Năng lượng trong thân thể của Thạch Trung Ngọc càng ngày càng
lớn mạnh, ánh mắt của Krief lập tức trở nên lạnh lùng. Đột nhiên
cảm giác mình đã chủ quan rồi, măc dù Thạch Trung Ngọc nhỏ yếu,
nhưng mà sư tử vồ thỏ cũng phải dùng hết toàn lực. Nếu không thì
nhỡ đâu những cái thứ nhỏ yếu ấy lại đột nhiên trở nên hung ác
lên, thì chẳng thịt không có mà ăn mà còn phải bị thương nữa ấy
chứ.
Vào lúc này Krief có cảm giác như mình vừa bị mắc lừa vậy, nhưng
mà thân là một kỵ sĩ, thì đã nói là phải làm. Mặc dù bây giờ hắn đã
là vong linh, nhưng cũng sẽ không quên mỹ đức và truyền thống của
một người kỵ sĩ.
Linh khí của đất trời nhanh chóng chui vào trong thân thể Thạch
Trung Ngọc, gân mạch bành trướng lên đã bắt đầu có chút cảm giác
đau. Hắn cảm thấy mình vẫn còn quá yếu ớt, không thể thừa nhận được
nhiều lực lượng như vậy, 30 giây tích trữ lực lượng chắc sẽ làm cho
thân thể của mình giống như muốn nổ bung ra vậy, nhưng mà bây giờ
cũng mới có 20 giây mà đã có chút chịu không nổi rồi.
Các cô gái đã sớm đứng ở xung quanh cạnh Thạch Trung Ngọc, các
cô cũng biết sức mạnh của chiêu thức này của Thạch Trung Ngọc, nếu
như đứng ở phía sau, chắc chắn sẽ bị đao khí mạnh mẽ làm cho bị
thương. Mặc dù hệ thống cấp cho đồng đội lá chắn bảo hộ có thể làm
cho đồng đội sẽ không thể đả thương lẫn nhau được, nhưng mà đao khí
sắc bén như vậy, các cô cũng không muốn đi đụng vào.
Hướng Lâm thấy sắc mặt của Thạch Trung Ngọc có chút thống khổ,
lập tức đoán được tình huống của Thạch Trung Ngọc, không cần suy
nghĩ ngay lập tức nếm một cái {trị liệu thuật} lên người Thạch
Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc đang phải chịu đựng cảm giác khó chịu, đột
nhiên cảm thấy một dòng nước ấm chảy vào trong cơ thể, cảm giác đau
nhức trong gân mạch lập tức giảm xuống. {trị liệu thuật} lại có tác
dụng tốt như vậy sao! Thạch Trung Ngọc lập tức vô cùng vui vẻ, vậy
chắc là sau này mỗi khi mình sử dụng kỹ năng này, có thể bảo Hướng
Lâm cho mình một cái{Trì Dũ Thuật}, để tăng cường hiệu quả kinh
mạch.
Nhưng mà, bây giờ cũng không có thời gian để suy nghĩ đến chuyện
này, Thạch Trung Ngọc cảm thấy năng lượng trong cơ thể đã đạt tới
mức đầy đủ rồi. Chậm rãi chuyển động lưỡi đao Chiến thần, đồng
thời nguồn năng lượng dồi dào lập tức dũng mãnh tiến vào bên trong
lưỡi đao Chiến thần.
Cây đao vốn dĩ bình thường không có gì đặc sắc dần dần bắt đầu
xuất hiện ánh sáng, ban đầu thì ánh sáng vẫn còn yếu ớt, nhưng rất
nhanh, chỉ cần một cái chớp mắt đã kéo dài ra hơn 10m. Ánh sáng như
tạo thành một cây đao hư ảo màu vàng, thẳng tắp kéo dài ra hơn trăm
mét, trực tiếp xuyên qua cái nhà kho này.
- Khá lắm!
