Tìm tòi một lượt trong các phòng của kho lương chữ Hoàng, cũng
không phát hiện tung tích của quý ly.
Xem ra, chỉ có thể đến kho lúa chữ Thiên tìm thôi. Thạch Trung
Ngọc không thích sự quỷ quái của chỗ này, là giữa ban ngày ban mặt,
nhưng mà không biết vì sao mà cả bầu trời lúc nào cũng bị bao phủ
bởi một làn khói đen. Làm cho không gian lúc nào cũng lờ mà lờ
mờ, lúc nào cả người cũng phải ở trong bầu không khí âm u này cho
nên cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Bây giờ Thạch Trung Ngọc rất hy vọng đột nhiên ngay dưới chân
xuất hiện một túi quý ly, sau đó bọn họ sẽ nhanh chóng rời khỏi cái
chỗ quỷ quái này. Không biết như thế nào mà lúc nào hắn cũng có một
loại cảm giác không an toàn, một loại cảm giác giống như thể lúc
nào cũng đang bị một ai đó giám sát mọi nhất cử nhất động của mình
vậy.
Từ sau khi giết gã Tira kia xong, loại cảm giác này liền xuất
hiện. Có lúc Thạch Trung Ngọc còn cảm thấy một ánh mứt lạnh lẽo
thấu xương đột nhiên xuất hiện nhìn chằm chằm vào mình, giống như
trong bóng tối có một ánh mắt tràn ngập sát ý đang nhìn mình chằm
chằm vậy.
Bây giờ con đường mà mấy người Thạch Trung Ngọc đang đi này,
cũng chỉ có kỵ sĩ vong linh qua lại thôi, có phất trần vong linh
che chắn khí tức, cũng không lo sợ bị đám kỵ sĩ vong linh ấy phát
hiện. Cho nên dọc đường đi bọn họ vẫn khá yên ổn.
Đi mấy tiếng đồng hồ, lòng vòng một đường vòng lớn, rốt cục bọn
họ cũng đi tới Thành Tây.
Kho lúa chữ Thiên có thể nói là công trình lớn nhất trong toàn
bộ các công trình trong tòa thành này. Tháp kho lúa cao tới 10 mét,
hơn nữa các kiến trúc xung quanh cũng nhiều. Giống như một cái tiểu
cung điện vậy. Cũng giống như lúc tới kho lúa chữ Địa, xung quanh
kho lúa chữ Thiên cũng không có con quái vật nào, rõ ràng có nói ở
đây có một con boss cơ mà.
Chắc là con boss này đang trốn trong văn phòng của nhân viên
quản lý rồi. Nhưng vậy thì lần này Thạch Trung Ngọc phải dụ nó ra
chỗ khác đánh nhau mới được, nếu không nhỡ đâu làm hỏng văn phòng
của nhân viên quản lý, mà quý ly lại ở trong đó. Thế thì Thạch
Trung Ngọc chỉ biết ngồi khóc chờ chết thôi.
Thạch Trung Ngọc nói ra suy nghĩ của mình cho mọi người cùng
nghe. Mọi người nghe xong cũng đều gật đầu đồng ý, dù sao thì tỉ lệ
quý ly xuất hiện ở đây cũng là lớn nhất, nên bây giờ không thể xuất
hiện sai lầm dù là nhỏ nhất. Mà cũng không biết quý ly có ở trong
kho lúa chữ Thiên này hay không nữa.
Giống như mọi lần, mấy người Thạch Trung Ngọc chia nhau đi tìm
kiếm một lượt trong kho lúa, cũng không có phát hiện cái gì. Chỉ
nhìn thấy một cây nấm mốc ghê tởm sắp chết cao ngang người mà thôi.
Lại nhìn thấy thứ này, Cơ Như Nguyệt cực kỳ tức giận rồi. Tiện tay
liền ném một đốm lửa diễm lên cây nấm mốc thiêu chết nso.
