- Loài bò sát đê tiện các ngươi!
Trom tức giận gầm thét, hơi thở tử vong trên người càng
dày đặc.
- Các ngươi phải chịu sự trừng phạt của Minh thần vĩ
đại!
- Minh thần lại là tên nào nữa?
Thạch Trung Ngọc tò mò hỏi.
- Một tên thần linh thất bại, đoán chừng đã chết.
Đại Hắc không thèm để ý chút nào nói.
- Bây giờ thần linh của thần giới cũng chỉ có mấy tên
như vậy thôi.
"Hừm" Thạch Trung Ngọc khẽ gật gật đầu, mặc dù Đại
Hắc nói như vậy, nhưng khi hắn nghe được lúc Trom gọi đến
Minh thần, luôn cảm thấy bất an trong lòng, thật giống như
có đôi mắt đang chăm chú nhìn mình từ một nơi nào đó.
- Pháo Tử Linh Xung Kích.
Trom hét lớn một tiếng, đỉnh của cốt chế pháp trượng
(pháp trượng làm bằng xương) phun ra ngoài một luồng hơi
thở tử vong đen kịt, tạo thành một đường mũi tên thật dài
bắn tới đam người Thạch Trung Ngọc.
- Thánh Quang Bích Chướng!
Hướng Lâm cũng nghiêm túc, đối phó vong linh vẫn là sở
trường của hệ thánh quang. Một tấm khiên óng ánh trong
suốt màu vàng trong nháy mắt xuất hiện ở phía trước mũi
tên hơi thở tử vong. Pháo Tử Linh Xung Kích của Trom đâm vào
Thánh Quang Bích Chướng, giống như đụng vào bên trong một
tấm vải bông vậy, bề ngoài nhìn như rất cứng rắn nhưng
Thánh Quang Bích Chướng lại cực kỳ mềm mại, nó liền bị
hơi thở tử vong đâm ra một vết lõm sâu ở chính giữa. Nhìn
như có thể dễ dàng phá vỡ được thế nhưng nó lại phát huy
tính chất dẻo vô cùng mạnh mẽ. Tường ngăn nho nhỏ cả dài
lẫn rộng chỉ có ba mét vuông bị hơi thở tử vong dài chừng
bốn, năm mét đâm vào nhưng vẫn kiên cố vững vàng tại chỗ,
không hề có dấu hiệu hư hại.
- Quang, Phản Pháo.
Hướng Lâm vung pháp trượng lên lần nữa, một đạo kim quang
từ trong pháp trượng bắn vào bên trong Thánh Quang Bích
Chướng. Đàn hồi giống như là dây thun vậy, Pháo Tử Linh
trong nháy mắt bị bắ́n ngược trở về.
- Còn có thể như vậy?
Thạch Trung Ngọc trợn tròn mắt, hệ thánh quang cùng hệ
vong linh hẳn là có rào cản khác hệ对冲的系别吧. Lại vẫn có
thể bắn ngược trở về, nếu như bình thường, sơ ý một chút
thì sẽ nổ tung.
Trom thấy kỹ năng của mình bị bắn ngược trở về hắn
cũng hơi kinh ngạc, nhưng đối với lão quái vật sống hơn
mấy trăm ngàn năm, trải qua biết bao nhiêu cuộc chiến mà
nói, việc phản ứng hiện trường này vẫn phải có. Dùng
lời để nói thì chính là ta ăn muối còn nhiều hơn nhà
ngươi ăn cơm. Tiện tay vung lên, một đám sương mù xuất hiện
ở trước người.
Pháo Tử Linh bị bắn ngược trở lại liền dung nhập vào
trong đám sương mù. So sánh lẫn nhau那相比之下, thể năng lượng to
lớn kia vọt vào bên trong sương mù, lại cứ như vậy biến
mất. Sương mù không chấn động một chút nào, chỉ là màu
sắc càng trở nên đậm hơn.
- Không thể ngờ, vậy mà có thể phản kích lại, vậy thì
thử thêm chiêu này xem sao.
Trom khẽ cười lạnh lùng một tiếng, bàn tay bỗng nhiên
nhô ra mấy cái cốt trảo.
- Làn Sóng Tử Vong
Sương mù trước người hắn tan ra trong nháy mắt, tạo
thành một gợn sóng màu đen lan ra bốn phía.
Giống như ném một cục đá lên mặt nước yên tĩnh vậy,
gợn sóng lan ra như là sóng nước. Nhưng mà những đường gợn
sóng kia lại gây nên phản ứng vô cùng lớn, nó vừa đi qua,
mặt đất giống như bị cày qua một lần, bùn đất đều bị
xới lên hết. Làn Sóng Tử Vong được bụi đất bao quanh kia
vọt thẳng tới chỗ đám người Thạch Trung Ngọc.
Tình huống này khiến sắc mặt Thạch Trung Ngọc trở nên
nghiêm trọng, phạm vi công kích lớn mạnh như vậy, dường như
thành lũy thánh quang vừa rồi cũng không thể ngăn cản,
nhưng hắn phát hiện mình không có năng lượng công kích gì
có thể dùng trong nháy mắt để chặn được lần tấn công
này. Dùng đao chém? Ngươi từng gặp qua ai có thể ngang
ngược chém vỡ nước hay chưa?你见过用刀能将泼过来的水砍碎的吗?
