- Ai?
Nghe thấy giọng nói, Thạch Trung Ngọc vội kêu lên.
- Ha ha, không ngờ lũ bò sát các người còn có thể quay về
đấy!
Giọng nói lạnh lẽo tiếp tục vang lên. Nơi phát ra giọng nói rất
hư vô mờ mịt, thực sự không thể phân biệt nó phát ra từ hướng
nào.
Nghe được lời này, Thạch Trung Ngọc liền biết, đây chắc chắn là
vong linh pháp sư. Không nghĩ tới người này lại xuất hiện như vậy,
chẳng lẽ thâm thù đại hận sâu đến vậy hả trời?
- Tên giấu đầu lòi đuôi kia, có ngon thì ra đây!
- Nhóc con, dùng phép khích tướng với ta cũng vô dụng thôi.
Vong linh pháp sư cười khinh miệt, nói:
- Trước tiên ta sẽ cho mấy vật nhỏ chơi đùa với các người một
chút ! Hừ hừ, để các ngươi cảm nhận một chút sức mạnh của vong
linh!
Vong linh pháp sư vừa dứt lời, lập tức không còn âm thanh gì
nữa. Nhưng cac vong linh xung quanh lại bắt đầu có chút khác
lạ.
- Hắn ta trực tiếp điều khiển vong linh rồi!
Bên cạnh Đại Hắc bỗng nhiên nói.
- Hả? Thạch Trung Ngọc không hiểu.
Đại Hắc nhanh chóng giải thích:
- Lúc trước, vong linh pháp sư không trực tiếp khống chế các
vong linh, chỉ để bọn chúng tự do hoạt động, bảo vệ lâu đài. Chúng
ta có thể dùng phấn vong linh bụi che dấu hơi thở trên người, tránh
khỏi sự dò xét của bọn chúng. Nhưng hiện tại vong linh pháp sư lại
trực tiếp điều khiển, phấn vong linh trên người chúng ta sẽ mất tác
dụng, bởi vì vong linh pháp sư có thể phát hiện chúng ta.
- Vì thế mà chúng ta phải bị cả đội quân vong linh công
kích?
Nghe xong lời giải thích này, sắc mặt Cơ Như Nguyệt trở nên
trắng bệt. Tuy cô tự nhận thực lực mình tốt, nhưng nếu tất cả các
xác sống xung quanh bây giờ cùng nhau xông lên, có lẽ không có mấy
trăm mấy ngàn người chơi cấp cao, đây sẽ là đường chết đi?
-Còn phải cẩn thận tên kia đánh lén đó.
Đại Hắc tiếp tục nói.
- Đánh lén? Hắn sẽ không vô sỉ như vậy chứ? Thiên Hắc Bất Sát
Nhân kêu lên.
-Vô sỉ? Đối với vong linh mà nói, miễn chiến thắng là được! Còn
quản đến dùng thủ đoạn gì à?
Đại Hắc hừ lạnh một tiếng:
- Lũ người này việc gì cũng làm rồi, còn có việc gì không làm
được chứ?
- Được rồi, nếu người này đã vô sỉ như vậy, Đại Hắc ngươi có
biện pháp nào không?
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi, cảm giác hình Đại Hắc rất quen
thuộc với vong linh.
-Đầu tiên, dùng Thành Quyển Trục để trở về! Ta cực kì, cực kì đề
nghị ngươi làm như vậy.
Đại Hắc nhìn chung quanh đã có vong linh bắt đầu ngọ ngoe rục
rịch, vội nói tiếp:
- Thứ hai, dùng các loại kỹ năng mạnh mẽ nhất định phải nhanh
chóng xử lý sạch sẽ những vong linh chung quanh đây. Bức cái tên
vong linh pháp sư kia xuất hiện, sau đó xử lý hắn!
- Ngươi cho rằng hắn ta không có cách nào ngăn cản chúng ta sử
dụng thành quyển trục trở về sao?
Thạch Trung Ngọc có chút bất đắc dĩ sờ sờ cái mũi, có cảm giác
trong trò chơi này trở về thành quyển trục là tính năng lừa đảo
nhất, gặp phải đại sự, tuyệt đối là không sử dụng được. Giống như
trong thời khắc quan trọng, điện thoại di động luôn đang trong vùng
không phủ sóng vậy, mẹ nó thiệt đau trứng mà.
- Vậy đánh đi.
Đại Hắc không thèm để ý, lắc lắc đầu chó:
- Dù sao đến lúc đó, không nhanh lên một chút thì ta sẽ trở lại
không gian.
Được thôi, xem như ngươi còn có bùa hộ mệnh vô địch, Thạch Trung
Ngọc giận sôi máu. Đại Hắc trở về không gian sủng vật vốn không cần
xin phép anh, muốn đi thì đi, muốn đến thì đến. Cũng không biết như
thế nào anh lại có nó chứ.
Lúc này, Thiên Hắc Bất Sát Nhân bên cạnh đột nhiên hét lên, một
vong linh kỵ sĩ cuối cùng đã tiến hành tấn công bọn họ. Vong linh
kỵ sĩ này đang cưỡi trên hài cốt chiến mã sắp vỡ vụn, đầy khí thế
lao nhanh tới. Dường như, có vong linh kỵ sĩ này dẫn đầu, những
vong linh kỵ sĩ khác cũng bắt đầu sôi nổi phát động tấn công.
