Thăm dò một phen, Dương Khai kinh ngạc phát hiện thương thế của mình không quá nghiêm trọng.
Xương cốt đã dung hợp Ngạo Cốt Kim Thân của Đại Ma Thần nên cứng rắn vô song, không hề tổn hại chút nào trong sự cố vừa rồi, chỉ có lục phủ ngũ tạng bị chấn động lệch vị, toàn thân trên dưới cũng có không ít vết thương bầm tím do va chạm.
Nhưng đây đều là những vết thương nhỏ, với khả năng hồi phục hiện nay của Dương Khai, thậm chí không cần dùng đến linh đan diệu dược, chỉ trong nửa ngày là có thể khỏi hẳn.
Rắc rối duy nhất chính là cấm chế mà Lã Quy Trần đã gieo vào người hắn, chân nguyên trong kinh mạch như bị gông xiềng khóa chặt, không thể lưu chuyển, cũng chẳng thể vận dụng. Sức mạnh thần thức thì lại không bị ảnh hưởng, có lẽ Lã Quy Trần cảm thấy tu vi của Dương Khai quá thấp nên không thèm để tâm.
Điều này lại khiến Dương Khai nhìn thấy một tia hy vọng.
Chỉ cần có thể sử dụng sức mạnh thần thức, hắn liền có cơ hội thoát thân.
Hắn không sợ Bích Nhã, chỉ e dè cường giả Thánh Vương Cảnh như Lã Quy Trần!
Vừa rồi khi ở trên trời quan sát, Dương Khai biết đại lục này có diện tích không lớn lắm, nếu không thể lặng lẽ chuồn đi mà bị bọn chúng phát hiện, e rằng hắn sẽ không còn chốn dung thân.
Trầm ngâm một hồi, trong lòng Dương Khai đã có tính toán.
Hắn lại một lần nữa chìm tâm thần vào thức hải.
Vừa tiến vào thức hải, linh thể thần hồn của Dương Khai không khỏi kinh ngạc.
Bởi vì hắn phát hiện, trong thức hải của mình chẳng biết từ lúc nào đã có thêm những cụm năng lượng thần hồn. Đếm sơ qua cũng có ít nhất bốn đến năm mươi cụm, năng lượng ẩn chứa bên trong có mạnh có yếu.
Dương Khai sững sờ tại chỗ.
Sau đó hắn chợt bừng tỉnh, những năng lượng thần hồn này đều thuộc về những võ giả đã bỏ mạng bên cạnh hắn lúc xảy ra tai nạn.
Diệt Thế Ma Nhãn không chỉ có thể thanh tẩy thần hồn của người khác, mà còn có thể tự động thu nhiếp năng lượng thần hồn của người đã chết. Những thứ này chắc chắn đã được Diệt Thế Ma Nhãn kéo vào thức hải lúc hắn hôn mê.
Đây quả là một thu hoạch ngoài dự liệu.
Thời gian không cho phép, Dương Khai cũng không kiểm tra kỹ lưỡng những cụm năng lượng thần hồn đang lơ lửng trong thức hải của mình, chỉ lướt qua một lượt.
Đại đa số là thần hồn của võ giả Nhập Thánh Cảnh, trong đó, Dương Khai còn phát hiện một đoàn năng lượng thuộc về cường giả Thánh Vương Cảnh.
Sắc mặt hắn không khỏi biến đổi.
Ngay cả cao thủ cấp bậc này cũng không thoát khỏi tai nạn kia, có thể thấy sức phá hoại sinh ra khi hai chiến hạm va chạm rồi bị lỗ đen nuốt chửng kinh khủng đến mức nào.
Mà những người hiện giờ còn sống sót quả thực nên cảm thấy may mắn, vận khí của họ không tệ, không xui xẻo đến mức tận mạng như vị cường giả Thánh Vương Cảnh này.
Để Bích Nhã khỏi sinh nghi, kiểm tra xong Dương Khai liền rút tâm thần ra khỏi thức hải. Những năng lượng thần hồn này chỉ có thể đợi sau này tìm cơ hội hấp thu.
Đối với cảm ngộ võ đạo và thiên đạo của võ giả Thánh Vương Cảnh, Dương Khai vô cùng mong đợi xem tu vi của mình sẽ tăng tiến đến mức nào.
Khi hắn mở mắt ra, quả nhiên phát hiện mọi chuyện đúng như dự liệu, bốn phương tám hướng đã bắt đầu nổ ra ẩu đả.
Võ giả của Tử Tinh và Kiếm Minh giằng co với nhau, túm năm tụm ba. Những người vừa thoát chết trong gang tấc đã trút hết lửa giận lên đầu đối phương, không chết không thôi!
Lã Quy Trần cũng bị một mỹ phụ đoan trang cuốn lấy. Vị mỹ phụ đó khí chất ung dung nhưng tu vi lại cực cao, không hề thua kém Lã Quy Trần. Trên tay nàng cầm một thanh cự kiếm, từng đạo hồng quang uy lực kinh người từ đó bắn ra, bao phủ lấy Lã Quy Trần. Hồng quang lúc ẩn lúc hiện, khi dài khi ngắn, rõ ràng là một thanh bí bảo cấp bậc không thấp.
