Vực Sâu Hỗn Loạn đều tụ hội về đây.

Dương Khai suy nghĩ, mặc cho mình rơi tự do, một lát sau hắn bỗng ý thức được tình cảnh của mình có chút không ổn.

Hắn có thể may mắn sống sót sau tai nạn hủy diệt kia, thì những cao thủ của Tử Tinh ắt cũng có thể.

Trong lúc hắn trầm tư, đã có người quanh hắn tỉnh lại, mơ hồ quan sát xung quanh, trong số đó có cả mỹ phụ Bích Nhã.

Dương Khai len lén giấu mình sau một mảnh vỡ chiến hạm, bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Thần Đồ.

Đáng tiếc là hắn không hề phát hiện được sau tai nạn kia Thần Đồ có còn sống hay không.

Trên bầu trời, có không ít người hóa thành hồng quang, bắt đầu tìm cách cứu viện những đồng bọn còn sống đang tỉnh lại.

Cũng có trường hợp tranh thủ lúc kẻ địch còn đang hôn mê mà tiễn họ vào giấc ngủ vĩnh hằng.

Vài nơi đã bắt đầu nổ ra những cuộc ẩu đả quy mô nhỏ.

Người của Tử Tinh và Kiếm Minh cùng gặp nạn ở một nơi, ắt sẽ không thể hòa thuận.

Dương Khai nhắm đúng thời cơ, lén lao về một hướng, hòng rời xa nơi hỗn tạp này.

Nào ngờ hắn vừa lộ diện, một tiếng quát chói tai đã vang lên bên tai:

- Tên khốn, chạy đi đâu!

Ngay từ lúc Bích Nhã mở mắt, ả đã bắt đầu tìm kiếm Dương Khai.

Chính vì Dương Khai mà ả bị Lã Quy Trần chỉ trích, bị tấn công thần thức, may mà không lưu lại ám thương, nên ả hận Dương Khai đến thấu xương.

Phía Dương Khai vừa có động tĩnh đã bị ả phát hiện.

Dứt lời, ả vung ra một cây Long Cốt Tiên. Long Cốt Tiên này vừa nhìn đã biết cấp bậc không tầm thường, nó như thương long xuất động, uốn lượn giữa không trung tựa một con cự long. Từng luồng gió lốc cuồn cuộn quanh thân rồng, ầm ầm chụp xuống Dương Khai.

Dương Khai không còn lòng dạ nào dây dưa với ả, tung một chưởng đánh trả. Chưởng ấn khổng lồ nghênh đón Long Cốt Tiên, mượn lực phản chấn, hắn nhanh chóng lao vút xuống dưới.

- Hừ!

Bỗng vang lên một tiếng hừ lạnh, Dương Khai biến sắc quay đầu nhìn lại, phát hiện cường giả Thánh Vương Cảnh Lã Quy Trần đã xuất hiện bên cạnh mình từ lúc nào không hay.

Y lạnh lùng nhìn Dương Khai, ánh mắt như nhìn một con kiến, sau đó vươn một tay ra, nhẹ nhàng chộp về phía hắn.

Động tác của y không nhanh, nhưng Dương Khai phát hiện, trước mặt y, hắn có một cảm giác bất lực không thể chống cự. Dường như chỉ cần một thần niệm của y cũng đủ để phá hủy tinh thần của hắn.

Dương Khai kinh hãi tột cùng.

Ngay sau đó, Lã Quy Trần đã tóm gọn Dương Khai trong tay, lạnh giọng hỏi:

- Ô Tác đại sư đâu?

Trước khi chiến hạm gặp nạn, người ở gần Ô Tác nhất chính là Dương Khai. Lã Quy Trần cũng vì muốn hỏi tin tức của Ô Tác nên mới chủ động tìm hắn, bằng không với địa vị và thực lực của y, sao có thể hạ mình như vậy?

- Chết rồi!

Dù đã đoán trước, nhưng khi nghe câu trả lời của Dương Khai, Lã Quy Trần vẫn không khỏi sầu não.

