- Krief?
Trong phủ thành chủ, trong lòng của pháp sư vong linh Trom tro
chấn động mạnh một cái. Bình dược tề trong tay trực tiếp rơi xuống
đất, biến thành những mảnh vỡ trên mặt đất, chất lỏng màu xanh lá
cũng chậm rãi chảy đầy đất.
- AAAAA! Đáng ghét! Một bước cuối cùng! Một bước cuối cùng nữa
thôi! ! Những tên đáng ghét này! ! Thí nghiệm của ta! Các ngươi đã
hủy thí nghiệm của ta rồi!
- Ta muốn xem thử đám chết tiệt các ngươi là ai!
Trom lập tức lấy quả cầu thủy tinh ra, phóng ra pháp thuật và
bắt đầu dò xét. Nhưng mà cho dù hắn có tìm kiếm như thế nào đi nữa,
tìm tòi khắp toàn bộ phế tích đều không có phát hiện được mấy người
Thạch Trung Ngọc, chỉ nhìn thấy được nhà kho chữ Thiên bụi bay mù
mịt.
- Aaaaah! ! Cái đám côn trùng chết tiệt! Đồ con rệp! Chết tiệt!
Trốn đi đâu hết rồi!
Trom phẫn nộ gầm thét.
Nhưng mà nhóm người Thạch Trung Ngọc đã trở lại thành Bạch Hổ
thì không thể nghe thấy âm thanh ghê tởm đó của hắn.
- Đã có được quý ly rồi, chuyện này sẽ được giải quyết rất nhanh
thôi!
Thạch Trung Ngọc nhìn bọc quý ly nằm trong túi Tu Di, vui vẻ
cười nói.
- Nhưng mà, không biết ở bên dưới cây nấm mốc ở hai cái nhà kho
kia có phải cũng có quý ly hay không?
- Ôi, được rồi đấy, chỗ đấy ta không bao giờ muốn đặt chân tới
một lần nào nữa đâu. Bây giờ ta mới phát hiện được bầu không khí ở
thành Bạch Hổ nó trong lành như thế nào, ánh mặt trời nó sáng lạn
như thế nào!
Trời Tối Không Giết Người vội nói.
- Thành Bạch Hổ có không khí trong lành?
Mấy chục triệu người cùng chen chúc nhau trong một cái trong
thành, người nọ với người kia ngồi san sát vào nhau, mà không khí
vẫn có thể trong lành? Bây giờ bầu không khí mà hắn đang phải hô
hấp này không biết là đã đi ra đi vào lỗ mũi của biết bao nhiêu
người rồi đấy. Nghĩ tới đây, Thạch Trung Ngọc đã cảm thấy có chút
buồn nôn rồi.
- Có lẽ, bây giờ mà đi buôn khẩu trang, hay là mặt nạ phòng độc
thì sẽ giàu to ấy.
- Không khí ở đây cũng đâu có ô nhiễm đến mức ấy!
Cơ Như Nguyệt nhìn hắn một cái, nhưng lại nhíu mày nói tiếp
- Nhưng mà đúng là không khí ở đây cũng khá là ô nhiễm đấy.
- So với ở chỗ tràn ngập mùi hư thối của thi thể của đám vong
linh kia thì ở đây chẳng khác nào thiên đường rồi.
Trời Tối Không Giết Người ai oán nói.
- Bây giờ chỉ cần nhớ lại đám xương cốt kia là ta đã nổi hết cả
da gà, chắc đêm nay lại mất ngủ cho mà xem.
- Ngủ không được thì tự đi mà ‘sóc lọ ăn mì tôm’ một mình
đi.
Thạch Trung Ngọc ném cho hắn một ánh mắt xem thường, mọi người
cùng nhau đi về phía phủ thành chủ.
Vừa mới tiến vào phủ thành chủ, đã nhìn thấy gương mặt buồn thiu
như mất sổ gạo của quản gia
- Hinh Vũ Chi Thạch, thành chủ đại nhân đã chờ cậu lâu lắm
rồi!
- Quản gia, vì sao mà lần nào cũng là thành chủ đại nhân chờ ta
lâu như vậy? Không biết bảo mấy người hộ vệ tới thông báo cho ta
sao?
Thạch Trung Ngọc vỗ trán một cái, có chút phiền não nói.