Lã Quy Trần khi đối mặt với nàng không dám khinh suất, kim quang trên người lấp lánh, một bộ áo giáp đã hiện ra. Trong tay gã là một cây đoản mâu tản ra dao động năng lượng mãnh liệt. Gã tựa như một vị mãnh tướng kiên cường, kim quang bay múa đầy trời, đối chọi gay gắt với thanh cự kiếm kia.
Hai bên đại chiến giữa không trung, kẻ tiến người lui vô cùng náo nhiệt, tất cả võ giả của Tử Tinh và Kiếm Minh đều tránh xa nơi họ giao đấu vì sợ bị liên lụy.
Ánh mắt Dương Khai dán chặt vào chiến trường, muốn tìm kiếm chút cơ hội, sau một hồi quan sát liền nói với Bích Nhã:
- Đánh nhau rồi kìa, ngươi không cần đi hỗ trợ sao?
Bích Nhã nghiêng đầu, liếc hắn một cái rồi cười khanh khách:
- Ngươi muốn tìm cơ hội chạy trốn à?
- Toàn thân sức mạnh của ta đều bị phong ấn, còn có thể trốn đi đâu? Ngươi yên tâm, cứ đi chiến đấu đi, ta sẽ ngoan ngoãn chờ ở đây. Nữ nhân như ngươi, ta cũng muốn nếm thử xem tư vị thế nào.
- Thật sao?
Nét mặt Bích Nhã chợt rạng rỡ, trở nên quyến rũ bội phần, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, đôi gò bồng đảo hùng vĩ nhấp nhô từng đợt sóng khiến người ta mê mẩn, không ai nghi ngờ sự đàn hồi kinh người ẩn chứa bên trong.
Nụ cười của ả chợt tắt, ả lạnh lùng nhìn Dương Khai:
- Ngươi đừng có uổng phí tâm cơ nữa, ta sẽ không cho ngươi cơ hội đâu. Ta thà ở đây xem kịch chứ nhất quyết không để ngươi chạy thoát.
- Hà tất phải vậy?
Dương Khai chậm rãi lắc đầu, tỏ vẻ bất lực.
Bích Nhã đã quyết không rời mắt khỏi hắn, hắn cũng đành chịu.
Đúng lúc này, hai bóng người trắng muốt bỗng bay vụt qua, dường như đang cùng truy sát một võ giả Tử Tinh. Khi họ lướt qua trước mặt Dương Khai và Bích Nhã, một tiếng kêu kinh ngạc bỗng vang lên.
Ngay lập tức, hai người dừng bước, ngạc nhiên nhìn Dương Khai.
Nữ tử lớn tuổi hơn lộ vẻ vui mừng:
- Sao lại là ngươi?
- Là các cô?
Dương Khai nhướng mày.
Hai nữ tử này chính là những người đầu tiên hắn gặp khi tiến vào Tinh Vực, tỷ muội Hòa Tảo và Hòa Miêu của Kiếm Minh.
Gặp được họ, khóe miệng Dương Khai hơi nhếch lên, hắn chợt phát hiện tình thế cũng không đến nỗi tệ như mình tưởng.
- Các cô ở đây... vậy là người của Kiếm Minh đã tìm được các cô rồi?
Dương Khai thuận miệng hỏi.
- Ừ.
Hòa Miêu gật đầu, vui vẻ nói:
- Sau khi tách khỏi ngươi không lâu thì sư phụ đã dẫn người tìm được bọn ta. Có điều người của Tử Tinh thật đáng ghét, cứ đuổi theo bọn ta không buông, kết quả là mọi người đều gặp nạn ở đây. Không ngờ bọn chúng vẫn còn muốn đánh tiếp, đã vậy thì bọn ta sẽ tiếp chúng tới cùng.
- Sao ngươi lại ở đây?
Hòa Tảo có vẻ chín chắn hơn nhiều, vừa quan sát đã nhanh chóng nhận ra có điều không ổn.
Dương Khai đang đứng cùng chỗ với võ giả Tử Tinh, tuy không có dấu hiệu bị ngược đãi nhưng sức mạnh của hắn rõ ràng đã bị phong ấn.
Hắn đã bị đối phương khống chế.
Mà nữ tử của Tử Tinh kia trong lúc nói chuyện, nguyên lực trong cơ thể mềm mại đã bắt đầu âm thầm vận chuyển, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay.
- Chuyện này nói ra dài lắm...
Dương Khai vội ho một tiếng.
- Ngươi không phải là trai lơ của ả tiện nhân này đấy chứ?
Hòa Miêu che miệng kinh hô, vẻ mặt không thể tin nổi, ánh mắt vô cùng mờ ám.
Dương Khai ngạc nhiên, không ngờ Hòa Miêu lại biết Bích Nhã, giờ mới hiểu được lúc trước Thần Đồ nói diễm danh của Bích Nhã vang xa không phải là nói ngoa.
- Tiểu cô nương, miệng lưỡi thật vô giáo dục!