Hiện giờ võ giả Tử Tinh gặp nạn ở đây, người duy nhất có thể trông cậy chính là đồ sư, bởi vì chỉ có đồ sư mới hiểu rõ về Tinh Vực, mới có khả năng tìm được một con đường sống.

Vì thế, y không còn hứng thú với Dương Khai, tùy ý ném hắn về phía Bích Nhã.

- Lần này nếu còn xảy ra chuyện, ngươi tự kết liễu đi! - Lã Quy Trần hừ lạnh một tiếng.

- Đại nhân yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ hút khô máu của hắn, khiến hắn chết không có đất chôn! - Bích Nhã nghiến răng, dung nhan xinh đẹp lộ vẻ điên cuồng như rắn rết.

Nói đoạn, đôi mắt đẹp của ả nhìn Dương Khai đầy thù hận, dường như hận không thể hút hắn thành cái xác khô.

Dương Khai mặt mày đau khổ, không nói được lời nào.

Sức mạnh toàn thân hắn lúc này đều không thể vận dụng, cũng không biết Lã Quy Trần đã giở trò gì mà hắn không thể vận sức. Hắn chỉ còn lại thân thể mạnh mẽ, nhưng cũng không phải là đối thủ của Bích Nhã.

Đến lúc này, hắn mới nhận thức được rõ ràng khoảng cách chênh lệch cực lớn giữa Nhập Thánh Cảnh và Thánh Vương Cảnh. Hơn nữa, Lã Quy Trần cũng không phải là Thánh Vương Cảnh bình thường, ở cảnh giới này, y chắc chắn có trình độ cực cao, bằng không không thể nào dễ dàng bắt được hắn như vậy.

Bích Nhã tóm lấy Dương Khai, không để ý tới những người khác, bay thẳng xuống phía dưới, chẳng mấy chốc đã đáp xuống đại lục kia.

Ả hít sâu một hơi không khí nơi đây, hưởng thụ niềm sung sướng khi tìm được đường sống trong cõi chết, tim đập thình thịch, lồng ngực phập phồng. Ả ăn mặc cũng khá phóng khoáng, ngực áo mở rộng để lộ một mảng da thịt trắng nõn với khe ngực sâu hun hút mê hồn.

- Chúng ta thương lượng được không? - Dương Khai bỗng nhiên mở miệng.

- Tiểu tử, ngươi đừng phí nước bọt nữa. - Bích Nhã cười lạnh lùng. - Bất kể thế nào thì lần này ngươi cũng không thoát được đâu, ta xơi chắc ngươi rồi.

Dương Khai nhún vai:

- Những người còn sống của Kiếm Minh cũng sắp tới rồi, lát nữa các ngươi có thể sẽ đánh nhau. Ta giúp ngươi giết người, ngươi đừng động tay động chân với ta, thế nào?

- Ta động tay động chân với ngươi khi nào? - Bích Nhã dường như có chút thẹn quá hóa giận, liếc mắt nhìn hắn một lượt, khinh thường nói: - Hơn nữa, một Nhập Thánh Cảnh như ngươi thì giết được ai? Cũng không nhìn lại xem mình là cái thá gì?

- Kha Mông là do ta giết đó. - Dương Khai thản nhiên nói.

Bích Nhã không khỏi cong khóe miệng, có chút kinh ngạc nhìn hắn:

- Kha Mông cũng quá sơ suất thì phải?

Hiển nhiên, ả cho rằng Kha Mông bị Dương Khai giết chết hoàn toàn là do sơ suất chứ không phải vì bản lĩnh của hắn.

- Bất kể thế nào ta cũng sẽ không tin ngươi. Lão nương trước giờ chưa từng bị nam nhân nào lừa gạt, ngươi là người đầu tiên! - Bích Nhã bật cười một tiếng: - Cho nên đợi cục diện ổn định, tỷ tỷ sẽ chăm sóc ngươi thật tốt, tuyệt đối không để ngươi thất vọng đâu!

Ả nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt vô cùng thù hằn.

Dương Khai lắc đầu, không nhiều lời với ả nữa, bắt đầu xem xét kỹ trạng thái của mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!