Trong chớp mắt, hai chiến sĩ mạnh mẽ bị Trom đánh bại
một cách nhẹ nhàng, các cô gái phía sau chợt lạnh lẽo
trong lòng.
Thạch Trung Ngọc bị hạ gục ở một bên không cam lòng lại
lần nữa vùng lên, đao Chiến Thần mạnh mẽ cắm trên mặt
đất.
- Địa Thứ (Khoét đất)
Một miếng đất lớn trong chớp mắt bị khoét ra, Thạch
Trung Ngọc thừa cơ vọt tới chỗ Trom.
- Tiên Hồ Liệt Diễm
Bên này Cơ Như Nguyệt cũng phóng ra kỹ năng gây sát thương
mạnh nhất của mình. Hướng Lâm tăng thêm thuật chữa thương
trên người Thạch Trung Ngọc, chữa trị vết thương cho Thạch
Trung Ngọc, nhẹ giọng bắt đầu ngâm xướng pháp thuật thánh
quang.
Tuyết Sương Yên cầm hai thanh chủy thủ, ẩn thân, lặng lẽ
đến gần Trom. Công kích của cô không mạnh mẽ, nhưng cô nghĩ
nếu mình cắt cổ Trom đoán chừng hắn cũng sẽ bị thương
nặng thôi.
- Hư Không Tiễn
Lý Lan tay cầm cung, kéo căng. Luồng không khí xung quanh
từ từ ngưng tụ đến cây cung trên người cô, hội tụ thành
một mũi tên không khí.
Thấy mọi người đều sử dụng kỹ năng bản thân đắc ý
nhất, Dương Tử cũng không ngốc, cô không ngừng thao tác tay,
trước ngực lóe lên một ngọn lửa.
- Chút tài mọn!
Trom lại phi thân lùi về phía sau, né tránh ngọn lửa
nóng bỏng kia, mặc dù thân thể hắn vô cùng cứng cáp, nhưng
lửa linh hồn rất yếu ớt. Cho dù khung xương sẽ không bị
nhiệt độ cao đả thương, nhưng mà lửa linh hồn sẽ không chịu
nổi nhiệt độ nóng bỏng kia, hắn cũng không cần thiết phải
làm những chuyện đánh cược tính mạng.
Trom vừa mới thoát khỏi ngọn lửa đang bao vây, Hư Không
Tiễn của Lý Lan cũng lao đến. Không một chút chập chờn,
không một chút dấu vết, hoàn toàn không thể thấy được mũi
tên đang bắn về phía đầu của Trom. Nhưng mà ánh mắt của
vong linh bất đồng với ánh mắt con người, ánh mắt không có
sức sống là không thấy được bất kỳ tình huống nào, cho
nên bọn chúng dùng cảm nhận tinh thần thay cho thính giác
và thị giác. Mặc dù không có hình ảnh đặc sắc, nhưng mà
cảm giác lại rất nhạy bén. Hư Không Tiễn của Lý Lan đối
với người chơi là con người mà nói là một vũ khí giết
người, nhưng không có tác dụng bao nhiêu đối với Trom. Hắn
trực tiếp nghiêng đầu một cái, Hư Không Tiễn liền mất đi
sự chính xác, lướt qua đầu lâu bay ra ngoài.
Thế nhưng ngay lúc này, Hư Không Tiễn vừa mới bay qua đột
nhiên vỡ ra dữ dội. Mũi tên vốn là dùng năng lượng trong
không khí ngưng tụ thành, bị tinh thần lực của Lý Lan
khống chế nén lại. Tinh thần lực khống chế vừa biến mất,
những năng lượng kia lập tức hết bị chế ngự liền nổ tung
trong nháy mắt.
Mặc dù năng lượng nổ tung kia không gây ra tổn thương gì
với Trom, nhưng chấn động không khí đã kích thích lửa linh
hồn, khiến tinh thần của Trom hoảng hốt. Tuyết Sương Yên
thấy tình huống này, trong nháy mắt một cái đen lướt tới
sau lưng của Trom, hai thanh chủy thủ đâm xuống cổ hắn.
Thạch Trung Ngọc lúc này cũng vọt tới, nắm thật chặt
đao Chiến Thần đến chào hỏi cái đầu của lão quái vật
ngàn năm.
Đại Hắc nhìn hết một màn này, ánh mắt sáng rực, nó vô
cùng hiểu rõ nhược điểm của vong linh.
- Đoán chừng tên Trom này gặp xui xẻo rồi, lửa linh hồn
bị chấn động giống như một người bị trọng chùy đập vào
lục phủ ngũ tạng vậy.
Tuyết Sương Yên mang hi vọng song chủy thủ sẽ đâm vào
xương của Trom, nhưng lại như đâm vào sắt thép, liền xẹt lên
một chuỗi tia lửa, căn bản vô dụng. Ngược lại, tay của cô
bị chấn động đến tê dại.