Krief nhìn thấy kim quang sau lưng Thạch Trung Ngọc thì bắt đầu
có chút hoảng sợ, khí tức lợi hại phát ra từ thân đao cũng không
phải là chỉ mang ra để dọa người khác đâu. Krief chỉ cảm thấy có
một cỗ lực lượng cường đại đang đè nén lên người mình, hắn căn bản
không thể nhúc nhích được, cái lực lượng cường đại này chính là từ
cái kia lưỡi đao Chiến thần kia truyền ra đấy.
- Thần uy? !
Lực lượng có chút quen thuộc, lập tức làm cho Krief nghĩ tới một
từ. Đây chính xác là Thần uy mà chỉ có Thần mới có thể có được!
Chẳng lẽ người trước mặt mình là Thần sao?
Không, là thanh đao kia! Thanh đao kia là thần khí! Chắc chắn là
thần khí!
Thần khí, đối với người chơi mà nói, thì cũng chỉ là một loại
đẳng cấp của trang bị mà thôi. Nhưng là đối với những NPC như bọn
họ, thì đây lại chính là biểu tượng của sự cường đại. Một thanh
thần khí, đại biểu chính là một vị thần. Mặc kệ là vị thần đã từng
sở hữu thanh thần khí này đã vẫn lạc rồi, nhưng mà thần tính của
người đó vẫn còn sót lại trên thanh thần khí ấy. Ở cái thế giới
này, nếu như có đồ vật gì đó có thể tạo thành tổn thương đối với
thần, thì cũng chỉ có thần khí mới làm được.
- Krief!
Thạch Trung Ngọc hưng phấn quát to một tiếng.
- Hãy đỡ chiêu này của ta! ! !
Nghe được Thạch Trung Ngọc nói, Krief lập tức phục hồi lại tinh
thần, lúc này thanh cự đao màu vàng chói lọi kia đã hung hăng bổ về
phía hắn.
Nhà kho này lập tức bị đao khí chém thành hai nửa, đao khí màu
vàng khổng lồ hung hăng bổ vào trường kiếm Krief giơ lên để đỡ.
- Ầm!
Đao khí màu vàng lập tức nghiền nát. Krief lập tức vui vẻ trong
lòng, chẳng lẽ đao khí này nhìn thì có vẻ hào nhoáng nhưng lực
lượng lại chẳng được bao nhiêu sao, nhưng mà ngay lập tức hắn đã
không thể vui vẻ được nữa rồi. Đao khí nổ tung sau đó tuôn ra vô số
đao phong. Đao phong chằng chịt, Krief chỉ cảm thấy trên người mình
bị đâm xuyên qua vô vàn lỗ thủng. Bộ áo giáo vốn cực kỳ cứng rắn
mặc trên người, bây giờ đã thủng lỗ chỗ, giống như tổ ong vậy.
Sự phòng ngự vững chắc vốn là niềm kiêu ngạo của Krief giờ phút
này đã bị xuyên thủng lỗ chỗ, căn bản không có một chút tác dụng
nào. Lớp phòng ngự trên người bị phá không sao, dù sao vong linh
cũng không quan tâm những điều này. Nhưng mà, linh hồn chi hỏa lại
khác. Linh hồn chi hỏa chính là bổn nguyên của vong linh, không có
linh hồn chi hỏa thì vong linh chỉ có một cái kết cục, đó chính là
biến thành một đống hài cốt vô dụng. Dù là đã tái tạo lại thân thể
và khung xương cứng rắn, cường đại, nhưng mà nếu không có linh hồn
chi hỏa thì tất cả đều không thể tồn tại được. Linh hồn chi hỏa,
cũng quan trọng giống như trái tim và bộ não của con người vậy.
