- Nếu ngươi đã muốn bọn ta chết thì ngươi cũng đừng hòng sống
sót! - Lisa thét lên đau đớn, thân thể cao hơn ba mét đột nhiên run
lên.
Chỉ kịp thấy ổ bụng sâu hoắm đáng sợ của nhện chúa đột nhiên run
lên, ngay sau đó ở phần đuôi có từng quả trứng trắng bóc nhanh
chóng chui ra từ trong cơ thể nó.
- Trời ạ! - Thạch Trung Ngọc thét lên một tiếng, cái quả trứng
thú cưng quen thuộc này vừa vặn chính là trứng nhện mà con nhện kia
tự bạo. Không ngờ là quái Lisa này lại dùng cách này để đẻ trứng.
Nhưng mà, con nhện này từ ** đến thực quản và miệng đều thông với
nhau à? Chứ không tại sao lại phun trứng nhện ra từ miệng như thế?
Mặc dù Thạch Trung Ngọc có hơi hoài nghi nhưng lúc này đã không
phải lúc cho phép hắn dừng lại, hắn thấy được nhện tự bạo kinh
khủng đến cỡ nào. Tốc độ đó gần như bằng với thuấn di, độc tính lại
càng khủng khiếp. Không chút do dự, Thạch Trung Ngọc trực tiếp nhảy
ra phía sau lưng Lisa, sau đó chém một nhát vào đầu hai người.
- Mặc dù ngươi đã gây ra cho ta phiền toái lớn như thế, nhưng
cũng đừng mong được sống tốt! - Một nhát chém đứt hai cái đầu,
Thạch Trung Ngọc khẽ nhún chân, cả người như con chim to lớn bay
lên thật cao.
- Như Nguyệt! Châm lửa! - Thạch Trung Ngọc nhảy lên lầu hai tòa
nhà bên cạnh, gào to về phía Cơ Như Tuyệt.
Cơ Như Nguyệt nhìn thanh mana đã gần cạn, bất đắc dĩ nhún nhún
vai, với tay lấy bình mana trong túi không gian.
Nhưng chỉ trong một lúc mà đám nhện tự bạo đã chui ra từ đống
trứng nhện, sau đó hung tợn nhìn chằm chằm Thạch Trung Ngọc trên
lầu hai. Nhện có thể leo tường, mặc dù bọn nó có lớn như thế nhưng
khả năng trèo tường vẫn chưa mất.
Trông thấy Cơ Như Nguyệt còn đang uống mana, Dương Tử vội huy
động pháp trượng. Hình thức chiến đấu hiện nay đã được chân thực
hóa, thuốc men này nọ cũng tiến hành sửa đổi. Mặc dù lượng hồi phục
vẫn như thế nhưng không hồi phục trong nháy mắt nữa mà phải trải
qua một quá chính chậm rãi. Nhưng chỉ một quá trình đó cũng đã đủ
để mấy con nhện kia chạy đến gần Thạch Trung Ngọc, sau đó nổ
tung.
Mặc dù pháp thuật hỏa diễm của Dương Tử không mạnh như Cơ Như
Nguyệt nhưng dù sao cũng là một pháp sư chủ tu hỏa diễm, trực tiếp
dùng kỹ năng được trữ bên trong pháp trượng.
Một vách tường lửa rộng năm mét bao quanh Thạch Trung Ngọc.
Những con nhện kia tự nổ tung có thể tạo thành thương tổn cực lớn
nhưng bản thân chúng lại vô cùng yếu ớt. Thấy Thạch Trung Ngọc được
ngọn lửa bao quanh chỉ đành tụm lại xung quanh, không dám xông vào
trong ngọn lửa.
Nhìn thấy những con nhện kia không dám xông đến, Thạch Trung
Ngọc lập tức thở dài nhẹ nhõm. Nhưng Dương Tử thì lại có chút khẩn
trương, pháp thuật này là kỹ năng mà pháp trượng tự có, thời gian
duy trì không quá năm giây. Pháp thuật này không liên quan đến nàng
cho nên cũng không thể tiếp tục duy trì kỹ năng tiếp tục thiêu
cháy. Năm giây loáng cái đã trôi qua, ngọn lửa biến mất, Thạch
Trung Ngọc lập tức gặp nguy tới nơi.
Chỉ là năm giây vừa rồi cũng đã đủ để Cơ Như Nguyệt bổ sung đủ
giá trị pháp lực.
Mặc dù chỉ được một chút nhưng vẫn đủ để phóng một ngọn lửa tiên
hồ.
Chân phải giẫm mạnh lên mặt đất, dưới chân Thạch Trung Ngọc lập
tức có một ngọn liệt diễm trào ra, tựa như một đóa hoa sen nổ tung
sau đó xông thẳng đến tận chân trời. Phạm vi công kích của liệt
diễm tiên hồ còn to hơn bức tường lửa của Dương Tử, mấy con nhện
chực chờ bên ngoài tường lửa bị nhiệt độ cực cao cả mấy nghìn độ
thiêu thành không khí trong nháy mắt.
Nhện tự bạo mặc dù có độc tính mạnh nhưng thực tế bọn chúng
không khác gì mấy con nhện bình thường. Đừng nói là nhiệt độ cao
mấy nghìn, một ngọn lửa mấy trăm độ cũng thiêu chết được bọn
nó.
