Trong tình huống này, tiêu hao ít, mức tổn hại bình thường, pháp
thuật có phạm vi lớn mới là sự lựa chọn tốt nhất. Thời gian chuẩn
bị của các pháp thuật khác thì trong tình huống này không cần phải
lo nghĩ quá nhiều. Cơ Như Nguyệt thở gấp một cái, làm mấy động tác
chuẩn bị pháp thuật, triệu hồi kỹ năng giết chùm mạnh nhất của pháp
sư tím, Cuồng Long tím.
Kỹ năng này tuy rằng tiêu hao rất nhiều nhưng lại có một điểm
rất quan trọng. Đó chính là Cuồng Long tím sau khi được thả ra có
thể điều khiển được. Cơ Như Nguyệt hoàn toàn có thể điều khiển
Cuồng Long tím lượn xung quanh. Nhiệt độ cao trên cơ thể của Cuồng
Long hoàn toàn có thể đốt cháy những vong linh tiến lại gần thành
tro bụi.
Ba người pháp sư, mỗi người phụ trách ba hướng khác nhau. Cơ Như
Nguyệt và Thạch Trung Ngọc không có áp lực gì cả. Dương Tử và Thẩm
Bích lại có chút áp lực. Trang bị của Thẩm Bích dù sao cũng không
tốt bằng mọi người, dù rằng cô cũng là giấu nghề, nhưng cũng không
học được nhiều kỹ năng. Dương Tử càng không phải nói nữa, xem ra,
người yếu nhất ở đây chính là cô ta rồi. Cô ta cũng không quan tâm
cho lắm, cũng chỉ là thích game nên chơi thôi.
Pháp thuật không thể một chiêu mà có thể giết được các vong
linh, làm Hướng Lan đang bảo vệ cô rất áp lực.
Nhìn thấy cảnh này, Thạch Trung Ngọc quyết định để Dương Tử và
Thẩm Ngọc ở với nhau. Bốn người chia thành ba nhóm. Như thế này mới
có sức lực và năng lượng để đấu tranh với các vong linh kia.
Tuy rằng vong linh của các kỵ sĩ kia đã không thể lại gần người
nữa rồi, nhưng nhìn cảnh đấy, Thạch Trung Ngọc lại càng lo lắng.
Bởi vì nhìn qua, những vong linh kia có rất nhiều, dường như không
hề dừng lại. Nhưng pháp lực bên này hắn cũng có thể bị cạn kiệt.
Tuy rằng đã cố gắng sử dụng những pháp thuật có lượng tiêu hao
không lớn rồi nhưng đối mặt với sự tổn hại mạnh mẽ của cả đám người
thế này, pháp thuật có lượng tiêu hao ít cũng không thể làm gì
được. Trong trạng thái chiến đấu, thời gian khôi phục của thuốc hồi
phục pháp lực cũng không được thay đổi. Đây cũng là thứ rất đáng
ghét, đã có vô số người chơi chửi mắng rồi.
Đại Hắc, những thứ kia sẽ xuất hiện trong tình huống như thế
nào?”
Thạch Trung Ngọc lại tung ra mặt đất vô số gai nhọn, mọi người
vừa đánh vừa lùi. Thạch Trung Ngọc đối mặt với đại đa số vong linh
của các kỵ sĩ. Kỹ năng của hắn tiêu hao ít nhất nhưng lại tạo ra
lực sát thương rất lớn, phạm vi ảnh hưởng cũng lớn nhất. Cơ Như
Nguyệt thả Cuồng Long tím ra, bay ở xung quanh, thiêu đốt tất cả
các vong linh đến gần thành tro bụi.
Lúc hắn ta đau lòng.
Đại Hắc đầu cũng không thèm quay lại, nói. Tập trung cắn vỡ khúc
xương trong miệng.
Vậy hắn ta đau lòng lúc nào?
Thạch Trung Ngọc lại hỏi, nhưng mà, pháp sư vong linh có tim
sao?
Ta làm sao biết được? Giới hạn của mỗi người đều không giống
nhau. Nói không chừng, tất cả vong linh ở đây đều chết hết rồi hắn
cũng không đau lòng!
Đại Hắc không hề quan tâm nói.
Chết tiệt!
Thạch Trung Ngọc mắng lớn một tiếng. Ở đây tính ra cũng phải còn
tầm mấy chục nghìn vong linh nữa. Cả một vùng trời dày đặc như thế
này, không thể nào đếm xuể.
Nhưng mà vừa mới lúc nãy, những vong linh của kỵ sĩ cấp 47 đã
làm cho mọi người nâng lên cấp 51, rất nhanh sẽ lên cấp 52. Nhưng
mà sợ rằng về sau nhưng kinh nghiệm này sẽ phải bỏ phí rồi. Thạch
Trung Ngọc nghĩ tới có chút đau lòng, thương xót. Lãng phí bao
nhiêu kinh nghiệm như thế này, cũng đáng tiếc quá đi.
Lại là một số lượng gai nhọn nữa xuất hiện, Thạch Trung Ngọ cũng
không biết đây là lần thứ bao nhiêu rồi. Mắt đất trước mặt đã bị
Đao Chiến Thần chém ra không biết bao nhiêu lỗ rồi. Động tác chuẩn
bị trước của kỹ năng này là phải cắm vũ khí đang trong tay của mình
xuống đất. Thạch Trung Ngọc chỉ có thể không ngừng lặp lại động tác
này. Lần nào cũng coi mặt đất như pháp sư vong linh kia, mạnh mẽ
đâm xuống.
