Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 996: CHƯƠNG 995. LẠI KHÍCH TƯỚNG

Thấy kỹ năng của mình không có có hiệu quả, Trời Tối Không Giết

Người có chút kinh ngạc, nhưng mà cũng đành chịu thôi. Hầu hết các

kỹ năng của hắn đều là thiên hướng nguyền rủa cả, mà vong linh lại

vừa vặn chống lại sự nguyền rủa. Vong linh không có thân thể sống

giống như những chủng tộc khác. Nên muốn nguyền rủa được chúng chắc

là cần phải có đẳng cấp cao hơn nữa mới có hiệu nghiệm được, nguyền

rủa trực tiếp lên linh hồn mới được.

- Tiên hồ liệt diễm!

- Cực địa hàn phong!

- Xuyên thứ chi tiễn!

- Thánh viêm!

- Bôn lôi trảm!

Kỹ năng của Trời Tối Không Giết Người không có hiệu quả, nhưng

mà không có nghĩa là các cô gái sẽ chịu thua. Tất cả đều thi triển

pháp thuật sở trường của mình, mục tiêu đương nhiên là Krief.

Trong lúc mọi người đồng thanh hô to và xuất chiêu thức, ánh

sáng pháp thuật tỏa ra sáng chói rực rỡ. Nhờ vào sự yểm hộ của hỏa

diễm, Hướng Lam nắm chặt kiếm Trảm Lôi, vẽ ra một đường lửa trong

không trung, sau đó vọt về phía Krief.

Thạch Trung Ngọc thấy thế thì giật mình, nhưng cũng đành chịu,

cũng nhanh chóng xông tới. Những người còn lại thì còn đỡ, nhưng mà

Hướng Lam là Ma Kiếm Sĩ, bây giờ lại muốn liều mạng đánh cận chiến

với Krief, đây chẳng khác nào tự tìm đường chết?

Cái cấp bậc 60 kia cũng không phải bày ở đó cho đẹp đâu.

Đối diện với công kích của các cô gái, Krief chỉ khinh thường hừ

nhẹ một tiếng, cũng không thèm nhúc nhích, mặc kệ cho những hỏa

diễm, băng sương, mũi tên và thánh quang kia đánh lên người mình.

Bộ áo giáp màu đen của hắn khi đón nhận những công kích này thì chỉ

bay lên chút khói đen. Còn kỹ năng của các cô gái đánh ra thì lại

không cái nào chạm được đến áo giáp của Krief, mới tới gần đã bị

khói đen kia cắn nuốt hết rồi. Ngay sau đó, Krief đưa chân lên đá

nhẹ một phát, Hướng Lam còn chưa kịp tới gần Krief thì cô đã bị hắn

đá cho một phát bay ra ngoài.

- Không biết tự lượng sức mình!

Krief hừ lạnh một tiếng, nâng trường kiếm lên, đỡ lại một kiếm

mạnh mẽ đánh tới của Thạch Trung Ngọc. Lực lượng truyền đến từ lưỡi

đao Chiến thần của Thạch Trung Ngọc làm cho hắn không tự chủ được

lui về phía sau nửa bước, kinh ngạc nói

- Lực lượng thật mạnh.

- Ngươi cũng khá tốt!

Thạch Trung Ngọc bề ngoài thì cười nhẹ nhõm, nhưng mà trong lòng

lại cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Chiêu vừa rồi là hắn dùng kĩ năng

để áp chế tăng lên lực lượng, một chém vừa nãy đã có thể chém vỡ

được một dãy núi ra luôn rồi, vậy mà chỉ có thể đánh lui người

này nửa bước! Không hổ là boss cấp 60.

- Ngươi hãy đỡ chiêu này của ta đi!

Krief dùng hai tay nắm lấy trường kiếm, chém về phía Thạch Trung

Ngọc. Cây trường kiếm này của Krief cũng không phải là trường kiếm

bình thường, bình thường mấy loại kiếm khác thì lưỡi kiếm cũng dài

khoảng chừng hai mét, cả chuôi kiếm vào nữa thì một thanh trường

kiếm còn cao hơn hắn một cái đầu. Còn thanh kiếm này thì hoàn toàn

có thể nói là một thanh kiếm lớn rồi, nhưng mà kểu dáng thì lại khá

giống với kiểu kiếm của Đông Phương.

