Những thứ lương thực này đối với vong linh mà nói, căn
bản không có tác dụng gì. Dẫu sao cũng là người chết,
còn muốn ăn này ăn nọ? Vong linh chỉ cần có hơi thở tử
vong là có thể sinh tồn. Duy trì hoạt động mỗi ngày cũng
dựa vào hơi thở tử vong mà thôi. Quan hệ giữa vong linh và
hơi thở tử vong chính là như cá với nước.
Những thứ Quý Li để ở chỗ này, cũng không có vong linh
nào quan tâm. Chẳng qua kho thóc là nơi quan trọng của thành
phố, bất kể là chứa lương thực hay có ý nghĩa quân sự
thì cũng vô cùng quan trọng, cho nên mới phái mấy con boss
canh giữ ở đó.
- Là như vậy, gần đây các quốc gia đã sắp sửa khai
chiến với nhau, nhưng mà địch quốc lại muốn đốt mấy thành
lương thảo lớn của chúng ta, cho nên chúng ta đến đây là
muốn tìm về loại hạt thóc thượng cổ trước kia.
Vong linh mặc dù có quan hệ đối nghịch với loài người,
nhưng vì quốc gia đại nghĩa (mục đích cao cả của quốc
gia), còn là việc vô cùng quan trọng. Suy cho cùng tiền thân
(thân thể trước đây) của vong linh, cũng thuộc về người Hoa
Hạ. Thạch Trung Ngọc muốn dùng quốc gia đại nghĩa để cảm
động những Kỵ Sĩ Hủy Diệt trước mặt này. Mặc dù Kỵ Sĩ
Hủy Diệt chẳng qua chỉ là quái vật, nhưng cũng có trí
khôn, có trí khôn sẽ có thể thương lượng. Đây cũng là
[Thần Lâm] một nơi bất đồng với nơi những chỗ khác, không
nhất định là quan hệ đối địch với quái vật. Vừa thấy là
sống chết đánh nhau.
Nghe được Thạch Trung Ngọc nói như vậy, Krief hơi chần
chờ.
- Quốc chiến lại sắp bắt đầu? Nước thù địch, là người
của nước Nhật Bản đáng khinh kia sao?
Tại bối cảnh của đại thế giới, nước Hoa Hạ và Nhật
Bản trời sinh là quan hệ đối địch.
- Đúng vậy!
Thạch Trung Ngọc dùng sức gật đầu một cái, trong lòng
thầm nói, có triển vọng đấy!
- Hừ! Những tên kinh tởm kia!
Âm thanh Krief truyền ra như nỗi phiền chán đã khắc sâu,
hiển nhiên hắn vô cùng căm ghét người Nhật Bản.
- Nếu là như vậy...
- Vậy, chúng ta có thể đi được chưa?
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi. Lại nói, lúc đối phó
với tên này, Thạch Trung Ngọc cũng không nắm chắc.
Trong các loại quái vật ở [Thần Lâm], thật ra khó đối
phó nhất vẫn là quái vật hình người. Tam Vĩ Hồ lúc
trước, mặc dù có thực lực cấp 61, nhưng mà là nhờ vào
cái đuôi gắng gượng tăng năng lượng lên, dựa theo thực lực
chân chính mà nói nó cũng chỉ coi như là cấp 59 mà thôi.
Còn có Loma Sardin trong phó bản thì càng không cần phải
nói tới, chẳng qua chỉ là một loại thiết lập của phó
bản mà thôi.
Tên Krief này mới thực sự là có sức mạnh cấp 60, hơi
thở tà ác nồng nặc kia cũng đủ khiến Thạch Trung Ngọc
hốt hoảng trong lòng. Dẫu sao cả hai cũng chênh lệch nhau
tận 10 cấp.
"Hừm" Krief hơi khó xử cân nhắc một chút. So về thực
lực, hắn cùng pháp sư vong linh không phân cao thấp, nhưng mà
theo đạo lý, hắn là thuộc hạ của pháp sư vong linh. Ở thế
giới vong linh, quan niệm cấp bậc vô cùng nghiêm khắc. Mặc
dù sức mạnh của Krief và pháp sư vong linh bất phân thắng
bại, nhưng mà hắn là do pháp sư vong linh từng bước từng
bước bồi dưỡng ra, trên thực tế hắn cũng chỉ là tay sai
của pháp sư vong linh mà thôi. Mặc dù hắn bây giờ rất muốn
bỏ qua cho Thạch Trung Ngọc, nhưng mệnh lệnh của pháp sư
vong linh khiến hắn hơi do dự.
Thấy Krief phân vân, Thạch Trung Ngọc lạnh cả người lạnh
lẽo. Nếu quả thật muốn chiến đấu, cả bọn trừ hắn ra,
những người khác tuyệt đối sẽ chết một lần. Hơn nữa không
biết những vong linh này có thể hay không có pháp thuật
cưỡng chế phục sinh, dù sao bọn chúng cũng là những tên
đùa bỡn linh hồn.
- Mặc dù ta rất muốn bỏ qua cho ngươi, nhưng vì ngại
mệnh lệnh bên trên.
Krief đung đưa đầu một cái.
- Ta với ngươi đánh một trận công bằng!