- Kia, nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ đi!
Thạch Trung Ngọc liền lớn tiếng nói:
- Dọn dẹp hết đống vong linh xung quanh đây đi, xem tên kia còn
có thể trốn được đi đâu!
Vừa nói xong, Thạch Trung Ngọc mạnh mẽ cắm Đao Chiến Thần trên
mặt đất, tức khắc trên mặt đất đột nhiên xuất hiện từng hàng tia
nhọn lao nhanh về phía những vong linh kỵ sĩ. Đây là kỹ năng học từ
tà ác huyệt nhện vương vừa đúng lúc có tác dụng.
Những vong linh kỵ sĩ đó vốn dĩ không có độ linh hoạt, hầu như
chỉ có thể tấn công theo một đường thẳng, bị một đòn tấn công Thạch
Trung Ngọc đâm tới như vậy, mà vẫn ngây ngốc tiến thẳng về phía
trước, cũng không biết trốn tránh.
Những thạch chất đó đâm mạnh vào giữa đội quân vong linh, Thạch
Trung Ngọc liền hô to:
- Nổ!
Trong tích tắt từng hàng thạch chất dày đặc đang lao tới bỗng
nhiên nổ tung, những mảnh nhỏ cứng rắn tạo thành đòn hỏa lực mạnh
mẽ bao trùm giống như một cơn mưa bom bão đạn tấn công nhũng vong
linh xung quanh.
- Này, nếu kỹ năng này sử dụng trong trận chiến đồng đội thì
người gặp người chết a!
Thiên Hắc Bất Sát Nhân cảm thán nói, anh ta ở chỗ này cũng chỉ
có thể đả tương du (đánh xì dầu: đi theo đám đông cho khí thế chứ
chả làm được gì ), pháp thuật nguyền rủa đối vong linh căn bản
không có tác dụng gì, chỉ có thể buồn bực nắm pháp trượng đứng ở
đây giống như người gỗ.
Các cô gái lại là không chút khách khí dùng hỏa lực tấn công
vong linh xung quanh. Dưới sự trợ giúp của Thạch Trung Ngọc, Thẩm
Bích chuyển sang làm băng sương pháp sư, một khối Băng Phong Cầu
tiến về hướng vong linh, sau đó bùng nổ bắn băng phiến ra bốn phía
làm vong linh xung quanh bắn ra thành hình cái sàng.
Cơ Như Nguyệt cũng không cần phải nói, cô liều mạng phóng Tiên
Hồ Liệt Diễm. Một quả cầu lửa xuất hiện ở một vực trống lớn khoảng
năm mét, nóng trên ngàn độ, đòn này các vong linh cũng không thể
nào ngăn cản. Dương Tử múa pháp trượng, tạo ra các hỏa hệ pháp
thuật, hỏa long, viêm bạo, nàng ném về hướng các vong linh. Dưới
tình hình bây giờ, các pháp thuật khác đều không thể nào sử dụng
được, chỉ có hỏa hệ pháp thuật còn dùng được.
Hướng Lam và Tuyết Sương Yên thì đảm đương mt nhân vật, tấn công
vòng ngoài và bên trên nhóm vong linh. Tuy Tuyết Sương Yên chỉ là
Đạo Tặc, nhưng có sự phụ trợ đắc lực của Hướng Lâm, lúc bây giờ, cô
như trở thành một chiến sĩ thực thụ, chủy thủ trong tay không ngừng
chuyển động tựa như hồ điệp xuyên hoa vẽ ra từng tàn ảnh mỹ lệ.
Những vong linh kỵ sĩ còn chưa kịp xông tới, chẳng hiểu sao xương
cốt tự đứt gãy, sau đó toàn bộ thân mình nhanh chóng đỗ sụp biến
thành những mảnh tro cốt trải đầy trên mặt đất.
Nhóc Đại Hắc vui mừng phe phẩy cái đuôi, kia miệng chó không
ngừng chảy dãi. Trực tiếp vọt tới đám vong linh kỵ sĩ trước mặt,
miệng há rộng ngoặm một ngụm cắn đùi xương cốt chiến mã. Hàm răng
cứng rắn dễ dàng đem xương đùi trong miệng cắn thành mảnh nhỏ rồi
lại chạy về phía một vong linh kỵ sĩ khác.
Xương cốt chiến mã thiếu mất một cái xương đùi, thì không cách
nào chống đỡ thân thể. Thằng nhóc Đại Hắc này trong chốc lát đã xử
lý mấy chục vong linh kỵ sĩ.
Những người khác chia làm ba khu vực, mỗi người phụ trách phạm
vi khu vực 90 độ trước mặt mình. Thạch Trung Ngọc hiện giờ rất
thoải mái, thời gian hồi phục sau mỗi lần đột phá chỉ có 10 giây,
một trận thạch chất được phóng ra, tuyệt đối có thể khoan thủng mấy
chục mét, những vong linh kỵ sĩ chỉ có chịu chết, căn bản không thể
đến trước mặt hắn.
Lúc sau, Cơ Như Nguyệt liên tục phóng ra Tiên Hồ Liệt Diễm, cũng
an tĩnh lại. Mặc dù lực sát thương của Tiên Hồ Liệt Hỏa rất lớn,
nhưng cũng tiêu hao thể lực rất nhiều.