Mặc dù cây nấm mốc này tạo hình có hơi khủng bố một chút, nhưng
mà cũng không chịu được bị lửa thiêu đốt, hơn nữa đây cũng không
phải là hỏa diễm bình thường. Hỏa diễm còn chưa tiếp xúc đến mà sức
nóng của nó đã lập tức làm cho cây nấm mốc bắt đầu héo rũ cả mảng
lớn. Dù sao đây cũng chỉ là một cây nấm mốc bình thường mà thôi,
rất nhanh cây nấm mốc đó đã bị lửa đốt cháy rụi không còn một
mảnh.
Nhưng mà đồ vật phía dưới cây nấm mốc cũng lộ ra rồi.
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc một chút rồi ném một cái dò xét thuật
qua, sau đó phẫn nộ, chửi lên thành tiếng.
- Tên khốn kiếp nào thiết kế cái trò chơi này, Ta XXX cả nhà
ngươi, ta XXX ông nội ngươi! ! !
Đó là cái gì? Sao tự nhiên Thạch Trung Ngọc lại tức giận như
thế?
- Đây chính là quý ly, thượng cổ lương chủng. Là loại cây nông
nghiệp thượng cổ siêu cấp cường đại, đối với những thành phố đang
cần lương thực cấp bách có tác dụng rất lớn!
Ai mà ngờ được, vật phẩm cần tìm của nhiệm vụ lần này lại được
dấu dưới cây nấm mốc kia chứ, chỉ sợ nếu như không phải do Cơ Như
Nguyệt ghét nó nên mới đốt nó, thì Thạch Trung Ngọc cũng sẽ không
phát hiện ra bí mật dưới cây nấm mốc này mà. Mấy người thiết kế ra
cái trò chơi này đúng là vừa nhây vừa lây đến mức vượt qua phạm trù
nhận thức của loài người luôn rồi! !
- Nếu như cái tên khốn nạn kia ở trước mặt ta, ta cam đoan sẽ có
cái mông xinh xắn của hắn được tiếp xúc thân mật với lưỡi đao chiến
thần của ta!
Thạch Trung Ngọc hung dữ mắng.
Cơ Như Nguyệt ở sau lưng hắn thì che miệng cười khẽ, cô cũng
không ngờ trong lúc vô tình mình lại phát hiện được bí mật lớn đến
thế, nên bản thân cô cũng cảm thấy cực kỳ bất ngờ.
- Được rồi, được rồi, nhanh lấy đồ rồi sau đó chúng ta trở về
thành đi!
Cơ Như Nguyệt nói.
Thạch Trung Ngọc khẽ gật đầu, đi qua nhặt túi lớn quý ly kia
lên. Mặc dù ngọn lửa thiêu sạch cây nấm mốc kia, nhưng bên ngoài
cái túi đựng quý ly vẫn còn dính lại một ít nấm mốc, nhìn vẫn rất
ghê. Cẩn thận cất kỹ túi quý ly, sau đó Thạch Trung Ngọc cũng khẽ
thở phào một hơi, cũng may mà không xảy ra chuyện gì ngoài ý
muốn.
Đã có được một túi quý ly này, vậy thì chuyện của thành Bạch Hổ
cũng có thể giải quyết viên mãn được rồi. Quốc chiến lần này cũng
sẽ có thêm phần thắng nhiều hơn, mấy tên nhóc đáng ghét bên Nhật
Bản kia, nếu như không phải thực lực bọn họ không đủ mạnh thì việc
gì phải làm ra mấy hành động hạ lưu bẩn thỉu như vậy, nhưng mà kế
hoạch lần này của bọn chúng đã bị Thạch Trung Ngọc phá hủy rồi.
Thạch Trung Ngọc nhớ tới những chuyện này, trong lòng không khỏi
cười thầm, làm cho người Nhật phải bất ngờ là chuyện hắn rất cam
tâm tình nguyện làm đấy.
- Hóa ra, các ngươi tới đây chính là vì những hạt giống này?
Đột nhiên một giọng nói lạ lẫm vang lên ngoài cửa phòng, cùng
với giọng nói là tiếng bước chân 'Bịch, bịch' vang len.
