Trời Tối Không Giết Người lập tức hạn hán lời, cái tên này, đúng
là trở mặt nhanh hơn người yêu cũ lật mặt mà
Thạch Trung Ngọc khoác lên vai của Tiếu Phong.
- Đến đây đi, chúng ta tới thương lượng một chút chuyện liên
quan đến Thánh Tức Chi Thủy nào.
- Ngươi cái tên này.
Tiếu Phong bất đắc dĩ lắc đầu.
- Quả nhiên chỉ có cách này là hiệu quả.
- Ha ha, chỉ có ngài là hiểu ta thôi, đại bá.
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa.
Thấy hai người chụm đầu lại nhỏ giọng thương lượng cái gì đó,
hơn nữa thỉnh thoảng còn truyền đến một hai tiếng cười âm hiểm,
Trời Tối Không Giết Người chỉ cảm thấy lạnh cả sống lưng và nổi hết
da gà.
Cũng không biết Thạch Trung Ngọc và Tiếu Phong thương lượng
chuyện gì, dù sao thì sau đó Tiếu Phong là ủ rũ, mà Thạch Trung
Ngọc lại hớn hả hớn hở.
- Đi! Ăn cơm thôi!
Thạch Trung Ngọc vung tay lên.
- Bây giờ vẫn chưa tới giờ ăn mà.
Trời Tối Không Giết Người nhìn đồng hồ, ba giờ chiều. Đây là ăn
cơm trưa hay là ăn cơm chiều?
- Ăn một bữa cơm thôi mà, để ý đến thời gian làm gì?
Thạch Trung Ngọc vung tay lên, đi theo Tiếu Phong vào khu nhà kế
bên.
Trời Tối Không Giết Người cũng đến bó tay, chẳng thể hiểu nổi
sao Thạch Trung Ngọc lại hào hứng đối với việc ăn cơm như vậy?
Chẳng lẽ là trước đây thường xuyên phải nhịn đói, hay là ở nhà bị
mấy bà chị dâu ngược đãi không cho ăn?
Đi vào tới nơi, lại phát hiện đồ ăn đã dọn lên bàn xong
rồi.
- Để ta gọi các cô ấy tới.
Thạch Trung Ngọc lấy điện thoại ra gọi cho Cơ Như Nguyệt.
Chỉ một lát sau các cô gái đã cười nói đi đến. Nhìn thấy Tiếu
Hàm đã mấy ngày không gặp, Thạch Trung Ngọc có chút mừng rỡ tiến
lên ôm cô một cái, đương nhiên, tiện thể chiếm tiện nghi một chút
là không thể thiếu rồi.
- Ta nói chứ, ăn cơm thì làm sao có thể thiếu đi bổn hoàng
được?
Đại Hắc đột nhiên từ trong không gian sủng vật của Thạch Trung
Ngọc chui ra, trên gương mặt của chú chó biểu hiện thái độ cực kỳ
vô sỉ để tiện.
- Đợi lát nữa sẽ cho mày mấy kí xương, tha hồ mà gặm.
Thạch Trung Ngọc nói thẳng.
- Hứ, cái đồ không có lương tâm! Tôi cống hiến nhiều như vậy mà
chỉ dùng mấy cục xương đã muốn đuổi tôi đi rồi hả!
Đại Hắc có chút tức giận nói.
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc cũng chẳng thèm để ý đến nó nữa, hắn
gọi cả Thẩm Bích ra. Gần đây bận bịu đủ thứ chuyện, suýt nữa thì
Thạch Trung Ngọc quên luôn là trong không gian sủng vật của mình
còn có một người nữa.
Thẩm Bích vừa ra ngoài, lập tức trừng mắt, hung dữ lườm Thạch
Trung Ngọc một cái, hiển nhiên là cô ấy rất bực mình với Thạch
Trung Ngọc. Mặc dù trong không gian sủng vật không có thời gian,
chỉ là rời vào trạng thái ngủ, nhưng mà ngủ nhiều thì con người
cũng sẽ cảm thấy không thoải mái.
