- Wana?
Amy sửng sốt, lập tức nhớ tới cái anh chàng đầy âm trầm kia,
trong lòng có chút do dự.
Wana, là nhân viên quản lý đảm nhận hệ thống thứ mười. Năng lực
chính là am hiểu về linh hồn và điều khiển linh hồn. Có thể nói đây
là một vị thần linh hồn, tình huống này của Thạch Trung Ngọc chính
là sở trường của ông ta, tìm ông ta có lẽ sẽ có biện pháp trị liệu.
Nhưng, Wana con người này, Amy nhớ tới lại có chút rối rắm.
Một kẻ vui buồn thất thường, lại còn bị thần kinh, có thể giây
trước còn đang vui vẻ nói chuyện người giây sau liền trở mặt mắng
chửi người. Trước kia, Amy cũng tò mò thử trò chuyện với ông ta,
kết quả mang một bụng tức giận ra về. Hơn nữa, vì Wana giỏi về điều
khiển và đùa giỡn các linh hồn, bất luận kẻ nào ở trước mặt ông ta
cũng không thể che giấu tâm tư của mình, nên nói chuyện phiếm với
ông ta, rất không được tự nhiên.
- Wana tiên sinh chắc hẳn sẽ có biện pháp!
Đại Hắc dè dặt nói, đối với cái vị mới nhậm chức hệ thống Chủ
Thần này, nó không biết nhiều lắm, cũng không thể nào quen biết
được. Bản thân chỉ là một nhân vật nhỏ râu ria, chỉ không cẩn thận
một chút đã bị người ta tiện tay tiêu diệt. Nói chuyện phiếm với
một người có thể tiện tay giết mình, làm sao có thể không căng
thẳng được.
- Được thôi!
Amy bất đắc dĩ than nhẹ, nhìn các cô gái bên cạnh, hơi chần chờ
nói:
- Các cô……
- Chúng tôi cũng đi.
Cơ Như Nguyệt kiên định nói:
- Tuy tôi biết mình không có cái bản lĩnh kia, nhưng anh ấy là
người đàn ông của chúng tôi, chúng tôi không thể bất lực ở đây chờ
tin tức được.”
Amy hơi gật gật đầu, mặc dù dựa theo tình huống này, có lẽ mình
và các cô gái này có quan hệ chị em, nhưng cô cũng khó có thể cảm
nhận được, chắc đây là sự khác biệt giữa con người và thần linh.
Amy quay đầu nhìn Harris.
- Chủ Thần.
Harris cẩn thận lên tiếng.
- Ta đã sai lầm……
- Sai lầm ?
Amy lạnh giọng nói:
- Dựa theo giao ước của các thần linh, một mạng đền một mạng,
nếu anh ta đã chết. Ngươi phải đi đến địa ngục vô tận nhận mười vạn
năm bị Vô giới chi hỏa thiêu đốt đi!
Bốn chữ Vô gian luyện ngục lập tức làm lòng Harris run lên, đi
đến đó, so với chết còn khủng bố hơn. Nếu nói người phàm sợ nhất bị
người ta đùa bỡn linh hồn, sống không bằng chết. Vậy với thần linh
bọn họ thì sợ nhất là Vô gian luyện ngục. Khắp cả không gian Vô
gian luyện ngục đều tràn ngập Vô giới chi hỏa, đây là ngọn lửa căn
nguyên của cả thế giới, có thể nói đây là ngọn lửa duy nhất có thể
thật sự giết chết được thần linh. Nhưng đặc tính của Vô gian luyện
ngục là làm sinh vật bên trong không ngừng sống lại. Không ngừng bị
ngọn lửa thiêu cho đến chết, rồi sau đó lại sống dậy, phải chịu
liên tục mười vạn năm như thế, cho dù ý chí của vị thần kia có kiên
định tới đâu cũng sẽ vì phải chịu đựng sự thống khổ này trong thời
gian dài mà ý thức cũng tiêu tán, biến thành cái xác không hồn. Đến
lần trừng phạt cuối cùng, sẽ biến thành một ngọn lửa căn
nguyên一团最本源的火焰 , hòa nhập vào trong Vô gian luyện ngục.
- Nếu không chết thì sao?
Harris rụt rè hỏi. Hiện tại hắn rất hận bản thân, vì sao thực
lực không hề suy yếu chút nào, khiến cho tử vọng nhất chỉ của mình
tạo thành thương tổn to lớn như thế?
“如果没死呢?”哈瑞斯小心翼翼的问道。他现在可是很痛恨自己了,为什么实力不再消弱一点,让自己的死亡一指造成的伤害再第一点呢?
- Cướp đoạt thần vị, cách chức thành người phàm!
Nghe lời Amy nói, Harris trầm mặc. Amy đây là quyết tâm phải
trừng phạt Harris, giết chết, tước đoạt thần vị cách chức thành
người phàm, kia chỉ sợ trước kia đắc tội thần linh sẽ cảm thấy hưng
phấn. 听到艾米的话,哈瑞斯沉默了。艾米这是决心要做死的惩罚哈瑞斯,剥夺了神位贬为凡人,那恐怕以前得罪的神灵会大感兴奋了。
- Cho nên! Hiện tại ngươi nên thành thành thật thật chờ ở đây
đi!” Amy vung tay lên, một luồn khí lạnh đánh thẳng vào người
Harris, Harris lập tức biến thành một bộ xương khô bị đóng
băng.
