Nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của Thạch Trung Ngọc, Đại Hắc bất lực
lắc lắc đầu. Tuy rằng chỉ là một trăm tên kỵ sĩ đáng sợ, nhưng
những tên chỉ có giáp bụi như kia không thể nào so bì được.
Trong quân đoàn vong linh, vong linh đáng sợ là những tên có quy
củ và sắp xếp rõ ràng, có thể trực tiếp đứng đầu trong trận chiến.
Những hài cốt kỵ sĩ và tử linh kỵ sĩ giáp bụi kia không thể nào so
bì được. Khí thế đáng sợ vẫn còn tăng lên, nếu mấy nghìn tên kỵ sĩ
đáng sợ cùng xông pha chiến trường thì đến cự long cũng bị dọa sợ
mà quay đầu chạy.
Nhưng mà khí thế của những tên kỵ sĩ đáng sợ kia không thế nào
đánh động đến tâm trạng của Thạch Trung Ngọc. Nói cho cùng Thạch
Trung Ngọc cũng chẳng còn gì khác nữa, chính là rất dũng cảm. Nếu
không năm đó đã bị chém chết ở đầu đường rồi, còn đâu loại tình
cảnh như thế này nữa.
Nếu những tên kỵ sĩ đáng sợ đều chết hết, thì pháp sư vong linh
có nhảy ra ngoài luôn không.
Chắc chắn sẽ nhảy ra!
Đại Hắc thấp giọng nói
Nhưng mà, ngươi chắc chắn sao?
Ha, cũng không nhìn xem ta là ai sao?
Thạch Trung Ngọc đắc ý cười nói, nhưng mà hắn vẫn phải tung ra
thuật thăm dò.
Kỵ sĩ đáng sợ, cấp 50, tinh anh. Là loại lính vong linh trung
cấp, trời sinh mang theo khí thế đáng sợ. Những người nhìn thấy
chúng trong lòng sẽ có cảm giác sợ hãi, mất đi khả năng chiến
đấu.
Xem ra những tên này cũng chỉ là dùng khí thế dọa người kia để
kiếm ăn mà thôi! Thạch Trung Ngọc nhìn thấy giải thích của hệ
thống, lập tức cười lên. Bây giờ hắn chẳng còn một chút áp lực nào
cả.
Kỵ sĩ đáng sợ không có mọi người hoan hô, trực tiếp khơi mào
chiến đấu. Một trăm tên kỵ sĩ xếp thành năm hàng, xông về hướng đám
người Thạch Trung Ngọc bọn họ. Đội hình là một hình chữ nhật ,
không phải là đội hình chiến đấu như bình thường. Rõ ràng đây là
không thèm quan tâm đến đám người Thạch Trung Ngọc bọn họ rồi.
Thạch Trung Ngọc không có ra tay, nhưng Cơ Như Nguyệt ở đằng sau
đã bắt đầu động thủ rồi. Có lẽ cũng là do sợ hãi đi, bàn tay đang
cầm lấy quyền trượng của cô có chút run rẩy. Khắp xung quanh là
Cuồng Long tím đang bay về phía đám kỵ sĩ đáng sợ kia. Con rồng tím
kia gầm gừ xông về phía đám kỵ sĩ đáng sợ, nhưng những tên kỵ sĩ ở
hàng đầu tiên ngay lập tức rút đao ra tay. Một luồng không khí màu
đen bay ra từ phía thanh đao, giống như trước mặt những tên kỵ sĩ
đáng sợ nổ ra một đám sương mù màu đen vậy.
Cuồng Long tím đâm phải luồng không khí ấy, lại bị luồng không
khí đó nuốt trọn. Làn không khí đen ấy như lỗ đen vậy, Cuồng Long
tím cũng như vậy mất hút trong làn sương đen.
Quả nhiên lợi hại!
Nhìn thấy một chuỗi hành động của kỵ sĩ đáng sợ, Thạch Trung
Ngọc cảm thán một tiếng.
Ta có chút muốn lập nên binh đoàn kỵ sĩ của mình rồi!
Nếu ngươi có nhiều người như vậy, có thể cung cấp bù cho một
lượng tiêu hao lớn đã rồi hẵng nói.
Đại Hắc hiểu tình hình của các người chơi, đối với việc lập nên
một bình đoàn kỵ sĩ, hắn không hề có chút coi trọng nào cả.
Nếu bọn họ có lòng trung thành và muốn hợp tác thì chắc có thể
được.
Ừ.
Thạch Trung Ngọc gật gật đầu. Lúc kỵ sĩ đáng sợ chỉ cách đám
người bọn họ mười mét, cuối cùng cũng bắt đầu ra tay. Đao Chiến
Thần mạnh mẽ cắm xuống đất, đồng thời, bên cạnh có Cơ Như Nguyệt
phối hợp, một chân dẫm mạnh xuống đất. Trước mặt đám kỵ sĩ đáng sợ
lập tức xuất hiện một ngọn lửa màu xanh lục. Kỵ sĩ đáng sợ tuy rằng
rất lợi hại, nhưng cũng sẽ sợ ngọn lửa Tiên Hồ Liệt Diễm nóng mấy
nghìn độ. Nhưng trong tình huống này không thể lùi bước, chỉ có thể
tăng tốc, muốn xông qua ngọn lửa đang cháy bừng đó.
Nhưng cùng lúc này, những cây địa gai của Thạch Trung Ngọc bay
tới.