- Hì hì, xin lỗi em nhé.
Nhìn thấy gương mặt bực bội này của Thẩm Bích, Thạch Trung Ngọc
cũng chỉ biết đứng gãi gãi đầu
- Đừng giận nữa mà, đây thôi, có đồ ăn ngon là ngay lập tức gọi
em ra còn gì.
- Thế còn tạm ổn.
Thẩm Bích hừ nhẹ một tiếng, sau đó bắt đầu trò chuyện vui vẻ với
các cô gái bên cạnh, không thèm để ý đến Thạch Trung Ngọc nữa,
giống như vừa nãy Thạch Trung Ngọc không thèm để ý đến Đại Hắc
vậy.
Trời Tối Không Giết Người ở bên cạnh nhìn thấy lại xuất hiện
thêm một vị mỹ nữ nữa, trong lòng lập tức tặng cho Thạch Trung Ngọc
một cái like. Khá lắm, chẳng những thực lực cường đại, mỹ nữ bên
cạnh cũng nhiều, ngay cả sủng vật cũng là mỹ nữ, thật lợi hại.
Mọi người ngồi vào chỗ, Thạch Trung Ngọc vội vàng cầm lấy một
cái đùi gà trên bàn liền gặm. Cái động tác giống như cùng cái đùi
gà kia có thâm cừu đại hận gì với hắn vậy.
Trời Tối Không Giết Người nhìn thấy thì nổi hết cả da gà, là
nhìn xung quanh một lượt, bây giờ mới phát hiện các cô gái cũng
giống như vậy, không hế khách khí tỏ ra dịu dàng đoan trang gì mà
trực tiếp xử lý đồ ăn trên bàn với tốc độ gió lốc.
- Những thức ăn này chẳng lẽ ngon đến vậy sao?
Trời Tối Không Giết Người cảm thấy vô cùng kỳ lạ nên gắp một
miếng thịt lên bỏ vào trong miệng.
Hương vị cũng khá tốt. Ngoài đời hắn cũng đã ăn rất nhiều mỹ
thực rồi nhưng Trời Tối Không Giết Người cũng phải khẽ gật đầu,
công nhận là so với những đầu bếp ở khách sạn nổi tiếng làm thì khá
là ngon. Dù sao thì hệ thống cũng có chức năng làm gia tăng mỹ vị,
cho nên có cảm giác hương vị ngon hơn một chút.
- Nếu ngươi được ăn món ngon cực phẩm, sức chịu đựng sẽ được gia
tăng.
- Hả? !
Trời Tối Không Giết Người lập tức mở to hai mắt nhìn, cái này,
không phải chứ? Ăn một miếng thịt mà có thể gia tăng thuộc tính
sao? Cho dù chỉ là gia tăng lên một chút, nhưng mà nhiều món ăn như
vậy, nhiều đồ ăn như vậy cơ mà.
- Khó trách Hinh Vũ Chi Thạch lại trở thành vi đệ nhất cao
thủ!
Trời Tối Không Giết Người lập tức bỏ sự rụt rè và lễ nghi đi,
không khách khí chút nào đưa chiếc đũa tiếp xúc thân mật với các
món ăn nằm trong đĩa.
Tiếu Phong nhìn một bàn lớn toàn những người ăn uống tới tấp như
thể dân tị nạn ba tháng chưa được ăn cơm vậy, bất đắc dĩ thở dài,
qua đợt này chắc là lại phải thắt chặt chi tiêu tài chính rồi. Nếu
không thì chắc chẳng còn đồng nào mất.
Nghĩ lại thấy đồng ý mời Thạch Trung Ngọc ăn cơm một tuần lễ,
Tiếu Phong đột nhiên cảm thấy có chút hối hận, một tuần ăn uống
của hắn thì phải xài hết bao nhiêu tiền đây. Hơn nữa hắn cũng không
nói một ngày ăn mấy bữa nữa. Căn cứ vào trình độ vô sỉ của Thạch
Trung Ngọc, một ngày ăn chín bữa, đoán chừng cũng có thể làm
được.
