Năm mươi nghìn tên vong linh, như vậy cũng có chút khổ sở rồi.
Nhưng Thạch Trung Ngọc có chút không hiểu, tại sao lại giết những
hài cốt đầu lâu kia, cũng phải giết tầm hơn một nghìn tên rồi nhưng
tại sao lại không có một cái tên nào mới hiển thị lên nữa vậy? Bây
giờ mới giết được một chút thế này đã xuất hiện rồi?
Chẳng lẽ giết mấy tên vong linh áo giáp bụi kia không được?
Hoặc là giết những vong linh chỉ xuất hiện một lần kia chỉ để
hồi sinh. Sau đó một lần mình giết nhiều như thế nhưng cũng chỉ
tính là giết một tên?
Thạch Trung Ngọc có chút không hiểu tại sao hệ thống lại thiết
kế như thế này, nhưng mà bây giờ lại có thêm một cái tên nữa cũng
tốt. Cũng phần nào tăng thêm sức mạnh để đối phó với bọn vong linh
kia.
Hi hi, không biết tên nào kia sẽ giận dữ đến mức nào!
Đại Hắc cười trước nỗi đau của người khác nói.
Một trăm tên kỵ sĩ đáng sợ, xem ra thực lực của tên kia không ra
làm sao cả, bồi dưỡng thêm cũng chỉ lãng phí thời gian!
Thực lực không ra làm sao?
Thạch Trung Ngọc cảm thấy kỳ lạ hỏi.
Đương nhiên, nếu không ngươi cảm thấy ngươi cứ như vậy là có thể
giết chết những tên kỵ sĩ đáng sợ này sao!
Đại Hắc lườn hắn một cái.
Kỵ sĩ đáng sợ rất lợi hại, nhưng lợi hại hơn cả là pháp sư vong
linh đang điều khiển kia. Một vị pháp sư vong linh lợi hại càng
phải là một người chiến lược gia, một người chỉ huy tài giỏi. Sự
điều khiển của bọn họ có thể làm những binh sĩ ngay lập tức hành
động. Nếu như là những pháp sư vong linh tài giỏi, và lợi hại năm
xưa thì những tên kỵ sĩ đáng sợ này hoàn toàn có thể tự thoát khỏi
vòng điều khiển, lập tức dừng lại. Làm sao lại có thể gây nên những
tổn thất lớn như vậy được!
Vậy, ta chính là số phân chó rồi?
Thạch Trung Ngọc sờ sờ mũi mình hỏi.
Đương nhiên, phân của ta đối với ngươi là phúc lớn!
Đại Hắc thối mặt cười nói.
Thạch Trung Ngọc có chút không nói nên lời, dường như, có mấy vị
đại thần trong Hoàng Thành đều đã từng ăn phân của Đại Hắc. Ọe, rất
ghê tởm.
Nghĩ đến tình cảnh trong đại điện ngày hôm đó, Thạch Trung Ngọc
tự dưng có chút run người. Một đám người tranh nhau ăn phân chó, mà
còn ăn đến mức rất vui vẻ nữa chứ. Những vị đại thần đó đều vì
không ăn được mà đánh nhau, thật là….. Xem ra nếu như bọn họ biết
được sự thật thì chắc chắn sẽ xé xác Thạch Trung Ngọc ra. Hoặc là,
nếu mà nói theo một cách khác rất lợi hài, thì đó cũng chính là
socola, không phải phân chó, là Thạch Trung Ngọc tự mình nghĩ sai?
Dường như, xác suất này cũng có thể xảy ra.
Hắn ta đến rồi!
Thạch Trung Ngọc đang suy nghĩ tự dưng nghe thấy tiếng của Đại
Hắc.
Đồng thời có một luồng không khí tà ác truyền từ phía chân trời
đến. Một bóng dáng màu đen xuất hiện từ phía phủ Thành Chủ, đi về
phía đám người Thạch Trung Ngọc bọn họ. Trên mình mang theo sát khí
chết chóc làm người khác cảm thấy giống như thần chết đã đến
vậy.
Không khí chết chóc sao nồng đậm vậy? Đây rõ ràng là pháp sư
vong linh mà, nhưng tại sao lại có khả năng điều khiển yếu kém như
vậy? Thật không thể hiểu được!
Đại Hắc lắc lắc cái đầu của mình, có chút không hiểu.
Thạch Trung Ngọc không hiểu được những thứ vòng vo như thế,
nhưng mà áp lực mà pháp sư vong linh mang đến cho hắn là rất lớn.
Cách xa như vậy, Thạch Trung Ngọc đã tung ra chiêu thăm dò.
Trom, cấp 65, boss tím. Pháp sư vong linh, một vị pháp sư vong
linh rất mạnh, là người đứng đầu.
Chỉ có từng này thông tin thôi sao? Thạch Trung Ngọc cau mày.
Nếu như đã như thế này, thì e là Trump thực sự mạnh đến mức đáng sợ
rồi, không phải là người mà hắn bây giờ có thể đối phó được. Trong
tình huống bình thường thường, phe địch càng mạnh thì những thông
tin có được sẽ càng ít.
Xương của tên này có lẽ rất ngon đây.
Đại Hắc tự dưng thốt lên.
Thạch Trung Thất đột nhiên nghĩ ra, Đại Hắc hình như là thuộc
tính ác ám, cùng một thuộc tính với vong linh, chẳng nhẽ Đại Hắc ăn
xương của vong linh để trưởng thành?
Mấy tên côn trùng đáng ghét nhà các ngươi!!