Một chiêu này của Cơ Như Nguyệt làm che khuất tầm nhìn của kỵ sĩ
đáng sợ, làm bọn chúng không thể hình thấy được những cái gai mà
Thạch Trung Ngọc phóng đến. Tuy nhiên pháp sư vong linh có thể điều
khiển được kỵ sĩ đáng sợ, nhưng hắn ta lại ở cách đám kỵ sĩ đáng sợ
tận hơn một nghìn mét, việc điều khiển chắc chắn sẽ có chút hạn
chế,
Nếu một người đang chạy với tốc độ cao nhưng dưới chân lại xuất
hiện một chướng ngại vật, mà người đó không hề phản ứng được thì
chuyện gì sẽ xảy ra?
Không phải nói gì cả, trực tiếp bị ngã.
Tuy nhiên kết cấu của những cây gai đất đấy rất mỏng manh, yếu
ớt nhưng việc gây nên ảnh hưởng cho đám kỵ sĩ đáng sợ là chuyện
đương nhiên. Di chuyển với tốc độ cao như thế, chỉ cần mất thăng
bằng một chút thôi cũng có thể gây nên ảnh hưởng rất lớn. Những tên
kỵ sĩ đáng sợ ở hàng đầu tiên bị đám gai đất bay đến làm rơi khỏi
ngựa, theo đà bị văng ra ngoài một cách mạnh mẽ.
Những kỵ sĩ đáng sợ đằng sau không thể dựa theo quán tính lớn
như vậy mà thu hồi hành động, bị những kỵ sĩ đáng sợ đằng trước
gáng chân, cũng theo đó mà văng ra ngoài. Ngay lập tức, một trăm
tên kỵ sĩ đáng sợ trở thành một đống hỗn độn.
Như thế này cũng được sao?
Nhìn thấy cảnh này, Đại Hắc có chút ngơ ngác.
Chắc nhẽ pháp sư vong linh là hàng đểu sao? Khả năng điều khiển
kém đến vậy?
Tuy rằng đám kỵ sĩ đáng sợ đã bị rơi khỏi ngựa nhưng những cây
gai đất kia không hề dừng lại. Tiếp tục bay về phía trước, từng cái
một từng cái một đâm vào người của đám kỵ sĩ đáng sợ. Lực sát
thương của trọng lực rơi xuống và sức đâm của những cây gai kia
không hề nhỏ, những cây gai kia lại còn rất sắc nhọn nữa, trực tiếp
đâm thẳng vào cơ thể của kỵ sĩ đáng sợ.
Được lắm!
Nhìn lấy lồng ngực cắm chi chít gai nhọn của kỵ sĩ đáng sợ, Đại
Hắc hoan hô một tiếng,
Cảm giác này không tồi, hình ảnh rất đẹp.
Không thể ngờ tới rằng một đám kỵ sĩ đáng sợ, sát khí hung tợn
như vậy cứ như thế này mà bị Thạch Trung Ngọc giải quyết hết.
Thạch Trung Ngọc cười xấu một cái, nhẹ nhàng búng ngón tay.
Những cây gai đang đâm trên lồng ngực của đám kỵ sĩ kia ngay lập
tức nổ tung, sức công phá mạnh mẽ lại một lần nữa gây ra tổn hại
lớn cho đám kỵ sĩ đáng ở ở xung quanh.
Đáng ghét!
Trump ở trong phủ Thành Chủ nhìn thấy mọi thứ lập tức phẫn nộ,
gào lên.
Vô dụng! Vô dụng! Vô dụng!!!! Một lũ vô dụng!
Trump nhìn chằm chằm vào nụ cười đắc ý của Thạch Trung Ngọc, mở
miệng mắng lớn.
Tên côn trùng chết tiệt nhà ngươi, ta phải cho ngươi hiểu được
cảm giác đau đớn từ trong linh hồn là như thế nào!
Trump cầm lấy pháp trượng, cả người bỗng nhiên bay lên, trực
tiếp bay đến cửa lớn của phủ Thành Chủ, xông về phía của đám người
Thạch Trung Ngọc bọn họ.
Ngọn lửa giận bùng cháy đó làm khí thế của các tử vong linh càng
ngày càng lớn. Bầu trời dường như cũng đen đi phần nào.
Nhiều kỵ sĩ đáng sợ như vậy ngay lập tức lại làm cho Thạch Trung
Ngọc lên cấp, trực tiếp lên cấp 52.
Hôm nay lên cấp cũng thật nhanh quá đi. Chỉ một buổi chiều thôi
mà đã lên bốn cấp rồi, nhanh hơn trước đây nhiều!
Thạch Trung Ngọc hưng phấn nói.
Vậy từ nay về sau chỉ cần tìm và giết vong linh là đúng rồi!
Những tên này đều có số lượng lớn, kể ra ngươi lên cấp cũng khá hả
hê!
Đại Hắc cười nhẹ một tiếng, nhưng mà gương mặt chó đó cười lên
thật sự rất gian manh. Những người khác chỉ nhìn thôi cũng có thể
nghĩ ra chiều hướng khác được.
Hơ hơ, như vậy e là ta lại có thêm một cái tên nữa rồi!
Thạch Trung Ngọc cười hì hì.
Khắc tinh của vong linh, cái tên này như thế nào?
Vừa mới giết xong đám kỵ sĩ đáng sợ, Thạch Trung Ngọc lại có
thêm một cái tên mới.
Sát thủ vong linh, chỉ cần giết liên tiếp được trên năm nghìn
vong linh là có thể sở hữu cái tên này. Cái tên sau thì cần phải
giết được trên năm mươi nghìn vong linh. Lực sát thương của bạn gây
nên cho những sinh vật thuộc dòng vong linh sẽ nhân lên hai lần,
kinh nghiệm sau khi giết chết vong linh cũng được nhân lên hai
lần.