Tiếu Phong không khỏi cảm thấy hối hận vì xúc động của mình, đây
đúng là cái giá phải trả cho sự xúc động mà.
Một bàn lớn tràn đầy đồ ăn, không đến vài phút đều đã được nằm
gọn gàng trong dạ dày của mọi người.
Thạch Trung Ngọc giống như lão đại gia, thích ý tựa lưng trên
ghế, cầm cây tăm xỉa răng.
- Cháu ngoan của ta, lúc nào thì có thể đi tìm Thánh Tức Chi
Thủy mang về cho đại bá được vậy!
Tiếu Phong vội vàng hỏi, thằng nhóc này, cơm cũng ăn xong rồi,
nghĩ cũng nghỉ ngơi rồi, nên làm việc thôi.
- Ôi chao ơi, tên kia thật sự rất là lợi hại nha, đại bá, hay là
đại bá dự chi một chút phần thưởng để lấy tinh thần được không.
Thạch Trung Ngọc cười ha ha.
Tiếu Phong lập tức im lặng, cái tên này, tiên khí thần khí
trên người còn thiếu nữa hả?
Gọi quản gia một tiếng.
Chỉ chốc lát, quản gia liền mang theo một cái cái hộp nhỏ trang
trí cực kỳ tinh xảo xinh đẹp đi đến.
Thạch Trung Ngọc nhìn cái hộp thôi cũng đã cảm thấy tạo hình bất
phàm, tiên khí được đựng trong cái hộp tinh xảo như vậy? Thì chắc
chắn không thể xấu được rồi?
Hắn nóng lòng cầm lấy cái hộp rồi nhanh chóng mở ra xem.
Một cái trắng nhẫn ngọc trắng nõn, bên rên có khắc hai cái Long
vân uốn quanh, trông rất sống động, thật giống như con rồng thật
đang uốn lượn vậy.
Song Long Ban Chỉ, tiên khí. Tăng cường lực lượng và sức chịu
đựng cho người sở hữu. Long khí bên trong nhẫn có thể giúp người
đeo chậm chạp khôi phục sinh mệnh lực. Chậm rãi hấp thu năng lượng
dư thừa của người đeo nó để ngày càng mạnh hơn. Kèm theo kỹ năng
song long bảo hộ. Triệu hồi ra long hồn ở bên trong nhẫn, sẽ cấp
cho người đeo có được năng lực phòng hộ cường đại. Có thể hấp thu
cường đại công kích mà không làm cho người đeo bị thương tổn.
Lại là một cái tiên khí gia tăng, khôi phục sức khỏe, có thêm
cái này nữa, thì tổng cộng Thạch Trung Ngọc có ba cái tiên khí gia
tăng khôi phục sinh mệnh lực rồi. Bây giờ trong chiến đấu không
cần phải lo lắng sinh mệnh lực không đủ nữa rồi, chỉ cần không bị
đập phát chết luôn, rất nhanh có thể khôi phục lại được. Còn có
song long bảo hộ này nữa, Chiến Sĩ vốn không có kỹ năng phòng ngự
gì, cùng lắm thì có một cái thuẫn để phòng ngự, cái nhẫn này mang
lại cho Chiến Sĩ một cái phòng ngự giống như hộ thuẫn của pháp sư
vậy, cái này hiệu quả cũng quá mạnh rồi.
Làm cho lực phòng ngự của Thạch Trung Ngọc lại càng nâng cao
thêm một bước nữa, đoán chừng sau này người nào phải đối mặt với
Thạch Trung Ngọc chắc chỉ còn nước ngồi khóc mà thôi. Một người lực
công kích mạnh không hợp thói thường, phòng ngự lại biến thái không
hợp thói thường nữa, chắc là không ai muốn chọc tới. Còn chưa nói
tới hiệu triệu lực của Thạch Trung Ngọc nữa. Ví dụ như bây giờ hắn
muốn thành lập công hội, thì chỉ cần hắn vung cánh tay hô lên một
cái, tuyệt đối khởi điểm sơ cấp công hội 2000 người sẽ chật
ních.