Thạch Trung Ngọc liền nở một nụ cười khổ sở, xem ra
chiến đấu là việc không thể tránh khỏi. Phía trên tên này
chỉ sợ sẽ là pháp sư vong linh, cũng không biết pháp sư
vong linh kia làm sao phát hiện ra mình, tại sao những người
kia lại không có chuyện gì?
- Mọi người đi trước đi!
Thạch Trung Ngọc nói với mấy người ở sau lưng.
Nghe hắn nói như vậy, các cô gái đồng loạt lắc đầu,
đùa gì vậy, để người đàn ông của mình ở chỗ này mạo
hiểm, mà bản thân chạy trốn, vứt hết mặt mũi, trong lòng
cũng áy náy nữa. Thấy hội chị em lắc đầu, Thiên Hắc Bất
Sát Nhân lập tức phiền muộn. Hắn là mục sư tà ác, dựa
theo phân chia thuộc tính, hắn nghiêng về loại vong linh, dù
sao đều là phe tà ác. Cho nên hắn càng bị hơi thở tà ác
của Krief ảnh hưởng nghiêm trọng, có thể nói, đối diện
với Krief, hắn không có một chút dũng khí chiến đấu. Nghe
Thạch Trung Ngọc nói vậy hắn rất muốn đi ngay lập tức,
nhưng khi thấy mấy cô gái lắc đầu, hắn liền xoắn xuýt.
Phái nữ yếu ớt còn không chạy, mình là một người đàn ông
lại chạy, đả kích này hắn làm sao chịu nổi?
Thấy tất cả mọi người lắc đầu, Thạch Trung Ngọc cảm
động trong lòng.
- Các ngươi muốn cùng nhau chiến đấu?
Krief hơi kinh ngạc nhìn đám người sau lưng Thạch Trung
Ngọc, trong những người này, Thạch Trung Ngọc là cho hắn
cảm giác uy hiếp mạnh nhất, đến mức hắn trực tiếp xem
nhẹ những người khác. Lại không ngờ được, bọn họ lại
dũng cảm muốn ở lại, điều này làm cho Krief khó hiểu,
chẳng lẽ bọn họ không sợ chết?
- Chúng ta là một đội!
Cơ Như Nguyệt kiên định đứng ở sau lưng Thạch Trung Ngọc,
dịu dàng nhìn hắn.
- Hơn nữa, anh ấy là người đàn ông của ta.
Các cô gái khác cũng kiên quyết đứng sau lưng Thạch Trung
Ngọc, dùng hành động để bày tỏ thái độ của mình
Thạch Trung Ngọc nhìn ánh mắt của Cơ Như Nguyệt, rất ấm
áp. Lúc này, Cơ Như Nguyệt rất là bá đạo, giống như một
nữ chủ nhân, hiếm khi thấy Cơ Như Nguyệt lộ ra ánh mắt như
vậy lần nữa.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân do dự một chút, rồi cũng kiên
định đứng sau lưng Thạch Trung Ngọc giống như mọi người.
- Ngươi, và hắn?
Krief vừa chỉ Thiên Hắc Bất Sát Nhân vừa chỉ chỉ Thạch
Trung Ngọc, cảm thấy vô cùng khó hiểu. Thật giống như hắn
đã phát hiện ra một bí mật siêu lớn.
- Ta với hắn là quan hệ bạn bè bình thường, ngươi chớ
nghĩ sai.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân nghĩa chánh ngôn từ (lời nói có
nội dung và lý lẽ chính đáng) nói.
Vốn dĩ không ai suy nghĩ lệch lạc, nhưng mà những lời
này của ngươi, mọi người đều sẽ nghĩ sai. Thạch Trung Ngọc
cảm thấy khóe miệng co rút.
- Nếu như vậy...
Krief rút ra bội kiếm tùy thân của mình, chỉ Thạch Trung
Ngọc đang ở phía xa.
- Lấy ra vũ khí của ngươi, choảng thôi.
Một luồng ớn lạnh bao phủ lấy Thạch Trung Ngọc.
- Tên này sát khí thật nặng!
Thạch Trung Ngọc âm thầm kinh hãi, e rằng tên Krief từng
giết không ít người.
Thạch Trung Ngọc còn chưa động thủ, Thiên Hắc Bất Sát
Nhân đã vội đến không chịu nổi, Krief cho hắn áp lực quá
lớn, hắn hoài nghi nếu khí thế của Krief mà càng mãnh
liệt hơn chút nữa hắn sẽ trực tiếp giơ tay đầu hàng.
- Nguyền rủa tà ác - Nhịp Tim Tử Vong!
Thiên Hắc Bất Sát Nhân chỉ một ngón tay vào người Krief,
trực tiếp sử dụng kỹ năng quen thuộc nhất của mình. Chùm
ánh sáng màu đen trong nháy mắt bắn ra, đánh vào trên
người Krief. Nhưng từ trong khe hở áo giáp của Krief tản ra
hơi thở màu đen trong nháy mắt đã cắn nuốt xong chùm sáng
màu đen của hắn.
- Ngươi không biết, pháp thuật nguyền rủa cấp thấp thì
không có hiệu quả với vong linh cấp cao sao?
Ánh mắt âm u màu xanh lam của Krief lạnh lùng nhìn Thiên
Hắc Bất Sát Nhân một cái. Lại khích tướng