Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1045: CHƯƠNG 1008. SALERNO BI THẢM

- He he, cũng không có gì, chỉ là lúc nó vừa biến thành Cốt Long

thì ta vừa lúc đang đói bụng.

Đại Hắc cười cực kỳ đáng khinh.

- Thế là không cẩn thận chén một bữa no say.

- Ặc.

Thiên Hắc Bất Sát Nhân lập tức cạn lời, vậy là sao? Một con chó

gặm xương một con rồng? Giỡn à?

- Salerno! Chiến thắng nỗi sợ của ngươi! Lên, giết hắn!

Trom phẫn nộ la lớn.

- Ngươi đang tự làm mất mặt Long tộc đấy!

- Đúng, ừ, ta là rồng, ta không nên sợ tên đó!

Salerno thấp giọng nói, lần nữa, niềm kiêu hãnh chỉ thuộc về

Long tộc bùng lên trong lòng nó.

Nhưng, không nên coi thường sự vô sỉ của Đại Hắc.

- Salerno, ta đói bụng.

Nghe câu này, Thạch Trung Ngọc chỉ cảm thấy có một luồng gió

lạnh thổi đến, thật lạnh nha.

Ngọn lửa trong mắt Salerno không ngừng lấp lóe, hiển nhiên đã bị

lời Đại Hắc gợi nhớ chuyện trưởng thành năm xưa.

Hiện trường lập tức yên tĩnh, vốn dĩ mọi người đã tìm được nhược

điểm của Trom. Nếu tiếp tục đánh, có khả năng sẽ thắng, thế nhưng

bây giờ Cốt Long do hắn triệu hồi ra lại trở thành điểm mấu chốt

của cuộc chiến.

Salerno trầm mặc một chốc:

- Ngươi muốn thế nào?

- Ta muốn nghiên cứu bộ xương của tên pháp sư vong linh kia xem

thế nào?

Đại Hắc cười nhẹ. Nếu Cốt Long do pháp sư vong linh triệu hồi ra

lại tấn công chính hắn, tình huống ấy hẳn rất đáng xem. Nó không

ngờ mọi thứ lại trùng hợp như vậy, tên pháp sư vong linh này thế mà

lại trùng hợp triệu hồi ra một con Cốt Long đã từng bị nó bắt nạt

qua trước kia.

Hơn nữa có vẻ chuyện trước kia đã tạo ra ảnh hưởng rất lớn đối

với con Cốt Long này, khiến nó vô cùng sợ hãi mình.

Nghe Đại Hắc nói vậy, Salerno chuyển mắt nhìn về phía Trom đang

khó chịu bên cạnh. Thấy ánh mắt của Salerno, Trom thầm hoảng hốt

nhưng lại mạnh mẽ tự trấn định hô:

- Ngươi đang nhìn cái gì! Cốt Long, chớ quên ta là người triệu

hồi ngươi ra! Ta là chủ nhân của ngươi, ngươi phải nghe lệnh

ta!

Vốn dĩ bị một con chó bắt nạt đến thế này, trong lòng Salerno đã

rất khó chịu rồi, nhưng ấn tượng lưu lại trước kia khiến nó không

nhịn được không dám đi bắt nạt con chó đó.

Ôi trời ạ, ngươi có thể tưởng tượng sự thống khổ của một con Cốt

Long bị cắn đứt xương cổ, ngọn lửa linh hồn chỉ còn đầu, không thể

điều khiển toàn bộ thân thể không? Hơn nữa nó còn phải chịu đựng sự

thống khổ ấy mấy trăm năm, mấy trăm năm kia sắp bức Salerno điên

luôn rồi.

Nghe Trom nói, trong lòng Salerno lập tức có một ngọn lửa không

tên bùng lên.

- Câm miệng, tên vong linh đáng chết, dơ bẩn, ghê tởm nhà

ngươi!

Miệng rồng há rộng rít gào với Trom, trực tiếp chấn hắn choáng

váng. Tuy vong linh nói chuyện bằng cách dùng ma lực giả làm dây

thanh quản phản lại rung động trong không khí. Nhưng dòng khí ấy là

hàng thật giá thật, một cái miệng to như vậy rít gào ngay mặt Trom,

có thể tưởng tượng dòng khí ấy thế nào.

Ngọn lửa linh hồn vốn đã không ổn định lại càng lay lắt. Trom

vẫn luôn hấp thu hơi thở tử vong, cường hóa khung xương của mình

thay vì ngọn lửa linh hồn. Thế nên khung xương hắn mới cứng như

vậy. Thật ra nếu là pháp sư vong linh bình thường, hai đao Tuyết

Sương Yên là đã đủ phá nát gân cốt bọn họ. Cũng vì thế nên Trom mới

cố ý để hơi thở tử vong cường hóa khung xương của mình, nhằm giúp

cơ thể yếu ớt của pháp sư vong linh bớt yếu đi. Nhưng như thế cũng

khiến ngọn lửa linh hồn của hắn không kiên cố bằng những pháp sư

vong linh khác, vậy nên, liền xuất hiện tình huống như hiện tại.