Nghĩ tới đây, Thạch Trung Ngọc thật sự là có chút đắc chí rồi.
Trong trò chơi này giống như nằm mơ vậy, chơi chơi thôi mà đã có
được thành tựu lớn như vậy rồi.
Chương 1000: Thù hận không quá lớn.
Sau khi rời khỏi phủ Thành Chủ, Thạch Trung Ngọc giải thích đôi
chút cho đám con gái về nhiệm vụ lần này.
Nghe thấy thế nhưng lại phải trở về di chỉ kia một lần nữa, đám
con gái không khỏi cảm thấy có chút do dự. Nơi vừa u ám vừa ghê tởm
như vậy, bọn họ không muốn trở về nữa đâu.
- Ha ha, địa bàn của vong linh!
Nghe Thạch Trung Ngọc nói xong, đôi mắt của Đại Hắc sáng rực
lên, hoàn toàn trở thành hình trăng lưỡi liềm.
- Nơi đó có rất nhiều xương cốt đúng không?
- Ha, xương cốt! Đó chính là xương cốt của người chết, ngươi
cũng thích nữa hả?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân lập tức cảm thấy cạn lời, con chó này
cũng đặc biệt thật đó.
- Xí, chỉ cần là xương cốt thì có gì mà không thể?
Đại Hắc lẩm bẩm một tiếng, sau đó ánh mắt sáng quắc nhìn về phía
Thạch Trung Ngọc. Vẻ mặt kia rõ ràng là đang nói nếu ngươi không
đi, ta sẽ cắn ngươi.
Thạch Trung Ngọc đổ mồ hôi.
Tuy rằng có chút không tình nguyện, nhưng mọi người vẫn đi về
phía trận Truyền Tống.
Thành U Lang, bầu không khí âm u kia lại một lần nữa bao phủ lấy
mọi người. Hơi thở màu đen trên bầu trời hình như đã nồng đậm hơn
đôi chút, giống như chuẩn bị mưa tới nơi, chỉ còn một màu đen
kịt.
Người chơi trên đường đều khoác áo choàng màu đen, xám. Ánh mắt
như có như không nhìn chăm chú vào đám người Thạch Trung Ngọc từ
bên ngoài đến.
- Cảm giác giống như đến vương quốc của sự chết chóc vậy.
Thẩm Bích nhỏ giọng nói.
- Người ở nơi này có thể đã bị hơi thở âm u kia lây nhiễm cũng
nên. Ha ha, hoàn cảnh sinh hoạt khác nhau, tính cách của con người
cũng sẽ khác nhau.
Cơ Như Nguyệt đứng bên cạnh lên tiếng giải thích.
Sau khi mua chút bụi vong linh ở tiệm tạp hóa, mọi người ra khỏi
thành, ngồi lên tọa kỵ lập tức chạy về phía di chỉ. Thẩm Bích không
có tọa kỵ, bèn ngồi chung trên một con lừa với Thạch Trung Ngọc. Về
phần Đại Hắc, có bốn chân rồi thì cần tọa kỵ làm gì nữa?
- Ta nguyền rủa mấy người các ngươi!
Đại Hắc ở đằng sau cố hết sức chạy theo, lè lưỡi ra bên ngoài,
âm thầm nguyền rủa.
- Không hề có một chút đạo đức là phải yêu quý những động vật
nhỏ gì cả!
Mọi người mới rời đi mấy tiếng đồng hồ, tường thành của di chỉ
thành Bạch Hổ Thành lại chất đầy vô số hài cốt khiến cho người khác
sợ hãi. Lúc trước bọn họ dọn sạch được một đống lớn, giờ lại bị
vong linh xung quanh chất đầy vào. Chẳng qua dựa theo tình hình
hiện tại, số lượng của vong linh hình như cũng không hề giảm bớt
một chút nào.
