- Sao Minh Thần vẫn còn sống? - Đại Hắc kinh ngạc hỏi. Trong ký
ức của nó, tên Minh Thần này đã sớm vẫn lạc, căn bản đã không còn
tồn tại nữa. Mặc dù khí tức hiện giờ không còn cường đại như trước
đây nhưng không thể nghi ngờ rằng nó thật sự thuộc về Minh Thần.
Chỉ là không biết vì sao sức mạnh của hắn đã suy giảm rất
nhiều.
- Là thần, thế giới này đúng là tuyệt vãi đạn! - Thạch Trung
Ngọc phấn khởi hét lên, một vị đại thần đã khơi lên hứng thú và ý
chí chiến đấu của hắn. Long uy là thứ bẩm sinh đã có thể áp chế các
sinh vật khác, Thạch Trung Ngọc mới không tự chủ được thầm sợ hãi
trong lòng. Nhưng còn thần uy, nói trắng ra đó chỉ là do sức mạnh
quá cường đại gây nên sự mất cân bằng áp suất trong không khí tạo
thành áp lực, còn về mặt hiệu ứng thế nào thì thật sự không mạnh mẽ
và rúng động được như long uy.
- Minh Thần đại nhân! Hãy ban cho con sức mạnh! - Trom phấn
khích kêu lên, Minh Thần chính là tín ngưỡng tuyệt đối của đám pháp
sư vong sinh. Mỗi một pháp sư vong linh đều là những tín đồ cuồng
nhiệt, vị Thần thật sự trong lòng họ xuất hiện, sao không khiến họ
cảm thấy vui sướng phát điên lên được.
- Hỡi thần dân của ta, ta cần ngươi! - Giọng nói kia lại tiếp
tục vang lên, - Hãy mở lòng ra đi nào!
Trom đâu còn gì để nghĩ, không chút do dự từ bỏ lòng phòng bị.
Một đám sương mù màu đen đột nhiên bay xuống từ trên trời, trong
nháy mắt đã chui vào cơ thể Trom.
- Minh Thần lại muốn chiếm lấy cơ thể của hắn? - Đại Hắc càng
thêm kinh ngạc. - Hắn muốn làm cái gì với cơ thể của một pháp sư
bình thường?
- Vậy là Minh Thần không có cơ thể sao? - Thiên Không Bất Sát
Nhân đột nhiên nói.
- Không có cơ thể? - Đại Hắc sững sờ, - Không có thần thể thì
căn bản không có cách nào phát huy thần lực được. Vậy thì có thể là
Minh Thần muốn phục sinh?!
Trom, à không, hiện giờ đã là Minh Thần. Hắn nhẹ nhõm duỗi lưng
một cái, có hơi không quen vặn vặn cơ thể một chút - Cơ thể này có
hơi tệ một chút nhưng vẫn có thể chịu được.
- Hinh Vũ Chi Thạch, mau giết hắn! - Đại Hắc ở phía sau hét lên
- Không được để hắn chạy thoát!
Mặc dù không rõ tại sao Đại Hắc nói thế nhưng Thạch Trung Ngọc
lại không chút do dự xông đến.
Minh Thần kinh ngạc nhìn Đại Hắc - Con chó này quái gở nhỉ? Thú
vị đấy! Ta biến ngươi thành vong linh thì thế nào? Việc được trở
thành Sinh Mệnh Vô Tận rất đáng thử đấy!
- Thế thì chẳng ăn được một cục xương nào hết! - Đại Hắc nói
thẳng - Salerno, động thủ đi!
Salerno bên cạnh nghe Đại Hắc gọi, ngập ngừng không ra tay. Minh
Thần là một vị thần cường đại, mặc dù vị Minh Thần này nhìn khá yếu
đuối nhưng gã vẫn kông dám ra tay, bởi vì thân phận hiện giờ của gã
chỉ là một vong linh.
- Ừm hửm? - Minh Thần liếc sang Salerno bên cạnh, dạo Salerno
liên tục lùi lại mấy bước. Minh Thần có U Minh Chi Nhãn gây nên áp
lực cường đại là điều bình thường.
Nếu như ở thời kỳ đỉnh cao, Minh Thần chỉ cần nhìn Salerno một
chút đã có thể rút được Linh Hồn Chi Hỏa trong cơ thể hắn. Nưng
hiện giờ cũng chỉ có thể dùng đôi mắt để đe dọa người ta.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng vọt đến trước mặt Minh Thần, đao
Chiến Thần tỏa ánh vàng mạnh mẽ bổ về phía cơ thể Minh Thần. -
Chiến Thần Nhiệt Huyết!
- Hừ! - Minh Thần cười lạnh, chỉ vươn tay đã vững vàng đỡ lấy
nhát đao kia của Thạch Trung Ngọc.
Thấy Minh Thần đã ra tay, trong lòng Thạch Trung Ngọc có loại dự
cảm không lành, đao Chiến Thần sắc bén chẳng lẽ sẽ bị người ta chặn
lại như thế? Không thể nào?
Trong nháy mắt cốt trảo và lưỡi đao va chạm. Thạch Trung Ngọc
cảm thấy trên thân đao truyền đến một cảm giác hoàn toàn khác lạ,
cảm giác này chỉ mỗi khi Cuồng Vọng Chi Tâm bị phát động mới có,
chẳng nhẽ!