- Hủy diệt đả kích!

Trên thân của thanh trường kiếm bốc lên một làn khói đen, lúc

này nhìn như thể Krief đang nắm một làn khói đen ném về phía Thạch

Trung Ngọc vậy. Khói đen tản ra khí tức tử vong, hủy diệt, sắc mặt

của Thạch Trung Ngọc lập tức trở nên ngưng trọng, hay tay nắm chặt

lấy đao Chiến thần, cố sức để ngăn chặn một kích này của Krief.

Nhưng mà lực lượng từ thanh kiếm kia truyền đến, lại làm cho hắn

không tự chủ được lùi lại mấy bước. Chỉ cần một chiêu đã phân được

cao thấp rồi.

Nhìn thấy hiệu quả của một chiêu vừa rồi, Krief cũng không hề

thủ hạ lưu tình, trường kiếm tản ra khói đen lại đánh về phía

Thạch Trung Ngọc một lần nữa. Thạch Trung Ngọc lúc này vừa bị bức

lùi lại mấy bước, trọng tâm dưới chân bất ổn, lại thêm một kích này

nữa hắn căn bản không kịp trở mình để ngăn cản.

- Cuồng Long thăng thiên!

Thạch Trung Ngọc vừa dùng lực đạp mạnh chân phải xuống đất một

cái, cả người bỗng nhiên dừng lại, lưỡi đao Chiến thần đưa lên đỡ

lấy trường kiếm của Krief. Lợi dụng chiêu thức Cuồng Long thăng

thiên để gia tăng lực lượng, sau đó mượn lực này vừa vặn ngăn lại

chiêu tiếp theo của Krief, đồng thời cũng có thể làm cho thân thể

của mình có trọng tâm. Nhưng mà, Krief là một con cáo già đã trải

qua không biết bao nhiêu lần chiến đấu rồi, sao lại không nhìn ra

suy tính của Thạch Trung Ngọc cơ chứ. Hắn nhanh chóng thu hồi lực

đạo trên trường kiếm, Thạch Trung Ngọc lần chạm tại trên thân

trường kiếm, không có chỗ để mượn lực. Cả người không tự chủ được

bay lên trên.

- Hừ...!

Krief không chút do dự đá mạnh một phát vào ngực áo giáo của

Thạch Trung Ngọc. Một cú đá này vừa nhanh lại mạnh, Thạch Trung

Ngọc bị mất điểm mượn lực đang bay lên khỏi mặt đất liền bị hắn đá

bay ra xa một khoảng mười mấy mét, sau đó rớt bịch xuống đất trước

mặt các cô gái.

Hướng Lâm nhanh chóng ném một chiêu thức trị liệu lên người

Thạch Trung Ngọc, sau đó các cô gái đồng thời ném các pháp thuật

phụ trợ lên người Thạch Trung Ngọc. Còn những người khác thì tiếp

tục sử dụng kỹ năng bắt đầu quấy rối, không mong sẽ gây được thương

tổn gì cho hắn, chỉ cần có thể quấy rối được Krief, làm cho công

kích của hắn không được trôi chảy là tốt rồi.

Thạch Trung Ngọc vừa mới ngã xuống đất, lại dùng tay chống xuống

đất, hơi dừng lại một nhịp, sau đó lại vọt về phía Krief. Hắn bây

giờ là người phụ trách tấn công và đỡ đòn chính của cả đội ngũ, nên

hắn không thể ngã xuống được. Krief thấy Thạch Trung Ngọc xông tới

thì cầm trường kiếm lại vung lên lần nữa chém về phía Thạch Trung

Ngọc.

Kiếm dài như vậy nên không thích hợp với mấy chiêu công kích cần

dùng kỹ xảo, bổ chém là cách thức phù hợp và hữu hiệu nhất, cũng là

cách thức thích hợp nhất với nam nhân. Mặc dù Krief đã biến thành

vong linh, nhưng mà lúc trước hắn cũng là nam nhân, cũng có cách

thức chiến đấu của riêng hắn.