Ngọn lửa linh hồn của hắn không khác lắm với binh lính cao cấp bình

thường, chỉ cần đụng nhẹ đã tạo ra thương tổn lớn.

- Chết tiệt, ngươi dám mắng ta!

Trom phẫn nộ hét:

- Bộ xương đáng chết nhà ngươi, nếu không phải ta gọi cái đầu

ngươi lên, bây giờ nhà ngươi còn đang sống cuộc sống vô hồn trong

cái hầm mộ tối tăm kia kìa, chẳng được sống tự do như bây giờ

đâu!

- Chính là vì vậy ta mới không muốn quay lại những ngày trước

kia!

Salerno gầm lên:

- Còn có, không được hét với ngài Salerno cao quý, không thì ta

sẽ nghiền chết ngươi như nghiền một con rệp!

- Ta chính là chủ nhân của ngươi!

Trom nhanh chóng kêu lên, hắn hy vọng có thể dùng khế ước chủ tớ

để chế trụ Salerno.

- Xì.

Salerno khẽ cười một tiếng.

- Ngươi không biết nếu Long tộc không dùng tên đầy đủ ký khế ước

thì khế ước đó vô hiệu sao?

- A?!

Trom nghe vậy, lòng lập tức nguội đi một nửa. Lúc trước khi ký

kết khế ước, đúng là Salerno chỉ dùng ba âm Salerno để ký hợp đồng.

Tuy thoạt nhìn thì có hiệu lực, nhưng cơ bản lại không có sức ràng

buộc gì cả.

- Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!

Trom phẫn nộ rít lên, ngọn lửa trong hốc mắt như ánh nến bị gió

thổi loạn, không ngừng lập lòe, hiển nhiên tinh thần hắn đã bị kích

động đến cực hạn.

- Các ngươi đáng chết!! Đều đi chết hết cho ta!! Hiến tế tử

vong!!

Trom hung hăng bóp nát thân pháp trượng trong tay, toàn bộ pháp

trượng bỗng chốc vỡ vụn như pha lê, những mảnh vỡ tùy tiện trôi nổi

trong không trung, nhìn như chẳng có quy luật nào nhưng rồi lại

loáng thoáng hợp thành một pháp trận kỳ diệu.

- Ngài Minh Thần! Cầu ngài ban cho kẻ tôi tớ của ngài sức mạnh!

Tôi nguyện kính dâng toàn bộ linh hồn mình!

Trom cao giọng hét lên.

- Chết tiệt, lại là cái kỹ năng ghê tởm này!

Thạch Trung Ngọc thầm mắng, trước là Tử Thần giờ lại thêm Minh

Thần, đừng để thêm một vị Minh Thần tới ban phước nữa chứ, không

thì đúng là bi kịch.

- Thế mà lại muốn cống hiến linh hồn mình cho Minh Thần để thu

được sức mạnh ngắn ngủi!

Salerno kinh hãi kêu lên.

- Tên đáng chết kia đã sớm ngã xuống! Ngươi sẽ không thành

công!

- Ha ha ha ha, sao lại không, ta đã cảm giác được ngài Minh Thần

đang triệu hoán ta!

Trom điên cuồng cười lớn, thành kính nhìn không trung, phảng

phất như nơi đó có một vị thần hư vô nào đó đang tồn tại.

Hắn vừa nói xong, một hơi thở đầy mạnh mẽ, áp lực, u ám và cuồn

cuộn từ trên trời trực tiếp ép xuống.

- Ta, chấp nhận lời thỉnh cầu của ngươi!

Âm thanh kia vang lên trên trời cao, lại như quanh quẩn ngay tai

mọi người. Lạnh nhạt khác tiếng người, cảm giác như lúc nghe được

giọng nói ấy cũng là lúc mạng mình sẽ kết thúc.

- Minh Thần?!

Đại Hắc không dám tin nhìn trời cao, tuy nơi đó không có bất kỳ

thứ gì, thế nhưng vẫn có thể cảm giác được nơi đó có một loại thần

tính đang chậm rãi tản ra.

- Minh Thần!

Salerno cũng ngẩng đầu lên, chỉ là giọng nó vô cùng hoảng sợ. Là

một Long tộc, bây giờ nó đã biến thành Cốt Long, nó đã thoát khỏi

sự quản chế của Long Thần nhưng lại chuyển về dưới trướng Minh

Thần. Lúc này, đối mặt với cấp trên trực tiếp của mình, sao Salerno

có thể không kinh ngạc và hoảng sợ chứ. Minh Thần kia là một tên có

cấp bậc ngang ngửa với Long Thần đó!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!