Pháp sư vong linh bay đến khoảng trời đối diện mà bọn họ đang
đứng, tức giận gào lên.
Tại sao pháp sư vong linh lại thích gọi bọn ta là côn trùng?
Chẳng nhẽ không biết rằng bọn ta cũng có hai chân sao?
Thạch Trung Ngọc sờ sờ mũi của mình, có chút không vui nói.
Bởi vì các ngươi đều tự xưng mình hơn người một bậc, nhưng mà đã
trở thành vong linh rồi thì sẽ có tuổi thọ vô tận. Có chút bệnh về
thần kinh cũng là chuyện bình thường.
Đại Hắc kết hợp nói.
Cũng có nghĩa là, pháp sư vong linh là người bị bệnh tâm
thần?
Thạch Trung Ngọc cười nói.
Đương nhiên, tuổi thọ vô tận có thể làm một sinh mệnh đầy tri
thức trở thành một con người cô độc!
Một người một chó thoải mái nói chuyện, cố ý làm cho không khí ở
đây thoải mái hơn. Áp lực mà pháp sư vong linh này mang đến thực sự
rất lớn.
Nhìn thấy mình bị ra rìa, Trump càng tức giận hơn. Pháp trượng
trong tay vẫy một cái, chi chít những bộ xương lại xuất hiện trên
bầu trời.
Pháo chống rung.
Nhìn thấy nhiều bộ xương thế này, Đại Hắc ra tay trước, à nhầm,
ra miệng trước. Cái miệng chó vừa mới mở ra, một quả cầu năng lượng
xuất hiện ở trong miệng sau đó bị hắn mạnh mẽ phun ra ngoài.
Thạch Trung Ngọc cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Đại Hắc sử dụng
kỹ năng này. Từ trước tới này đều là chiến đấu bằng da thịt, hắn
còn tưởng Đại Hắc chỉ là một con vật chỉ biết tấn công mà thôi.
Trump hất tay một cái, cả một đám xương cốt, đầu lâu đấy xông về
phía quả cầu năng lượng. Những đám xương đó dường như là kết cấu từ
năng lượng vậy, ở giữa mới đụng vào một cái thôi đã hòa tan vào với
nhau, hình thành nên một tấm năng lượng lớn, hoan nghênh quả cầu
năng lượng của Đại Hắc.
Chuẩn bị dùng chiêu lớn, để ta chống cự một lát!
Đại Hắc thấp giọng nói.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng gật đầu, sau đó bắt đầu chuẩn bị.
Không biết sử dụng Đao Bá có thể giết pháp sư vong linh trong giây
lát hay không nữa?
Quả cầu năng lượng Đại Hắc phun ra và pháp thuật pháp sư vong
linh sử dụng đụng vào nhau. Sau đó, hai thứ cùng nhau biến mất. Cứ
như vậy mà biến mất thôi. Thạch Trung Ngọc còn tưởng sẽ có hiệu quả
ánh sáng, âm thanh ghê gớm như thế nào nữa chứ.
Ha, tên này quả nhiên đã mắc lừa rồi!
Đại Hắc nhìn tình hình này ngay lập tức cười lớn nói.
Kỹ năng này của ta không phải là lấy cứng chọi cứng đâu. Đem
năng lượng này chuyển ngược lại trong cơ thể hắn ta, tạo thành một
chiêu phản năng lực rất mạnh. Hì hì, có lẽ một chiêu này cũng có
thể làm cho hắn ăn đủ rồi.
Thạch Trung Ngọc gật gật đầu. Kỹ năng này của Đại Hắc cũng làm
người khác rất đỗi ngạc nhiên, có lẽ tiếp theo đây không thể chào
hỏi một cách bình thường nữa rồi. Thạch Trung Ngọc một bên đang tập
trung các năng lượng lại, một bên nháy mắt với Hướng Lâm. Hướng Lâm
ngay lập tức hiểu ra, tăng thêm cho Thạch Trung Ngọc thuật chữa
trị.
Thuật chữa trị này có thể chữa trị tất cả những vết thương trong
mạch máu, rắn chắc mạch máu, điều này cũng làm cho Thạch Trung Ngọc
rất ngạc nhiên. Xem ra dùng chiêu này nhiều một chút, thì mạch máu
trong cơ thể sẽ càng rắn chắc, sẽ làm Cơ Như Nguyệt ngưỡng mộ không
thôi. Nói cho cùng, mạch máu này cũng phải nâng lên qua từng bước
từng bước một, từ từ bồi dưỡng. Cưỡng chế làm rắn chắc mạch máu là
chuyện rất ít người dám làm. Nếu không mạch máu chỉ cần vỡ một cái,
thì cả người này cũng coi như chết rồi.
Pháp sư vong linh từ trên trời chầm chậm đáp xuống. Xem ra chiêu
phản năng lực đã gây cho hắn ta tổn hại không hề nhỏ. Cơ thể giữa
bầu trời đang run rẩy, có thể nhìn rõ là đang cố gắng kìm nén nỗi
đau. Vong linh nếu muốn dùng pháp thuật thì phải dùng ngọn lửa của
linh hồn để thoát ra ngoài. Xét cho cùng, cơ thể của bọn chúng cũng
không còn cái gì có thể giữ và đưa pháp thuật ra ngoài nữa rồi. Nếu
như bị phản pháp thuật thì sẽ trực tiếp tạo ra tổn hại lớn cho linh
hồn. Sự đau khổ đấy còn đau đớn hơn đau đớn trên da thịt không biết
bao nhiêu lần.