Sau khi rời khỏi phủ Thành Chủ, Thạch Trung Ngọc giải thích đôi
chút cho đám con gái về nhiệm vụ lần này.
Nghe thấy thế nhưng lại phải trở về di chỉ kia một lần nữa, đám
con gái không khỏi cảm thấy có chút do dự. Nơi vừa u ám vừa ghê tởm
như vậy, bọn họ không muốn trở về nữa đâu.
- Ha ha, địa bàn của vong linh!
Nghe Thạch Trung Ngọc nói xong, đôi mắt của Đại Hắc sáng rực
lên, hoàn toàn trở thành hình trăng lưỡi liềm.
- Nơi đó có rất nhiều xương cốt đúng không?
- Ha, xương cốt! Đó chính là xương cốt của người chết, ngươi
cũng thích nữa hả?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân lập tức cảm thấy cạn lời, con chó này
cũng đặc biệt thật đó.
- Xí, chỉ cần là xương cốt thì có gì mà không thể?
Đại Hắc lẩm bẩm một tiếng, sau đó ánh mắt sáng quắc nhìn về phía
Thạch Trung Ngọc. Vẻ mặt kia rõ ràng là đang nói nếu ngươi không
đi, ta sẽ cắn ngươi.
Thạch Trung Ngọc đổ mồ hôi.
Tuy rằng có chút không tình nguyện, nhưng mọi người vẫn đi về
phía trận Truyền Tống.
Thành U Lang, bầu không khí âm u kia lại một lần nữa bao phủ lấy
mọi người. Hơi thở màu đen trên bầu trời hình như đã nồng đậm hơn
đôi chút, giống như chuẩn bị mưa tới nơi, chỉ còn một màu đen
kịt.
Người chơi trên đường đều khoác áo choàng màu đen, xám. Ánh mắt
như có như không nhìn chăm chú vào đám người Thạch Trung Ngọc từ
bên ngoài đến.
- Cảm giác giống như đến vương quốc của sự chết chóc vậy.
Thẩm Bích nhỏ giọng nói.
- Người ở nơi này có thể đã bị hơi thở âm u kia lây nhiễm cũng
nên. Ha ha, hoàn cảnh sinh hoạt khác nhau, tính cách của con người
cũng sẽ khác nhau.
Cơ Như Nguyệt đứng bên cạnh lên tiếng giải thích.
Sau khi mua chút bụi vong linh ở tiệm tạp hóa, mọi người ra khỏi
thành, ngồi lên tọa kỵ lập tức chạy về phía di chỉ. Thẩm Bích không
có tọa kỵ, bèn ngồi chung trên một con lừa với Thạch Trung Ngọc. Về
phần Đại Hắc, có bốn chân rồi thì cần tọa kỵ làm gì nữa?
- Ta nguyền rủa mấy người các ngươi!
Đại Hắc ở đằng sau cố hết sức chạy theo, lè lưỡi ra bên ngoài,
âm thầm nguyền rủa.
- Không hề có một chút đạo đức là phải yêu quý những động vật
nhỏ gì cả!
Mọi người mới rời đi mấy tiếng đồng hồ, tường thành của di chỉ
thành Bạch Hổ Thành lại chất đầy vô số hài cốt khiến cho người khác
sợ hãi. Lúc trước bọn họ dọn sạch được một đống lớn, giờ lại bị
vong linh xung quanh chất đầy vào. Chẳng qua dựa theo tình hình
hiện tại, số lượng của vong linh hình như cũng không hề giảm bớt
một chút nào.
Sau khi vẩy một ít bụi vong linh lên người, mọi người lập tức đi
vào trong thành.
- Tại sao ta có cảm giác lúc chúng ta vừa tiến vào, hình như có
ai đó đang âm thầm giám thị chúng ta thì phải?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân đi ở đằng sau nhỏ giọng nói.
- Ngươi cũng quá nhạy cảm rồi đó!
Hướng Lâm bên cạnh nhỏ giọng nói.
- Không có khả năng, chức nghiệp của ta có một kỹ năng bị động
là tăng cường cảm giác.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân lắc đầu:
- Giống như có một tên tà ác nào đó đang nhìn chăm chú vào chúng
ta!
- Đó là đương nhiên rồi!
Đại Hắc đi ở phía sau cùng của đội ngũ, rung đùi đắc ý nói:
- Chúng ta đặt chân vào lãnh địa của vong linh, pháp sư vong
linh ở nơi này chắc chắn sẽ để ý. Chẳng qua nếu chúng ta không kéo
quá nhiều thù hận thì hắn sẽ không để ý đến chúng ta đâu.
- Cái gì gọi là không kéo quá nhiều thù hận?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân chạy nhanh hỏi.
Đại Hắc điềm nhiên như không nói:
- Ví dụ như giết mấy thuộc hạ đắc lực của hắn, hoặc là phá hủy
thí nghiệm của hắn gì gì đó. Chẳng lẽ các ngươi định làm?
Đại Hắc nói, sắc mặt có chút bối rối, chẳng qua mặt chó kia cũng
không biểu hiện được điều gì.
- À, hình như lúc trước, Hinh Vũ Chi Thạch đã giết một kẻ có tên
là Kỵ Sĩ Hủy Diệt.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân vội vàng nói.
- Gì cơ?
Đại Hắc ngây ngẩn cả người:
- Kỵ Sĩ Hủy Diệt? Con mẹ nó! Không phải chứ?
- Sao vậy?
Thạch Trung Ngọc chú ý tới động tĩnh đằng sau, bèn quay đầu
hỏi.