Trong thành phủ, pháp sư vong linh Trump dùng quả cầu thủy tinh
để theo dõi tình hình chiến đấu của mấy người Thạch Trung Ngọc.
Mấy đám côn trùng nhỏ bé này! Một lũ rác rưởi đáng chết! Cư
nhiên lại vô dụng như thế!
Trump tức giận gào lên, hắn ta bây giờ rất thất vọng với những
vong linh mà mình triệu hồi ra.
Như thế này cũng muốn bảo vệ lâu đài của ta!
Hắn ta cũng không nghĩ rằng năng lực của pháp sư vong linh như
thế nào thì sẽ triệu hồi ra được các vong linh có thực lực như thế
sao. Có thể nói năng lực của những vong linh này có quan hệ mật
thiết với hắn ta, tự mình không được lại còn có thể trách ai nữa
chứ?
Hắn ta là một pháp sư vong linh cấp 65. Tuy có thể nói rằng hắn
rất mạnh nhưng đối với những vong linh tấn công Thiên Thành, đây
cũng chỉ là một thứ gì đó rất nhỏ bé mà thôi.
Trump nhìn thấy tình hình này, cũng không thể chịu nổi nữa. Trực
tiếp điều khiển những tinh anh của mình, xông về hướng của đám
người Thạch Trung Ngọc đang đứng.
Vong linh kỵ sĩ, cấp thấp nhất cũng chính là hài cốt của kỵ sĩ,
không có một chút áo giáp nào. Có thể nói chính là hài cốt của một
kỵ sĩ cưỡi trên hài cốt của một con chiến mã. Về sau cũng chính là
kỵ sĩ tử linh, có áo giáp bảo vệ đơn giản, cũng chính là loại mà
đám người Thạch Trung Ngọc phải đối mặt lúc này. Về sau nữa là kỵ
sĩ đáng sợ, toàn là vong linh kỵ sĩ cấp tinh anh, là loại lính tốt
nhất trong vong linh của tất cả các kỵ sĩ.
Bên trên kỵ sĩ đáng sợ là kỵ sĩ ác linh, về sau nữa là kỵ sĩ hủy
diệt. Krief là kỵ sĩ hủy diệt, nhưng lại không phải do Trump bồi
dưỡng nên, đó là chuyện rất khó gặp. Thực lực bây giờ của Trump
cũng không có thể có năng lực bồi dưỡng thêm kỵ sĩ hủy diệt.
Kỵ sĩ hủy diệt đều là những boss nhỏ tinh anh cấp 50. Nhưng mà
kỵ sĩ hủy diệt dưới tay Trump không nhiều, cũng chỉ tầm 100 tên.
Nhưng một trăm tên kỵ sĩ hủy diệt cũng có thể làm cho một đoàn kỵ
binh tầm một nghìn người hỗn loạn, sau đó sẽ giết sạch, không chừa
một ai.
Kỵ sĩ đáng sợ, tự mình mang khí chất đáng sợ, có thể làm cho
trong lòng những người nhìn thấy sự tồn tại của chúng đều có tâm lý
sợ hãi. Nếu những người nhát gan nhìn thấy kỵ sĩ đáng sợ thì chắc
chắn sẽ bị dọa sợ, quỳ rạp xuống đất, không có chút năng lực phản
kháng nào cả. Cũng là khí chất đáng sợ này, kỵ sĩ đáng sợ có thể
được nói rằng là loại đáng sợ nhất trong tất cả bọn chúng. Trận
chiến của kỵ sĩ vốn dĩ cũng đã là một loại chiến đấu cần đến khí
thế, một khi trong lòng đã dấy lên nỗi sợ hãi thì chiến đấu còn
chút khí thế nào nữa chứ. Tuyệt đối không thể để giống như tuyết
trắng Dương Xuân, chỉ là một đám phù du mà thôi.
Một trăm tên kỵ sĩ đáng sợ ngay ngắn đi đến chỗ Thạch Trung
Ngọc. Luồng khí thế u ám đó như muốn che lấp cả bầu trời.
Sự xuất hiện của kỵ sĩ đáng sợ, miệng chó của Đại Hắc lại ngoạc
ra.
Ha, kỵ sĩ đáng sợ, cư nhiên lại có một trăm tên, rất không
tồi!
Sao ta lại cảm thấy có chút đáng sợ nhỉ?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân căng thẳng nói. Một tên kỵ sĩ đáng sợ
tiến đến, khí thế đáng sợ đó như muốn nuốt trọn tất cả mọi người.
Bọn họ cảm thấy trước mặt mình tuyệt đối không phải là một đám vong
linh cưỡi chiến mã, mà là một đám giống hệt với thần chết, mới chỉ
nhìn từ xa thôi cũng cảm thấy lạnh người.
Kỵ sĩ đáng sợ, từ lúc sinh ra đã mang trong mình khí thế đáng
sợ, ngươi có chút sợ hãi cũng là chuyện thường tình.
Đại Hắc lắc lắc đầu chó.
Đây e rằng là những tinh anh dưới tay pháp sư vong linh rồi. Nếu
những kỵ sĩ đáng sợ này chết, thì pháp sư vong linh kia chắc chắn
sẽ đau lòng lắm đây. Cứ xông lên đi!
Như vậy à!
Nghe lời của Đại Hắc, hai mắt của Thạch Trung Ngọc như sáng lên.
Cũng chỉ là hơn một trăm tên kỵ sĩ mà thôi, có gì mà phải sợ cơ
chứ!