Cuồng Vọng Chi Tâm bỏ qua tất cả phòng ngự để tạo thành thương
tổn. Mặc dù lúc này trên người Minh Thần không có bất kỳ trang bị
nào, không tồn tại thứ gọi là phòng ngự. Nhưng động tác này của hắn
lại bị hệ thống phán định là phòng ngự, lại thêm khung xương cứng
rắn kia, hệ thống trực tiếp phán định rằng toàn bộ đòn chặn từ cánh
tay đều là phòng ngự. Thế là một cảnh tượng khiến Minh Thần kinh
ngạc đã xảy ra.
Đao Chiến Thần giống như đang chém vào đậu hủ, tùy tiện chém đứt
hơn nửa cẳng tay từ trong lòng bàn tay cốt trảo kia, chém đến tận
trên ngực.
Xương ngực cứng rắn bị chém thành một vệt nứt cực lớn, mặc dù
bình thường đao Chiến Thần khó mà tạo thành thương tổn nhưng làn
này lại nhờ có hiệu quả từ Chiến Thần Nhiệt Huyết. Chỉ là Thạch
Trung Ngọc lại không được may mắn kích hoạt được hiệu ứng một phần
nào của mười phần trăm đó, nếu không chỉ sợ nhát vừa rồi thân thể
Minh Thần đã trực tiếp bị chém thành hai nửa.
- Ngươi… - Minh Thần kinh sợ nhìn Thạch Trung Ngọc, sau lại nhìn
lên vết thương thật lớn trên ngực. Xương sườn ngay ngắn trơn bóng
bị chém đứt mất bốn năm cây, bây giờ nhìn lại thấy không chịu nổi.
Ban đầu cơ thể này đã khiến hắn không hài lòng mấy, hiện giờ lại bị
chém thành ra như vầy, làm sao Minh Thần không phẫn nộ cho được.
Hơn nữa, một vị Thần thành danh đã lâu, hắn có sự kiêu ngạo chỉ
thuộc về chính mình, bây giờ lại bị một tên người phàm làm bị
thương, một tên người phàm mà hắn không thèm nhìn đến!
- Tìm đường chết! - Minh Thần phẫn nộ gào thét, cánh tay trái
còn lại vung ra, một quyền tung ra hướng về phía Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc lại vội dùng đao Chiến Thần ngăn trước ngực. Nắm
đấm trắng dã đập vào thân đao phát ra tiếng vang thanh thủy, nghe
tiếng vang thì độ cứng ắt không bình thường. Nắm đấm tràn ngập phẫn
nộ từ Minh Thần chỉ tạo thành một vệt trắng trên thân đao, nhưng
sức mạnh cường đại lại khiến cả người Thạch Trung Ngọc bay ra
ngoài.
Thạch Trung Ngọc không ngờ sau khi Minh Thần mượn xác lại có sức
mạnh cường đại đến thế. Trước đó bản thân hắn không kịp ngăn đòn đã
bỗng chốc bị đánh bay mười mấy mét, hiện giờ đã có chuẩn bị sẵn
sàng dùng đao ngăn đòn đánh nhưng vẫn bị đánh bay về sau mười mấy
mét. Sau khi Minh Thần mượn xác, cỗ thân thể ấy có thể phát huy
được sức mạnh cường đại cỡ nào?
- Lợi hại! - Thạch Trung Ngọc bò dậy từ dưới đất, lạnh lùng nhìn
Minh Thần. Cảm giác liên tục bị người ta đánh bay vô cùng khó chịu,
đặc biệt là thể diện cũng bay luôn.
- Hừ! - Minh Thần lại hừ lạnh một tiếng, xông về phía Thạch
Trung Ngọc, dáng vẻ ấy dường như là muốn liều mạng với Thạch Trung
Ngọc? Một pháp sư muốn liều mạng với một chiến sĩ? Cứ cho là boss
thì cũng đâu thể làm thế nhỉ?
- Chết đi! - Minh Thần tiếp tục đấm về phía Thạch Trung Ngọc,
biết hắn mạnh, Thạch Trung Ngọc cũng ngại liều mạng. Xoay người một
cái, lẻn được về phía sau lưng Minh Thần, đao Chiến Thần lập tức
chém về phía bóng lưng không chút phòng bị nào kia.
- Bang! - Một mảng lửa lớn phóng ra xung quanh, một nhát chém
vừa rồi căn bản không đạt được chút hiệu quả nào.
Minh Thần vừa mới mượn xác xong, dù sao thì vẫn chưa thích ứng
hoàn toàn được, một phần nhỏ sức mạnh vẫn chưa phát huy được, cho
nên mới bị Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng tấn công như thế. Nếu vẫn là
cơ thể ban đầu của hắn, chỉ sợ đã tấn công đến mức Thạch Trung Ngọc
liên tục tránh còn không kịp. Mặc dù Minh Thần chỉ là một vị thần
chủ yếu sử dụng công kích pháp hệ, nhưng tối thiểu hắn đã sống cũng
được mấy vạn năm, cận chiến mạnh hơn Thạch Trung Ngọc không biết
bao nhiêu lần.
- Tử Vong Nhất Chỉ! - Minh Thần cảm thấy Thạch Trung Ngọc thật
khó chơi, cũng không định tiếp tục kéo dài nữa, trực tiếp dùng một
chiêu tất sát của bản thân.