Krief chém tới, trong mắt của Thạch Trung Ngọc lại lóe lên một

tia sáng. Thân thể vốn đang lao thẳng đi đột nhiên vòng một cái, cả

người thay đổi 180°. Nhanh chóng hạ thấp người, tay chống đất, hai

chân quét về phía chân của Krief.

Krief mặc giáp từ đầu đến chân nên chắc chắn rất nặng nề, mặc dù

lực lượng của hắn cường đại, nhưng mà sức nặng của bộ giáp vẫn cản

trở sự nhanh nhẹn của hắn, huống chi các đoạn khớp nối của bộ giáp

cũng không phải là quá tốt nên động tác chắc chắn sẽ bị trở ngại ít

nhiều. Thạch Trung Ngọc chính là nhìn đúng vào điểm này, nên trực

tiếp công kích vào phần chân của Krief.

Một kích này nếu như trúng mục tiêu thì cho dù Krief không bị

ngã sấp xuống cũng phải bị lảo đảo một hồi, Thạch Trung Ngọc cũng

sẽ có cơ hội để phát động công kích liên tiếp.

Thạch Trung Ngọc đánh tới, nhưng Krief cũng không hề tỏ ra hoang

mang, chân phải hung hăng giẫm mạnh một cái xuống mặt đất.

- Tử vong chấn kích!

Lập tức mặt đất bắt đầu rung lên, tay của Thạch Trung Ngọc đã

chống xuống đất chịu sức nặng của thân thể lập tức bị mất đi điểm

tựa, hai chân đá ra cũng vô lực. Krief thừa thế lại đá cho Thạch

Trung Ngọc một phát bay ra ngoài.

- Không ngờ ngươi lại yếu như vậy.

Krief khẽ thở dài.

Thạch Trung Ngọc dùng tay che ngực, một lúc sau mới từ mặt đất

đứng lên. Hai cú đá của Krief đều đá vào cùng một chỗ, mặc dù Hướng

Lâm có thể chữa trị cảm giác đau đớn, nhưng là khí quan bị chấn

động cũng làm cho hắn cảm thấy rất khó chịu.

- Chưa đến phút cuối cùng thì chưa biết được mèo nào cắn mửu nào

đâu.

Thạch Trung Ngọc lạnh lùng nói.

- Ha ha, ngươi còn có chiêu gì để đánh với ta nữa cơ chứ?

Krief thu hồi trường kiếm, vô cùng kiêu ngạo đứng đó.

- Có dám tiếp chiêu này của ta hay không!. Thạch Trung Ngọc tiếp

tục nói.

- Vật thì ta đây sẽ cho ngươi cơ hội này!

Krief âm trầm nói

- Cho ngươi một cơ hội cuối cùng!

Mắc câu rồi! Thạch Trung Ngọc cười thầm trong lòng, gã Tira kia

cũng chính là bị hắn khích tướng như vậy mới đỡ một chiêu này của

hắn. Không ngờ tới Krief cũng bị trúng chiêu khích tướng của hắn,

giờ phút này trong lòng Thạch Trung Ngọc cảm thấy có chút thoải

mái.

Chẳng lẽ vong linh nào cũng ngốc như thế này sao?

Dùng ánh mắt có chút tà ác nhìn Krief, Thạch Trung Ngọc bắt đầu

nghiêm túc tích trữ lực lượng. Do lúc trước đã sử dụng Bá Đao, cho

nên lần này Thạch Trung Ngọc đã có kinh nghiệm, tốc độ dồn nén lực

lượng cũng nhanh lên được khoảng chừng một đến hai phần.

30 giây tích trữ lực lượng là thời gian hạn định của hệ thống,

nhưng là nếu như tốc độ dồn nén nhanh thì hiệu quả có thể là khác

hoàn toàn. Thạch Trung Ngọc đoán rằng hiệu quả Bá Đao lần này sẽ

càng thêm mạnh mẽ hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!