“Đi thôi!” Amy mở ra truyền tống môn xuyên qua một nơi bí ẩn,
dẫn đầu đi vào.
“走吧!”艾米打开了通往那个隐秘之所的传送门,带头走了进去。
Các cô gái nhìn nhau, ôm thân thể Thạch Trung Ngọc, theo sau đi
vào truyền tống môn đang phát ra ánh sáng xanh yếu ớt kia.
Đại Địa Chi Hùng đang nằm ở trên cỏ, nhàn nhã phơi nắng, đột
nhiên cảm giác được không gian chấn động.
- A, tên nhóc nào mở cửa không gian vậy? Có biết không có việc
gì quan trọng, không được phép vào đây không?
Lập tức sử dụng Đại địa chi lực trong tức khắc di chuyện đến chỗ
cửa mở ra. Giống như vậy ở chỗ của mọi người cũng cảm giác được
không gian dao động, cũng dịch chuyển tức thời đến nơi đó.
- Amy?
Nhìn người từ cửa không gian đi vào, Đại Địa Chi Hùng hơi kinh
ngạc hô, sau đó nhìn phía sau Amy, theo sau là một đám người đang
đi đến.
- Tại sao lại có người phàm? A? Hinh Vũ Chi Thạch là người này?
Linh hồn của hắn sao lại thế này?
- Harris sử dụng Tử Vong Nhất Chỉ.
Amy nhàn nhạt nói.
- Cái gì! Tên khốn Harris kia đã quên giao ước giữa các vị thần
rồi sao!
Đại Địa Chi Hùng nhanh chóng phẫn nộ, gầm lên, trong phút chốc
trên người thần lực kích động khiến trời đất biến sắc, xung quanh
từng đợt cuồng phong gào thét, cát bay đá chạy.
- Teva Wana. Nhiều năm như vậy mà ngươi vẫn giữ cái tính nóng
nảy này, ta còn tưởng ngươi đã thay đổi rồi!
Bên cạnh một nữ pháp sư đang mặc trường bào màu băng lam, nhẹ
giọng cười nói, chỉ là trong tiếng cười này lại mang cảm giác giống
như đến từ vùng địa cực gió lạnh thổi qua, làm không khí nhanh
chóng giảm xuống hơn mười độ.
- Đồ con gấu vô lại, không có giáo dưỡng.
Một cô gái quyến rũ mặc áo giáp da đỏ rực như lửa, hừ nhẹ một
tiếng.
- Thằn lằn lửa đốt chết tiệt, muốn chúng ta thử lại hay
không!
Đại Địa Chi Hùng nhìn đến tình huống này của Thạch Trung Ngọc,
tâm trạng rất tồi tệ, lại còn bị Hồng Long nữ vương châm chọc liền
nhịn không được. Quay về phía Hồng Long nữ vương rít gào nói.
Hồng long nữ vương nhíu mày.
- Ngươi cái con gấu xấu xa ngoài lớn tiếng một chút, ngươi còn
có bản lĩnh gì!”
- Được rồi!
Amy nhìn bọn họ lại muốn ầm ĩ, vội vàng kêu lên.
- Các vị tiền bối xem giúp anh ta một chút đi, Wana tiên sinh
đâu rồi?”
- Thì ra là tìm Wana.
Đại Địa Chi Hùng nghe thấy tên Wana, cũng nhíu mày.
- Cái tên kia hình như đang mân mê thứ gì đó trong thụ ốc (nhà
trên cây), gần đây ông ta hứng thú với thí nghiệm luyện kim. Không
biết đã làm phát nổ bao nhiêu lần rồi.”
Đại Địa Chi Hùng vừa dứt lời, một giọng nói lạnh lẽo vang
lên.
- Ta nói làm sao thí nghiệm gần đây luôn không thành công, thì
ra là con gấu thối nhà ngươi ở đây nguyền rủa!
Theo giọng nói, một ông lão mặc trường bào màu đen, khom lưng
chống quải trượng chậm rãi đi tới. Nếu không phải biết thân phận
người này, chỉ e mọi người đều nghĩ đây là tên pháp sư vong linh âm
trầm kia.
- Wana tiên sinh, phiền ngài trị liệu cho hắn một chút đi!
Nhìn thấy Wana xuất hiện, Amy vội nói. Phía sau Cơ Như Nguyệt
nghe vậy nhanh chóng ôm Thạch Trung Ngọc đến trước mặt Wana, vẻ mặt
hi vọng khẩn cầu nói:
-Wana tiên sinh, cầu xin ngài!”
Wana nhìn Amy, lại nhìn vẻ mặt mong chờ của Cơ Như Nguyệt, nhẹ
nhàng gật đầu. Đôi mắt trực tiếp chăm chú nhìn vào linh hồn kia
ngay lập tức đem hết tình huống của Thạch Trung Ngọc thu vào
mắt.
- Chà, linh hồn bị rách nát thành bộ dáng này luôn à? Tên Harris
kia đối với cách khống chế năng lực càng ngày càng mạnh sao.
Wana nhẹ giọng nói.
Wana nói xong, mọi người liền yên tâm, nếu như không dự định
chữa trị thì làm sao lại nói lời trêu chọc như vậy.