Sau khi vẩy một ít bụi vong linh lên người, mọi người lập tức đi
vào trong thành.
- Tại sao ta có cảm giác lúc chúng ta vừa tiến vào, hình như có
ai đó đang âm thầm giám thị chúng ta thì phải?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân đi ở đằng sau nhỏ giọng nói.
- Ngươi cũng quá nhạy cảm rồi đó!
Hướng Lâm bên cạnh nhỏ giọng nói.
- Không có khả năng, chức nghiệp của ta có một kỹ năng bị động
là tăng cường cảm giác.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân lắc đầu:
- Giống như có một tên tà ác nào đó đang nhìn chăm chú vào chúng
ta!
- Đó là đương nhiên rồi!
Đại Hắc đi ở phía sau cùng của đội ngũ, rung đùi đắc ý nói:
- Chúng ta đặt chân vào lãnh địa của vong linh, pháp sư vong
linh ở nơi này chắc chắn sẽ để ý. Chẳng qua nếu chúng ta không kéo
quá nhiều thù hận thì hắn sẽ không để ý đến chúng ta đâu.
- Cái gì gọi là không kéo quá nhiều thù hận?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân chạy nhanh hỏi.
Đại Hắc điềm nhiên như không nói:
- Ví dụ như giết mấy thuộc hạ đắc lực của hắn, hoặc là phá hủy
thí nghiệm của hắn gì gì đó. Chẳng lẽ các ngươi định làm?
Đại Hắc nói, sắc mặt có chút bối rối, chẳng qua mặt chó kia cũng
không biểu hiện được điều gì.
- À, hình như lúc trước, Hinh Vũ Chi Thạch đã giết một kẻ có tên
là Kỵ Sĩ Hủy Diệt.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân vội vàng nói.
- Gì cơ?
Đại Hắc ngây ngẩn cả người:
- Kỵ Sĩ Hủy Diệt? Con mẹ nó! Không phải chứ?
- Sao vậy?
Thạch Trung Ngọc chú ý tới động tĩnh đằng sau, bèn quay đầu
hỏi.
- Tên oắt con nhà ngươi giết Kỵ Sĩ Hủy Diệt?
Đại Hắc không thể tin được trừng mắt hỏi.
- À, hình như là vậy.
Thạch Trung Ngọc sờ mũi:
- Có vấn đề gì không?
- Nếu đúng là như vậy, chúng ta vẫn nên chạy trước đi. Cái nhiệm
vụ chó má này không cần làm nữa đâu!
Đại Hắc vội vàng nói:
- Tên pháp sư vong linh kia có lẽ đang nghĩ cách đối phó với
chúng ta thế nào!
- Không thể nào? Không phải chỉ là giết một tên Kỵ Sĩ Hủy Diệt
thôi à, có đến mức đó không?
Thạch Trung Ngọc không tin lắc lắc đầu.
- Quá trình bồi dưỡng ra Kỵ Sĩ Hủy Diệt khó khăn cực kỳ. Đối với
pháp sư vong linh mà nói, Kỵ Sĩ Hủy Diệt chính là chiến thuẫn trong
tay bọn họ. Mỗi một vị pháp sư vong linh đều cho rằng bản thân có
Kỵ Sĩ Hủy Diệt chính là một loại vinh dự. Vậy mà các ngươi hiện tại
lại giết chết Kỵ Sĩ Hủy Diệt kia!
Sau đó Đại Hắc lắc đầu:
- Pháp sư vong linh ở đây chắc cũng nổi điên lên rồi. Nói không
chừng giây tiếp theo hắn sẽ chui ra từ một góc sáng sủa nào đó. Và
sau đó chúng ta sẽ tiêu đời!
