Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 999: CHƯƠNG 998. VẠN VẬT CHI LINH

Thấy nụ cười sáng lạn trên mặt của Tiếu Phong, Thạch Trung Ngọc

đưa tay lên gã gãi cái mũi.

- Thế nào, đại bá, đây chính là quý ly hàng thật giá thật đấy

nhé.

- Ừm!

Tiếu Phong dùng sức gật đầu, sau đó khẽ thờ phào một hơi

- Quả nhiên là quý ly, lần này thì thành Bạch Hổ cũng không cần

lo lắng cái gì nữa rồi.

- Nhưng mà, chỉ có một túi nhỏ như vậy, có thể bổ sung nhu cầu

của thành Bạch Hổ sao? Còn có mấy cái thành khác nữa.

Thạch Trung Ngọc có chút lo lắng hỏi, bây giờ cách thời gian nổ

ra Quốc chiến cũng chỉ còn có mấy ngày. Chỉ có một chút quý ly này,

chỉ sợ không đủ dùng.

- Ha ha, việc này thì cháu không cần phải lo lắng.

Tiếu Phong vui vẻ cười lớn

- Thời gian sinh trưởng đến lúc thu hoạch của quý ly cũng chỉ có

vài mà thôi. Chỉ cần nửa ngày thôi, cháu tính thử với diện tích

rộng lớn này của chúng ta thì sẽ có được sản lượng lớn cỡ nào rồi

chứ. Đây chính tăng lên theo cấp số nhân ấy chứ!

- Nhưng mà, hoàn cảnh sinh trưởng của quý ly có yêu cầu gì đặc

biệt hay không?

Thạch Trung Ngọc vội hỏi, hắn cảm thấy rất có khả năng còn một

cái nhiệm vụ nữa.

Quả nhiên Tiếu Phong nghe xong thì khẽ gật đầu

- Quý ly cần thổ nhưỡng, cái này chúng ta có, nhưng mà lại

thiếu Thánh Tức Chi Thủy.

- Thánh Tức Chi Thủy? Đó là cái gì?

Thạch Trung Ngọc kinh ngạc hỏi. Thứ này nghe tên có vẻ như rất

đắt đỏ nha.

- Nghe tên thì hoa mỹ vậy thôi chứ thật ra nó chính là nướng

miếng của Vạn Vật Chi Linh.

Tiếu Phong cười to nói.

- Vạn Vật Chi Linh? Đó lại là cái gì?

Thạch Trung Ngọc càng thêm kinh ngạc. Thứ này, có vẻ như càng

trâu bò hơn ấy chứ.

- Vạn Vật Chi Linh, cũng chính là một loại quái vật đặc

biệt.

Tiếu Phong kiên nhẫn giải thích.

- Không có lực công kích gì, thân thể bạc nhược yếu kém. Nhưng

mà lại có trí tuệ rất cường đại, hầu như tất cả các loại ngôn ngữ

đã từng tồn tại, chúng đều biết. Bất luận là loại tri thức gì đã

từng tồn tại thì phần lớn chúng đều hiểu rõ. Có thể nói, Vạn Vật

Chi Linh giống như một cái thư viện chứa tất cả các cuốn sách trên

đời này, một bản từ điển còn sống, một cuốn bách khoa toàn thư

biết đi.

- Trâu bò thế cơ à?

Thạch Trung Ngọc kinh ngạc kêu lên

- Thế thì chắc là nó rất khó tìm đúng không?

- Đúng vậy, Vạn Vật Chi Linh, chủng tộc này trước đó chỉ có 360

con. Hơn nữa còn phân bố rải rác ở khắp mọi nơi.

Tiếu Phong nói.

- Vạn Vật Chi Linh trước kia thường là thú khế ước của cao đoan

pháp sư, bởi vì chúng có tri thức rộng lớn và tinh thần lực cường

đại, nên là thú khế ước thích hợp nhất với ma pháp sư.

- Vậy bây giờ thì sao?

Thạch Trung Ngọc lại hỏi.