- Tên oắt con nhà ngươi giết Kỵ Sĩ Hủy Diệt?
Đại Hắc không thể tin được trừng mắt hỏi.
- À, hình như là vậy.
Thạch Trung Ngọc sờ mũi:
- Có vấn đề gì không?
- Nếu đúng là như vậy, chúng ta vẫn nên chạy trước đi. Cái nhiệm
vụ chó má này không cần làm nữa đâu!
Đại Hắc vội vàng nói:
- Tên pháp sư vong linh kia có lẽ đang nghĩ cách đối phó với
chúng ta thế nào!
- Không thể nào? Không phải chỉ là giết một tên Kỵ Sĩ Hủy Diệt
thôi à, có đến mức đó không?
Thạch Trung Ngọc không tin lắc lắc đầu.
- Quá trình bồi dưỡng ra Kỵ Sĩ Hủy Diệt khó khăn cực kỳ. Đối với
pháp sư vong linh mà nói, Kỵ Sĩ Hủy Diệt chính là chiến thuẫn trong
tay bọn họ. Mỗi một vị pháp sư vong linh đều cho rằng bản thân có
Kỵ Sĩ Hủy Diệt chính là một loại vinh dự. Vậy mà các ngươi hiện tại
lại giết chết Kỵ Sĩ Hủy Diệt kia!
Sau đó Đại Hắc lắc đầu:
- Pháp sư vong linh ở đây chắc cũng nổi điên lên rồi. Nói không
chừng giây tiếp theo hắn sẽ chui ra từ một góc sáng sủa nào đó. Và
sau đó chúng ta sẽ tiêu đời!
- Pháp sư vong linh khủng bố như vậy sao?
Nghe xong lời Đại Hắc nói, trong lòng Thạch Trung Ngọc cũng
không rõ ràng lắm.
- Còn sao nữa! Lúc trước Thiên thành đã từng bị mười mấy pháp sư
vong linh liên thủ tấn công, nếu không phải Hoàng thành phát binh
viện trợ, có lẽ Thiên thành cũng không tồn tại đến bây giờ rồi.
Đại Hắc giải thích với Thạch Trung Ngọc:
- Khi đó, mười mấy pháp sư vong linh khống chế đại quân có ít
nhất hai mươi triệu vong linh. Tuy rằng một vong linh rất yếu ớt,
nhưng nếu hai mươi triệu vong linh tập hợp lại, Thiên thành suýt
chút nữa đã bị giết sạch cả thành.
- Vậy ý của ngươi là, chúng ta sẽ bị vong linh ở đây công
kích?
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.
- Đúng vậy.
Đại Hắc gật đầu:
- Hơn nữa, pháp sư vong linh kia có lẽ cũng không cần phải dùng
thủ đoạn cao siêu gì, trực tiếp phủi sạch bụi vong linh trên người
chúng ta là quá đủ rồi. Sau đó các vong linh xung quanh sẽ lập tức
nổi giận, và thế là chúng ta chết thẳng cẳng!
Nhìn kỵ sĩ vong linh tỏa ra hơi thở âm u tà ác xung quanh, Thạch
Trung Ngọc không khỏi rùng mình một cái. Lúc đối đầu với tên Kỵ Sĩ
Hủy Diệt, hắn đúng là rất may mắn, dùng đủ mọi chiêu trò mới giết
được tên Trom kia. Nhưng bây giờ nếu nhiều vong linh xông tới cùng
một lúc như vậy, đoán chừng mình còn chưa kịp sử dụng kỹ năng thì
đã bị bọn chúng dọn sạch rồi.
Tuy rằng vong linh rất yếu ớt, nhưng hảo hán cũng không chịu nổi
nhiều người như vậy, mấy quyền lung tung còn có thể đánh chết sư
phụ già nữa là.
- Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?
Cơ Như Nguyệt nhẹ giọng hỏi, Đại Hắc khiến cô cảm thấy áp lực
rất lớn.
- Đương nhiên là không nói gì cả, lập tức chạy khỏi đây!
Đại Hắc vội vàng nói:
- Đi nhanh đi, chẳng may tên kia chuẩn bị xong xuôi, chúng ta sẽ
chết chắc!
- Cùng lắm thì chết thôi, chết một lần cũng chỉ rớt một cấp thôi
mà.
Thạch Trung Ngọc vung tay lên, nói thẳng.
Mấy thứ như cấp bậc rất dễ tăng lên lại, vì thế Thạch Trung Ngọc
không hề để ý một chút nào.
- Má, một cấp? Ngươi cho rằng dễ dàng như vậy sao?
Đại Hắc cười nhạo một tiếng:
- Pháp sư vong linh chính là một chuyên gia đùa giỡn với linh
hồn. Rơi vào trong tay hắn, linh hồn của ngươi cũng đừng mong sẽ
chạy được.
- Còn có thể như vậy nữa hả?
Lời của Đại Hắc khiến cho Thạch Trung Ngọc lập tức cảm thấy có
chút lo lắng.
Tuy rằng nói rớt một cấp vẫn trong phạm vi có thể thừa nhận
được, nhưng nếu bị pháp sư vong linh kia giết xuống cấp 0, Thạch
Trung Ngọc thật sự rất muốn khóc. Thiên hạ đệ nhất cao thủ đầu tiên
bị quái vật giết xuống cấp 0. Cái tên này hắn thật sự không gánh
nổi.
- Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.
- Không nói gì nữa, lập tức chạy thôi!
Đại Hắc nói.
- Ha ha, các ngươi không chạy được đâu!