- Pháp sư vong linh khủng bố như vậy sao?
Nghe xong lời Đại Hắc nói, trong lòng Thạch Trung Ngọc cũng
không rõ ràng lắm.
- Còn sao nữa! Lúc trước Thiên thành đã từng bị mười mấy pháp sư
vong linh liên thủ tấn công, nếu không phải Hoàng thành phát binh
viện trợ, có lẽ Thiên thành cũng không tồn tại đến bây giờ rồi.
Đại Hắc giải thích với Thạch Trung Ngọc:
- Khi đó, mười mấy pháp sư vong linh khống chế đại quân có ít
nhất hai mươi triệu vong linh. Tuy rằng một vong linh rất yếu ớt,
nhưng nếu hai mươi triệu vong linh tập hợp lại, Thiên thành suýt
chút nữa đã bị giết sạch cả thành.
- Vậy ý của ngươi là, chúng ta sẽ bị vong linh ở đây công
kích?
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.
- Đúng vậy.
Đại Hắc gật đầu:
- Hơn nữa, pháp sư vong linh kia có lẽ cũng không cần phải dùng
thủ đoạn cao siêu gì, trực tiếp phủi sạch bụi vong linh trên người
chúng ta là quá đủ rồi. Sau đó các vong linh xung quanh sẽ lập tức
nổi giận, và thế là chúng ta chết thẳng cẳng!
Nhìn kỵ sĩ vong linh tỏa ra hơi thở âm u tà ác xung quanh, Thạch
Trung Ngọc không khỏi rùng mình một cái. Lúc đối đầu với tên Kỵ Sĩ
Hủy Diệt, hắn đúng là rất may mắn, dùng đủ mọi chiêu trò mới giết
được tên Trom kia. Nhưng bây giờ nếu nhiều vong linh xông tới cùng
một lúc như vậy, đoán chừng mình còn chưa kịp sử dụng kỹ năng thì
đã bị bọn chúng dọn sạch rồi.
Tuy rằng vong linh rất yếu ớt, nhưng hảo hán cũng không chịu nổi
nhiều người như vậy, mấy quyền lung tung còn có thể đánh chết sư
phụ già nữa là.
- Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?
Cơ Như Nguyệt nhẹ giọng hỏi, Đại Hắc khiến cô cảm thấy áp lực
rất lớn.
- Đương nhiên là không nói gì cả, lập tức chạy khỏi đây!
Đại Hắc vội vàng nói:
- Đi nhanh đi, chẳng may tên kia chuẩn bị xong xuôi, chúng ta sẽ
chết chắc!
- Cùng lắm thì chết thôi, chết một lần cũng chỉ rớt một cấp thôi
mà.
Thạch Trung Ngọc vung tay lên, nói thẳng.
Mấy thứ như cấp bậc rất dễ tăng lên lại, vì thế Thạch Trung Ngọc
không hề để ý một chút nào.
- Má, một cấp? Ngươi cho rằng dễ dàng như vậy sao?
Đại Hắc cười nhạo một tiếng:
- Pháp sư vong linh chính là một chuyên gia đùa giỡn với linh
hồn. Rơi vào trong tay hắn, linh hồn của ngươi cũng đừng mong sẽ
chạy được.
- Còn có thể như vậy nữa hả?
Lời của Đại Hắc khiến cho Thạch Trung Ngọc lập tức cảm thấy có
chút lo lắng.
Tuy rằng nói rớt một cấp vẫn trong phạm vi có thể thừa nhận
được, nhưng nếu bị pháp sư vong linh kia giết xuống cấp 0, Thạch
Trung Ngọc thật sự rất muốn khóc. Thiên hạ đệ nhất cao thủ đầu tiên
bị quái vật giết xuống cấp 0. Cái tên này hắn thật sự không gánh
nổi.
- Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.
- Không nói gì nữa, lập tức chạy thôi!
Đại Hắc nói.
- Ha ha, các ngươi không chạy được đâu!