- Tại mấy ngàn năm trước, không biết chuyện gì xảy ra, kể cả

những Vạn Vật Chi Linh có khế ước đều tự nhiên bị giải hết khế ước,

sau đó dần dần biến mất không xuất hiện trước mắt mọi người nữa. Mà

gieo trồng quý ly lại cần nước miếng của Vạn Vật Chi Linh, nên sau

khi Vạn Vật Chi Linh biến mất. Thì tai nạn quý ly cũng xuất hiện,

cho nên mọi người liền bỏ quý lý đi, bắt đầu gieo trồng những loại

cây cỏ bình thường như hiện tại.

Nghe Tiếu Phong giải thích xong, lúc này Thạch Trung Ngọc mới

hiểu được và khẽ gật đầu.

- Như vậy, bây giờ chúng ta cần phải đi tìm Thánh Tức Chi Thủy?

Hoặc là tìm Vạn Vật Chi Linh?

- Đúng vậy!

Tiếu Phong dùng sức gật đầu.

- Mặc dù cứ như vậy gieo trồng quý ly cũng có thể thu hoạch

được, nhưng mà sẽ tạo thành rất ảnh hưởng tồi tệ. Cho nên nhất định

phải tìm được Thánh Tức Chi Thủy. Nếu như không tìm thấy, thì chúng

ta cũng chỉ có thể trực tiếp gieo trồng quý ly mà thôi, nhưng nếu

làm như vậy, mặc dù có thể xuất binh tham gia Quốc chiến, nhưng mà,

mấy cái thành trì này của chúng ta sau này liền không xong rồi.

Không có Thánh Tức Chi Thủy mà vẫn gieo trồng Quý Ly cũng giống

việc chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà đốn hết cây trong rừng vậy,

sẽ gây ra ảnh hưởng nặng nề cho tương lai.

- Hả, cụ thể sẽ có ảnh hưởng gì.

Thạch Trung Ngọc thận trọng hỏi, đây là lần thứ hai Tiếu Phong

nói vậy, hắn vẫn không rõ là có ảnh hưởng như thế nào.

- Một mảnh đất, tùy theo tình huống của từng mảnh, gieo hạt sau

ba mươi đến bốn mươi chu kỳ, độ phì thổ nhưỡng sẽ hạ thấp xuống,

đến lúc đó sẽ giảm sản lượng. Sau khi gieo trồng khoảng chừng năm

mươi chu kỳ thì mảnh đất ấy sẽ không thể cho ra thu hoạch được nữa,

cần tối thiểu thời gian vài thập niên đợi nó khôi phục độ phì. Quý

ly, đem thời gian sinh trưởng dài ba tháng rút ngắn xuống còn

khoảng mười phút. Ngươi nghĩ thử xem như vậy sẽ tốn bao nhiêu độ

phì chứ, hơn nữa trong khoảng thời gian này, độ phì lại khôi phục

được rất ít, thậm chí là không có. Cũng giống như một cái pháp

thuật là thuấn phát có thể bộc phá ngay, còn một cái pháp thuật cần

thời gian tích tụ là mười phút mới bộc phá được. Cả hai cái pháp

thuật đều tiêu hao tổng pháp lực là 200. Nhưng là, cái pháp thuật

mất thời gian mười phút kia thì sau mười phút trôi qua bản thân

ngươi cũng đã khôi phục được xấp xỉ 200 pháp lực cần tiêu hao kia

rồi. Nhưng mà cái thuấn phát kia, 200 pháp lực phóng ra là hết rồi.

Nhưng ngay sau đó lại là 200. Cứ như vậy, ngươi nói thử xem cách

nào sẽ phóng thích được nhiều pháp thuật hơn sau khi toàn bộ giá

trị pháp lực tiêu hao hết nào?

- Đương nhiên là cái thứ hai rồi, à, nói cách khác cái thứ nhất

chính là quý ly, còn cái thứ hai chính là các loại cây lương thực

bình thường!

Lúc này Thạch Trung Ngọc mới chợt hiểu hiểu ra.