Nhìn thấy nhện đã chết hết, lúc này Thạch Trung Ngọc mới thật sự
thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lại cảm thấy đệ nhất cao thủ như mình đây
vô cùng bất lực, gặp phải những tình huống đặc biệt thì luôn luôn
không tìm được cách giải quyết, hơn nữa địa bàn mà vong linh chiếm
cứ cũng không phải chiến trường phù hợp với hắn. Vong linh dựa vào
sự quái dị, u ám và cường đại mà xưng danh. Quái hệ vong linh dùng
thương tổn vật lý để liều mạng với kẻ địch còn tương đối ít, ngoại
trừ mấy con quái vong linh pháo hôi cấp thấp kia, những con quái
vong linh khác thường là kiểu dùng độc, nguyền rủa hay dịch bệnh gì
gì đó.
Đối phó với những sinh vật hệ vong linh, điều cần thiết nhất vẫn
là công kích hệ phép, còn hệ vật lý chỉ có tác dụng làm khiên
thịt.
Mọi sự uy hiếp đã được hóa giải, Thạch Trung Ngọc là người đầu
tiên xông tới bên cạnh thi thể nhện chúa. Lần này không có biến đổi
gì lớn, toàn bộ trang bị rơi ra từ nhện cháu đều nằm trên mặt
đất.
Một mảng kim tệ vàng vàng lấp lánh, kế đó là mấy món trang bị,
thêm
vào là hai cuốn sách kỹ năng.
Mấy món trang bị cấp hoàng kim kia bị mọi người phớt lờ không
thèm nhìn tới, chủ yếu chính là hai cuốn sách kỹ năng.
Đột Thứ Chi Triều , phóng ra từng đợt từng đợt gai nhọn trong
chớp mắt, gây sát thương lên kẻ địch trong một vòng lớn ở phía
trước , đồng thời sau khi bị trúng kỹ năng sẽ gây choáng trong một
giây và làm chậm mười giây. Có thể dùng Đột Thích khống chế tiến
hành gây nổ bất kỳ lúc nào, khi nổ sẽ tạo thành những mảnh đá tạo
thương tổn cực lớn lên mục tiêu. Bất kỳ chức nghiệp nào cũng đều có
thể học.
Tấn Tật Thứ Kích , dùng vũ khí trong tay cấp tốc đâm thẳng về
phía mục tiêu. Gia tăng gấp ba tốc độ công kích của bản thân, đồng
thời sau khi đâm trúng mục tiêu có thể tạo thành thương tổn mang
độc tính cho mục tiêu. Chức nghiệp cận chiến có thể học.
Hai kỹ năng này đều do con nhện chúa kia sử dụng. Đám người
thương lượng một chút, hai kỹ năng này vẫn đưa hết cho Thạch Trung
Ngọc.
Không còn cách nào khác, hiện giờ Thạch Trung Ngọc là người tấn
công chính, mặc dù Thạch Trung Ngọc có nhiều kỹ năng nhưng kỹ năng
có thể tiếp tục sử dụng nữa cũng rất ít. Đều là mấy đại chiêu kinh
thiên động địa nhưng mấy chiêu trước đây học căn bản không tạo nên
bao nhiêu thương tổn. Kiểu giống như cuồng long thăng thiên, càng
về sau thì sức mạnh từ nó có thể nói là càng ngày càng mạnh. Vậy
nên căn bản là không với nổi.
Thạch Trung Ngọc dương dương đắc ý dùng sách kỹ năng đạp lên
người mình, rất nhanh phần lớn thông tin về hai kỹ năng đã xuất
hiện trong đầu, vài thứ như cách phóng kỹ năng, nâng cấp kỹ năng.
Sau khi sử dụng sách kỹ năng thì vẫn chưa thể lập tức có thể sử
dụng kỹ năng ngay, bắt buộc phải trải qua quá trình học tập. Chỉ
là, vì có <<Minh hồng tâm pháp>> nên Thạch Trung Ngọc
chẳng phải quan tâm đến những chuyện này.
Trên cơ bản là mỗi khi hắn cần đến sách kỹ năng, chỉ cần có thể
dùng thì chỉ đơn giản là vỗ lên người, kỹ năng có thể phóng ra
ngay. Không hề giống những người khác, vì học kỹ năng mà phải vất
vả khổ luyện.
- Đột Thứ Chi Triều, vừa được học và luyện tập. Phóng ra từng
đợt từng đợt gai nhọn trong chớp mắt, gây sát thương lên kẻ địch
trong một vòng lớn ở phía trước, đồng thời sau khi bị trúng kỹ năng
sẽ gây choáng trong một giây và làm chậm mười giây. Có thể dùng Đột
Thích khống chế tiến hành gây nổ bất kỳ lúc nào, khi nổ sẽ tạo
thành những mảnh đá tạo thương tổn cực lớn lên mục tiêu. Thời gian
hồi chiêu: 15 giây.
Tấn Tật Thứ Kích, dùng vũ khí trong tay cấp tốc đâm thẳng về
phía mục tiêu. Gia tăng gấp ba tốc độ công kích của bản thân, đồng
thời sau khi đâm trúng mục tiêu có thể tạo thành thương tổn mang
độc tính cho mục tiêu. Thời gian duy trì: 10 giây, thời gian hồi
chiêu: 30 giây.