- Bạo Lực Chấn Động!
Thời khắc mấu chốt Đại Hắc đột nhiên hữu dụng, nó
dùng móng vuốt hung hăng vỗ lên mặt đất, một luồng sóng
năng lượng màu vàng trực tiếp ngăn đón làn sóng màu
đen.
Mặc dù nhìn sóng năng lượng màu vàng kia không có bao
nhiêu uy lực nhưng lại có thể đâm lủng một lỗ trên gợn
sóng vòng tròn đang vọt tới kia. Làn Sóng Tử Vong lướt
qua, nhưng mọi người không hề phát hiện chút tổn hại
nào.
Thạch Trung Ngọc nắm chắc thời gian, nhanh chóng lao tới
chỗ Trom. Chiến đấu tầm xa không phải là sở trường của
Thạch Trung Ngọc, cận chiến mới là thiên hạ của hắn.
"Trì Trệ" Cốt trảo của Trom nhẹ nhàng hướng một chút
về phía Thạch Trung Ngọc, hắn liền cảm thấy dưới chân có
vô số dây thừng khiến hắn bị vấp, mặc dù sức lực lớn,
nhưng mà những thứ dây thừng này cực kỳ cứng, rất khó để
nhấc chân lên.
"Yếu Nhược" Cốt trảo của Trom lại tiếp tục điểm ra点出,
Thạch Trung Ngọc cũng cảm thấy lực lượng trong cơ thể
dường như bị rút ra, cộng thêm trở ngại dưới chân, hắn lập
tức lảo đảo ngã xuống đất.
"Thống Khổ" Trom lại lần nữa dùng cốt trảo điểm ra.
- Loại Bỏ Dị Thường!
Hướng Lâm vội vàng bao trùm lấy thân người Thạch Trung
Ngọc bằng kim quang pháp thuật giải trừ hiệu ứng xấu.
Thạch Trung Ngọc lập tức khôi phục lực lượng toàn thân
trong nháy mắt, lần nữa lao tới Trom.
- Thánh quang đáng ghét!
Trom nhìn Hướng Lâm, miệng khẽ nói.
- Vậy giải quyết ngươi đầu tiên.
- Bôn Lôi Trảm!
Hướng Lam cũng không chịu nổi, mặc dù cô là một cô gái
yếu đuối, nhưng mà nghề nghiệp của cô là ma kiếm sĩ. Chém
một đường lôi kiếm kéo theo ánh chớp, tăng tốc gấp đôi, cô
xong thẳng về phía Trom như một cơn gió.
"Hả" Trom kinh ngạc khi thấy Hướng Lam kéo ra một đường
tàn ảnh.
- Ma kiếm sĩ, thú vị đó!
Là một vong linh pháp sư, tỉnh táo suy nghĩ là bảo đảm
cho chiến đấu thắng lợi, hắn mặc dù tức giận, nhưng khi
hắn chân chính bước vào trạng thái chiến đấu, thì sẽ vứt
bỏ tất cả tình cảm, tỉnh táo như một cỗ máy.
"Trọng Kích" Thạch Trung Ngọc vọt tới trước mặt Trom,
đao Chiến Thần tàn nhẫn bổ về phía trước người mặc pháp
bào màu đen. Trom thế nhưng không hề né tránh, cứng rắn
chịu một đao này của Thạch Trung Ngọc. Đao Chiến Thần chém
vào bộ xương lại tựa như chém vào sắt thép vậy, phát ra
tiếng vang lanh lảnh. Chiêu thức của Thạch Trung Ngọc liên
tục ở phía dưới石中玉就要连续下面的招式. Lại nghe được Trom vẻ mặt u
ám cười mỉa mai.
- Hắc Ám Cốt Mâu (Ngọn giáo xương bóng tối)
Một cái trường mâu làm bằng xương lập tức xuất hiện
trong tay Trom, sau đó độc ác đâm vào ngực của Thạch Trung
Ngọc đang còn sửng sốt.
Chiến giáp Monbeus cứng chắc khi lãnh một kích này lại
bị cốt mâu tạo ra một vết lõm sâu. Thạch Trung Ngọc bị đâm
văng ra ngoài.
- Tại sao hắn lại không bị choáng váng?
Trong đầu Thạch Trung Ngọc lúc này chỉ có suy nghĩ như
vậy.
- Đần độn, vong linh không thể bị choáng váng, chảy máu,
bị thương nặng, sợ hãi, và toàn bộ hiệu quả của nguyền
rủa.
Đại Hắc ở phía sau khẽ chửi một tiếng.
- Ngươi nghĩ một đống xương có thể bị ảnh hưởng bởi
những thứ này?
Thạch Trung Ngọc bị đánh bay ra ngoài, lôi kiếm của
Hướng Lam chém vào đỉnh đầu của Trom.
- Phong Lôi Nhất Kích!
Xen lẫn uy lực của sấm sét, lôi kiếm mạnh mẽ chém lên
đầu lâu cứng rắn kia, những vẫn không hiệu quả, vong linh
dường như không thể bị tê liệt.
- Tử Linh Trọng Kích!
Trom lại đấm một cú, quả đấm tràn ngập hơi thở tử vong
đập Hướng Lam bay ra ngoài.
Trom quát lớn một tiếng, pháp trượng đập mạnh xuống
đất.