Đao Chiến Thần của Thạch Trung tuy rằng sắc bén hơn song
chủy thủ của Tuyết Sương Yên, nhưng cũng chém ra một chuỗi
tia lửa, không biết bộ xương của Trom là làm bằng cái gì,
bổ ra một vết rách thật to trên mũ trùm đầu mà bộ xương
vẫn nguyên vẹn không chút tổn thương.
Thấy toàn bộ việc này, Thạch Trung Ngọc không còn gì
để nói, đây không khác gì kháng vật lý, mọi công kích vật
lý của mình gần như không có tác dụng gì cả.
Tuy rằng công kích của Thạch Trung Ngọc vô dụng, nhưng
chém lên đầu lâu, lực chấn động vẫn ảnh hưởng đến lửa
linh hồn, Trom lại lần nữa rơi vào trạng thái mơ mơ màng
màng.
Cơ Như Nguyệt thấy tình hình này liền hung hăng giậm chân
một cái, toàn thân Trom bị một ngọn lửa dữ dội màu xanh
lục bao lại. Hướng Lâm, Dương Tử và Thẩm Bích cũng chuẩn
bị xong pháp thuật.
- Thần Thánh Liệt Diễm.
Là bản nâng cấp của Thánh Viêm, nên Thánh Viêm càng nóng
hơn, có thể gây ra tổn thương lớn cho hệ vong linh. Quang
diễm màu vàng từ trên trời giáng xuống, cùng với ngọn
lửa màu xanh lục bao phủ cả người của Trom. Mặc dù nhiệt
độ Thánh Viêm không cao như Tiên Hồ Liệt Diễm, nhưng lại
thiên về gây tổn thương cho linh hồn. Như vậy mới gây tổn
thương nặng nề cho sinh vật hệ vong linh.
- Thần Lôi Thuật!
Pháp thuật hệ lôi có thể gây ra tổn thương mạnh mẽ cho
sinh vật vong linh, từ xưa đến nay, thần lôi đều có tác
dụng trừ tà ma, vong linh cũng là một loại yêu ma, pháp
thuật hệ lôi có tác dụng khắc chế.
- Ngục Tù Hàn Băng
Thẩm Bích không dùng pháp thuật tính tổn thương mà dùng
một loại pháp thuật hỗ trợ, thiết lập một pháp trận hàn
băng xung quanh người Trom, nhanh chóng hạ nhiệt độ xuống.
Bên trong có thể hạ xuống âm mấy chục độ thậm chí mấy
trăm độ trong vòng mười giây.
Trom sơ ý khi lửa linh hồn bị chấn động, khiến hắn không
thể phản ứng. Hắn mặc dù mạnh mẽ, nhưng chỉ là một vong
linh, một vong linh không thể trốn tránh nhược điểm của lửa
linh hồn, nhược điểm lớn nhất. Nhiệt độ cao nóng bỏng
tràn vào thất khiếu, rồi trực tiếp tràn vào lửa linh hồn
đang ẩn sâu trong đầu lâu. Phỏng đoán nếu như lửa linh hồn
kia bị nhiệt nóng bỏng đốt cháy, hắn không chết cũng bị
thương đến không còn sức chiến đấu.
Trom là một lão quái vật đã lăn lộn ngàn năm, hắn lợi
hại không những nhờ vào thực lực bản thân mà còn nhờ vào
những trang bị kia. Nếu không hắn đã sớm bị tiêu diệt không
biết bao lần.
Một chiếc nhẫn trên tay hắn đột nhiên nổ tung, một làn
sương đen trong nháy mắt bao phủ cả người Trom, ngăn cản
nhiệt độ cao ở bên ngoài. Thần lôi trên trời giáng xuống
cũng bị màn sương dày đặc cắn nuốt, có điều là màn sương
kia cũng tan bớt một chút, dẫu sao năng lượng tương khắc
muốn cắn nuốt thì vô cùng khó khăn.
Chỉ như vậy, hắn đã thoát khỏi hợp lực tấn công của
mọi người, một đòn tấn công này nếu trên người không có
trang bị bảo vệ, Trom tuyệt đối sẽ không may mắn sống sót
như vậy.
Thấy tình hình bên trong ngọn lửa, mọi người cảm thấy
vô cùng đáng tiếc. Không ngờ là boss cũng có loại trang bị
như vậy giống người chơi, dựa theo thói quen, suy nghĩ, boss
ngoại trừ áo giáp vũ khí trên người ra gần như sẽ không
có bất kỳ trang bị gì chỉ dựa vào thực lực bản thân. Tên
Trom này vậy mà lại có trang bị, thật sự khiến cả bọn
bất ngờ.
- Đáng hận!
Thật lâu sau đó, Trom mới tỉnh táo lại, nhưng lửa linh
hồn đã bị đốt một chút, khiến hắn không thể nào bình
tĩnh được, chỉ cảm thấy linh hồn giống như bị một ngọn
lửa bọc lại, rất khó chịu.
- Các người sẽ phải trả giá đắt vì việc này!