Đôi mắt Bích Nhã lóe lên tia sắc lạnh. Hòa Miêu gọi ả là tiện nhân hiển nhiên đã chọc giận ả.
- Cha mẹ ngươi không dạy ngươi cách ăn nói hay sao?
- Xì. Trong Tinh Vực này ai mà chẳng biết mấy chuyện của ngươi, không biết xấu hổ mà còn nói chuyện giáo dục, ngươi có được giáo dục không?
Hòa Miêu hừ lạnh, thanh trường kiếm rực rỡ trên tay vung lên, vẽ ra một đóa hoa kiếm, nàng quát:
- Tỷ tỷ, không cần nhiều lời với ả, chúng ta lên!
Hòa Tảo không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nháy mắt ra hiệu với Dương Khai rồi cùng muội muội hóa thành kiếm quang, khí thế như hồng, lao về phía này.
Người còn chưa tới, kiếm khí lạnh thấu xương như trời đông giá rét đã quét tới khiến da thịt người ta đau rát, từng đường kiếm quang hiển hiện.
Bích Nhã khẽ quát một tiếng, cây roi Long Cốt tiên trong tay quất ra, ảo ảnh thương long hiện lên, há to miệng rồng nghênh đón hai tỷ muội, từng luồng phong nhận sắc bén như những lưỡi hái tử thần nhằm vào Hòa Tảo và Hòa Miêu.
Ba thân ảnh trong nháy mắt đã giao chiến cùng một chỗ.
Nhân cơ hội này, Dương Khai nhanh chóng bỏ chạy.
Bích Nhã chẳng qua chỉ là Nhập Thánh tam tầng cảnh, Hòa Tảo cũng ở cùng cảnh giới, Hòa Miêu tuy kém hơn một chút nhưng cũng là Nhập Thánh nhị tầng cảnh. Tỷ muội liên thủ, Bích Nhã tuyệt đối không chiếm được ưu thế.
Vì vậy hắn hoàn toàn không lo lắng cho sự an nguy của hai tỷ muội, kế sách hiện tại là phải mau chóng thoát thân.
Tốc độ của hắn cực nhanh, dù không thể vận dụng thánh nguyên nhưng thân thể cường tráng vẫn còn đó. Chỉ trong vài hơi thở, hắn đã thoát khỏi chiến trường hỗn loạn, tìm được một vị trí kín đáo rồi khoanh chân ngồi xuống, vừa cảnh giác bốn phía, vừa thử điều động thánh nguyên trong cơ thể để hóa giải cấm chế mà Lã Quy Trần đã đặt lên người mình.
Võ giả Tử Tinh và Kiếm Minh liên tục giao chiến, hai bên đều có mối thù khắc cốt ghi tâm, không ai chịu nhường ai.
Không ngừng có võ giả bị giết chết, phơi thây tại chỗ.
Dương Khai thờ ơ không để ý tới, cũng may không ai tìm đến gây sự với hắn.
Bỗng nhiên, ánh mắt hắn nhìn về một phía, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái.
Ở đó có một lão già mặc trường bào màu xanh, tóc hoa râm đang tìm kiếm thứ gì đó.
Lão dường như không quan tâm đến mọi chuyện xung quanh, chỉ chăm chú tìm kiếm tại những nơi có mảnh vỡ chiến hạm. Thi thoảng lại thấy lão nhặt một mảnh vỡ lên, dùng tay gõ vào, hài lòng gật đầu. Chiếc nhẫn trên tay lão lóe lên hào quang, mảnh vỡ liền bị thu vào trong nhẫn không gian.
Không bao lâu sau, lão đã nhặt được mấy chục mảnh vỡ chiến hạm, những mảnh vỡ này lớn nhỏ khác nhau nhưng chất liệu đều rất tốt.
Vẫn còn nguyên vẹn sau tai nạn đó, những thứ này tối thiểu cũng được luyện chế từ khoáng thạch Thánh Vương cấp thượng phẩm.
Khi nhặt những mảnh vỡ đó, có lúc lão còn lẩm bẩm một mình, thỉnh thoảng lại cười to vài tiếng, có vẻ rất hài lòng.
Một người cổ quái như vậy đi lại giữa chiến trường tất nhiên sẽ thu hút sự chú ý của người khác.
Nhưng Dương Khai kinh ngạc phát hiện, cả võ giả Tử Tinh lẫn Kiếm Minh đều không ai gây sự với lão.
Bất kể ai tới gần lão trong vòng mười trượng đều bị một sức mạnh vô hình đẩy ra. Những người này lập tức ý thức được lão già này không phải loại dễ chọc, đều vội vàng lùi lại, không dám đến gần.
Vì thế, lão vẫn bình an vô sự, không ngừng thu thập mảnh vỡ chiến hạm.
Hành động cổ quái của lão già cuối cùng cũng thu hút được ánh mắt của những cường giả thực sự.
Đúng lúc Lã Quy Trần và mỹ phụ của Kiếm Minh đang kịch chiến trên bầu trời cùng lùi lại, kéo dãn khoảng cách, hai người nhìn nhau, nhưng sự chú ý của cả hai lại đang đổ dồn vào lão già bên dưới.