- Ha ha, xin lỗi, ngại quá, đằng nào thì cũng quen rồi mà.
Quản gia áy náy cười cười, sau đó nhìn các cô gái đứng sau lưng
hắn rồi nói
- Các vị tiểu thư, đại tiểu thư chờ mọi người đã lâu, bây giờ
đang chờ ở hậu hoa viên.
Ngay lập tức các cô gái đã hiểu ý của quản gia, đồng thời khẽ
gật đầu, sau đó đi về phía hậu hoa viên. Thành chủ có chuyện quan
trọng muốn bàn bạc với Thạch Trung Ngọc, các cô ấy cũng không muốn
xem náo nhiệt, dù sao thì nếu cần thiết thì Thạch Trung Ngọc cũng
sẽ nói cho bọn họ biết.
Trời Tối Không Giết Người nhìn nhìn các cô gái đang rời đi, lại
nhìn Thạch Trung Ngọc một cái, không biết nên đi cùng ai.
- Vị này...
Nhìn thấy Trời Tối Không Giết Người, quản gia cũng hơi bất ngờ
một chút, sau đó nhìn Thạch Trung Ngọc một cái ý muốn hỏi người này
là ai.
Thạch Trung Ngọc khẽ gật đầu.
- Không có chuyện gì, người một nhà cả.
Người một nhà! Trời Tối Không Giết Người nghe thấy hắn nói như
thế, lập tức mở cờ trong bụng, được thần tượng của mình nói là
người một nhà, hắn quả thật đã trúng được số độc đắc rồi.
Hai người đi theo quản gia, rất nhanh liền đi tới phòng của
thành chủ.
- Ôi chao ôi, cháu ngoan của ta, tốt quá, cuối cùng thì cháu
cũng đến rồi!
Tiếu Phong vừa nhìn thấy Thạch Trung Ngọc lập tức mừng rỡ kêu to
lên, không thể chờ đợi được đã chạy tới nắm chặt tay Thạch Trung
Ngọc. Người ngoài không biết nhìn vào lại còn tưởng rằng Thạch
Trung Ngọc là cha mẹ tái sinh ra ông không bằng.
- Hì hì, đại bá, sao lại kích động như vậy chứ?
Thạch Trung Ngọc khá bất ngờ với phản ứng của ông nên hỏi
lại.
- Ôi chao, còn không phải vì chuyện quý ly sao.
Tiếu Phong có chút sầu khổ nói tiếp.
- Các cháu đã tới di chỉ tìm đúng không? Có phải là thất bại trở
về đúng không? Haizzz! Ta vừa mới nhận được tin tức, pháp sư vong
linh kia lại là một lão quái vật cấp 65 cơ, hơn nữa hình như hắn
còn nghiên cứu cái gì đó nữa, nếu như có người quấy rầy nghiên cứu
của hắn, chắc chắn sẽ không có được kết cục tốt đẹp! Sao rồi, các
cháu không sao chứ!
Ặc, Thạch Trung Ngọc cũng bó tay rồi, hệ thống tình báo của Tiếu
Phong này lại bết bát như vậy sao? Sờ sờ cái mũi, sau đó nhìn về
phía Trời Tối Không Giết Người đang đứng sau lưng mình nói
- Nghe nói ngươi rất giỏi trong khoản nói chuyện đúng không?
- Cũng, cũng tàm tạm!
Trời Tối Không Giết Người cũng gãi gãi cái mũi, hình như là bị
Thạch Trung Ngọc lây nhiễm động tác này rồi.
- Vậy ngươi từ từ kể lạ mọi chuyện dọc đường chúng ta gặp phải
đi.
Thạch Trung Ngọc trực tiếp quay người, giao việc kể chuyện lại
cho Trời Tối Không Giết Người.
Trời Tối Không Giết Người cũng hơi bất ngờ, cứ đưa quý ly cho
Tiếu Phong chẳng phải là xong việc rồi sao? Cần gì phải làm như
vậy? Cứ giao thẳng nhiệm vụ một phát, rồi lĩnh thưởng, chẳng phải
là xong rồi sao?
- Lại nói, buổi sáng hôm nay, chúng ta...