Trời Tối Không Giết Người nãy giờ vẫn đứng bên cạnh yên lặng

lắng nghe, nhìn thấy Thạch Trung Ngọc như vậy, lập tức bó tay rồi,

chỉ số thông minh của Thạch Trung Ngọc, có đôi khi vượt quá ngoài

dự liệu của hắn.

Tiếu Phong cũng có chút cạn lời, Hinh Vũ Chi Thạch có đôi khi

rất thông minh, nhưng mà sao lắm lúc lại đầu đất như vậy cơ

chứ?

- Thế, phải đi tìm Vạn Vật Chi Linh kia ở đâu bây giờ?

Thạch Trung Ngọc hiển nhiên cũng nhận ra mình vừa nãy quá ngốc

rồi. Nhưng mà da mặt hắn dày, nên không thấy đỏ mặt.

- À, ở thành Bạch Hổ trước đây, chúng ta có giam giữ một con Vạn

Vật Chi Linh.

Tiếu Phong mỉm cười nói.

. . .

- Sao ông không nói sớm! Cái ông lão đáng ghét này!

Thạch Trung Ngọc đột nhiên nổi khủng lên, túm lấy cổ áo Tiếu

Phong, phẫn nộ hét lên, bọn họ vất vả lắm mới đi ra khỏi chỗ đó,

vậy mà bây giờ lại phải quay lại? Quỷ mới biết tên pháp sư vong

linh có phải đang chờ bọn hắn ở đó hay không.

- Hì hì, đừng nóng mà, cái này là do ta lỡ quên mất thôi mà.

Mặc dù ngoài miệng thì Tiếu Phong nói như vậy, nhưng mà trên mặt

thì lại biểu lộ rất rõ ràng như đang muốn nói, ta chính là cố ý

đấy, ngươi có thể làm gì ta chứ.

- Bỏ đi bỏ đi, chuyện này ông đi tìm người khác đi, chúng ta

không xen vào nữa.

Thạch Trung Ngọc khoát tay áo thẳng thừng từ chối, bây giờ cái

tên pháp sư vong linh kia chức là hận mình đến tận xương tuỷ rồi.

Giết chết Khoa Thụy Phu, cái tên pháp sư vong linh không điên tiết

lên mới là lạ.

- Không đi sao?

Tiếu Phong hiển nhiên đã nghĩ sẵn biện pháp đối phó với Thạch

Trung Ngọc, nghe thấy Thạch Trung Ngọc nói không đi, lập tức bày ra

vẻ mặt ưu thương.

- Ôi, hàng chục triệu người dân của thành Bạch Hổ này của chúng

ta. . .

- Dù sao các ngươi cũng có binh lực nên đừng có lúc nào cũng đến

tìm ta.

Thạch Trung Ngọc còn lâu mới trúng chiêu này của ông ta.

- Đáng thương cho đứa con gái của ta. . . Sao lại gặp phải một

kẻ không có lương tâm như vậy cơ chứ.

Tiếu Phong tiếp tục bày ra vẻ mặt bi thương, ai không biết nhìn

vào còn thật sự nghĩ rằng Thạch Trung Ngọc chính là thứ đàn ông bội

bạc trong truyền thuyết.

- Trời Tối, chúng ta đi thôi.

Thạch Trung Ngọc vẫn không thèm để ý, quay sang nói với Trời

Tối Không Giết Người.

Trời Tối Không Giết Người nhìn nhìn Thạch Trung Ngọc, lại nhìn

một chút vẻ mặt thương tâm của Tiếu Phong. Rất nghi ngờ hỏi.

- Ông ta.

- Mặc kệ ông ấy, ông ta lúc nào cũng vậy, khóc mãi thành thói

quen luôn rồi!

Thạch Trung Ngọc nói vậy nhưng cũng không quay đầu lại.

- Đáng thương cho chiếc nhẫn tiên khí trong kho của ta

quá.\

Tiếu Phong thống khổ nói

- Haizzz, vậy mà không có người vừa mắt!

- Việc này chúng ta phải từ từ bàn bạc lên kế hoạch mới

được!

Thạch Trung Ngọc lập tức xoay người, vẻ mặt sáng lạn tươi cười

nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!