Linh hồn chi hỏa, nằm ở trong đầu lâu của vong linh, có thể nói
đầu lâu chính là bộ phận cứng rắn nhất của một vong linh, chính là
vì để có thể ngăn cản những lực lượng từ bên ngoài sẽ làm tổn
thương đến linh hồn chi hỏa. Nhưng là, dưới đao phong sắc bén lần
này, đầu lâu vốn dĩ rất cứng rắn của hắn lại giống như giấy vụn
vậy. Ngay lập tức đã bị xuyên thủng lỗ chỗ, từng mảnh đao khí đâm
xuyên qua lại lấy đi một phần năng lượng của linh hồn chi hỏa, linh
hồn chi hỏa đã ngưng tụ thành hình của Krief cũng không thể chịu
đựng nổi với số lượng đao phong xâm nhập nhiều như vậy.
Đao phong tàn sát bừa bãi, toàn bộ kho hàng bụi đất tung bay mù
mịt. Những vách tường đã mục nát đã không thể chịu nổi sự tàn phá
nghiêm trọng như vậy. Nhà kho chữ Thiên có tuổi đời mấy trăm năm
dưới cơn mưa đao phong đã lập tức sụp đổ.
- Thật sự là mạnh quá đi!
Thạch Trung Ngọc vừa dùng tay phất phất đám bụi trước mặt vừa
cảm thán nói.
- Chúc mừng người chơi đã đánh chết boss tử kim cấp 60, Krief.
Nhận được XXXXXXX kinh nghiệm.
- Nhưng mà.
Thạch Trung Ngọc vốn còn đang hí hửng đột nhiên mặt như đưa
đám
- Trang bị của ta đâu! ! ! Đúng là khốn kiếp mà! ! !
- Cái anh này!
Cơ Như Nguyệt bất đắc dĩ quay đầu đi, nhìn cái vẻ mặt bi thương
vì đánh boss xong không rớt trang bị của Thạch Trung Ngọc làm cô
sắp nhìn không được nữa rồi.
- Một đao đập phát chết luôn, không hổ là đệ nhất cao thủ
nha!
Trời Tối Không Giết Người cảm thán.
- Không biết đến bao giờ thì ra mới có thể mạnh như thế, một cái
kỹ năng đã có thể đánh chết được người mạnh hơn mình rất nhiều lần,
chơi thế mới gọi là chơi chứ!
- Hì hì, nếu như ngươi vẫn cứ dựa vào những cái kỹ năng nguyền
rủa kia, vậy thì ngươi cũng đừng nghĩ nữa, vẫn là Mục Sư Thánh
Quang của chúng ta cường đại.
Hướng Lâm nghe thấy Trời Tối Không Giết Người nói vậy thì cười
hì hì. Bắt đầu lúc cô nhìn thấy Trời Tối Không Giết Người có thể ẩn
dấu chức nghiệp Mục Sư thì có chút ganh tỵ, nhưng mà lúc thấy hắn
không thể đối phó được với Krief, thì chút tâm tình của Hướng Lâm
cũng đã bay biến mất rồi.
Ít nhất thì Thánh Quang hệ vẫn có thể tạo thành thương tổn cực
lớn đối với vong linh, mà nguyền rủa, chắc chắn là không thể dừng
được rồi.
- Ha ha
Trời Tối Không Giết Người lắc đầu, bất đắc dĩ nở nụ cười. Thầm
nghĩ trong lòng, sau này nhất định sẽ không để cho các ngươi thất
vọng! Cho dù là nguyền rủa, cũng có Mục Sư cường đại mà!
- Được rồi, vậy bây giờ chúng ta trở về thành thôi!
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc của mình một
chút, đối với kỹ năng Bá Đao này hắn vẫn có chút buồn bực. Mặc dù
lực lượng thì mạnh mẽ thật đấy, nhưng mà cũng quá mạnh đi. Sau khi
giết quái xong, trang bị gì rớt ra cũng đều chẳng còn lại gì. Một
đao đi, bất kể là trang bị hay là cái gì rớt ra thì trong nháy mắt
cũng bị biến thành tro bụi trong cơn mưa đao khí rồi, giờ phút này
hắn mới cảm thấy kỹ năng mạnh quá cũng là một loại bi kịch.