Lúc ban đầu Trời Tối Không Giết Người còn có chút sợ hãi, dù sao
Tiếu Phong cũng là thành chủ của một thành. Nếu như so sánh với
ngoài đời, thì cũng to ngang ngửa với chủ tịch tỉnh chứ chả chơi.
Nhưng mà thời gian dần qua thì Trời Tối Không Giết Người cũng đã
bắt đầu quen dần, dù sao khi con người bắt đầu tập trung vào câu
chuyện rồi thì rất dễ quên đi thân phận của người nghe. Bây giờ với
hắn mà nói thì Tiếu Phong cũng chỉ là một người nghe hắn kể chuyện
bình thường mà thôi.
- Tên lãnh chúa địa huyệt tà ác kia đã bị Hinh Vũ Chi Thạch chém
cho vài nhát đao đã chém thành từng mảnh, sau đó chúng ta liền tiến
thẳng đến kho chữ Thiên.
Tiếu Phong nghe tới đây, hai mắt sáng bừng, vội vàng hỏi
- Sau đó thì sao! Các ngươi đã tìm được à!
- Từ từ đã nào, hãy nghe ta kể hết đã chứ!
Bị cắt đứt giữa chừng nên Trời Tối Không Giết Người có chút khó
chịu.
Tiếu Phong cũng có chút tức giận, chết tiệt, tốt xấu gì thì ta
cũng là một vị thành chủ, sao lại chẳng nể mặt mũi ta chút nào thế
chứ. Nhưng mà chuyện này là chuyện vô cùng quan trọng nên ông cũng
chỉ có thể nhịn xuống.
Quả nhiên khả năng kể chuyện của Trời Tối Không Giết Người là
cực kỳ tốt, câu chuyện vốn chỉ cần khoảng trên dưới mười phút đồng
hồ là có thể kể xong, vậy mà hắn kể một lèo cả tiếng đồng hồ. Thạch
Trung Ngọc ở bên cạnh cũng buồn ngủ gần chết rồi.
- Cháu ngoan! Cháu ngoan!
Tiếu Phong nghe thấy bọn họ đã lấy được quý ly, thì chẳng còn
kiên nhẫn để tiếp tục nghe Trời Tối Không Giết Người lải nhải dong
dài nữa. Nhanh chóng vọt tới bên cạnh Thạch Trung Ngọc, vội vàng
nhìn hắn.
- Dạ? Dạ?
Thạch Trung Ngọc thì đang thiu thiu ngủ, lại bị Tiếu Phong làm
chỉ tỉnh dậy, lập tức có chút khó chịu.
- Quý ly đâu rồi!
Tiếu Phong vội vàng hỏi.
- À!
Thạch Trung Ngọc phục hồi tinh thần lại.
- Cháu còn tưởng rằng đại bá muốn mời chúng cháu ăn cơm cơ chứ.
Lại chỉ hỏi quý ly thôi à?
- Ôi giời ơi, cháu ngoan của ta, cháu cứ đưa quý ly cho ta đi
đã, ăn cơm, ta mời cháu ăn hai mươi, à không, mười bữa luôn cũng
được!
Tiếu Phong lập tức nhớ tới sức ăn kinh khủng của Thạch Trung
Ngọc, nếu thật sự mời hắn ăn hai mươi bữa, chắc phải tốn luôn một
năm tiền lương của ông mất.
- Vâng, được rồi!
Thạch Trung Ngọc thở dài bất đắc dĩ, hắn còn tưởng rằng Tiếu
Phong có thể cho mình chỗ tốt gì chứ, nhưng mà mười bữa cơm, cũng
có thể gia tăng không ít thuộc tính rồi.
Trời Tối Không Giết Người lập tức bó tay rồi, Thạch Trung Ngọc
đi tìm quý ly chính là vì đổi lấy mấy bữa cơm sao? Làm vậy chi? Hắn
cũng không thấy đồ ăn của trò chơi này có chỗ nào tốt cả.
Thấy Thạch Trung Ngọc lấy ra một cái túi mốc meo, Tiếu Phong
cũng không chê bẩn, nhanh chóng cầm lấy cái túi, sau đó cẩn thận
mở ra.
- Quả nhiên là quý ly!
Tâm trạng lo lắng của Tiếu Phong lập tức có thể thả lỏng
rồi.