- Ai đó???!
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc quay đầu lại, lại thấy được một người
kỵ sĩ mặc giáp bọc toàn thân, một thân áo giáp tối như mực tản ra
khí tức tà ác, giống như toàn bộ trời đất đều chỉ còn lại một mình
bóng dáng của hắn vậy. Hắn lại giống như kẻ trộm che hết mặt lại,
cũng không biết có phải là hắn đã sử dụng biện pháp che mắt hay
không, dù sao thì mọi người không có một ai có thể nhìn rõ mặt của
hắn, chỉ nhìn thấy khu vực gương mặt của hắn là một mảnh đen kịt.
Nhưng mà chỗ đôi mắt lại tỏa ra ánh sáng âm u màu xanh lam.
Kỵ sĩ vong linh sao? Không giống, mặc dù kỵ sĩ vong linh cũng
mặc áo giáp, nhưng cũng chỉ là loại ngực giáp bình thường, chân
giáp thì chỉ là loại bình thường mang cho có lệ mà thôi. Không có
chỉnh tề như vậy, như trang bị của một kỵ binh chuyện nghiệp
vậy.
- Cho phép ta tự giới thiệu
Người kia lại rất lễ phép hành lễ, mặc dù giọng nói hơi nhẹ
nhàng hơn một chút xíu xíu, nhưng mà vẫn lộ ra sự âm trầm.
- Ta là trưởng hộ vệ của kỵ sĩ hộ vệ thành Tử Linh, kỵ sĩ hủy
diệt, Krief!
Đây chính là là kỵ sĩ hủy diệt mà pháp sư vong linh phái tới
tiêu diệt mấy người Thạch Trung Ngọc.
Kỵ sĩ hủy diệt có thể nói là phiên bản tiến hóa cao cấp của kỵ
sĩ vong linh, nếu như nói vẫn còn muốn nâng cấp thêm nữa, chắc chỉ
có cách đi bắt một con rồng, sau đó biến nó trở thành vong linh,
thì có thể biến nó thành Long kỵ sĩ vong linh rồi. Nhưng mà nói
cho cùng thì chắc cũng không có vong linh nào có lá gan lớn như
vậy, dám cả gan đi bắt Long tộc, bằng không thì đám người ở Long
Thành sẽ kéo nhau lũ lượt đi rồi.
- Krief, cấp 60. Tử kim boss. Kỵ sĩ hủy diệt. Là một trong những
vong linh cường đại nhất của di chỉ thành Bạch Hổ, thống lĩnh của
kỵ sĩ hộ vệ. Hắn rất mạnh, nếu như phải đối mặt với hắn, thì ba
mươi sáu kế chuồn vẫn là thượng sách.
Không ngờ tới mình lại gặp phải vong linh cao cấp ! Thạch Trung
Ngọc lập tức trở nên căng thẳng, vong linh cao cấp thì mình chắc
chắn không thể đối phó được. Mặc dù bây giờ nhìn Krief có vẻ như
rất hiền lành, nhưng ai biết được có khi nào ngay một giây sau liền
trực tiếp rút đao chém người hay không cơ chứ! Dù sao thì mình cũng
không phải người của tộc Vong linh. Không phải cùng tộc chắc chắn
sẽ nảy sinh cảm giác chán ghét!
- Xin chào, ta là Hinh Vũ Chi Thạch!
Nhưng mà vì hắn ta đã có lễ phép như vậy, nên Thạch Trung Ngọc
cũng không thể vô lễ được, khẽ gật đầu, giới thiệu chính mình.
- Ồ..., Hinh Vũ Chi Thạch? Một cái tên rất hay.
Krief cũng khẽ gật đầu, dùng ánh mắt tò mò nhìn Thạch Trung Ngọc
từ trên xuống dưới, sau đó nhìn nhìn chỗ mà lúc trước quý ly bị cất
dấu, rất tò mò hỏi
- Cái túi lương thực kia đối với các người quan trọng lắm
sao?