- Chẳng qua linh hồn của tên này có chút quái dị.
Wana tiếp tục nói với vẻ kinh ngạc:
- Chưa từng nhìn thấy linh hồn nào kỳ quái như vậy. Rõ ràng chỉ
là một phàm nhân, nhưng thấp thoáng lại cộng minh với năng lượng
sinh ra từ quy tắc của trời đất, giống như hòa mình vào giữa trời
đất… Nhưng rõ ràng chỉ là một phàm nhân bình thường mà thôi, thật
sự quá kỳ quái.
- Wana tiên sinh, đừng nghĩ tới chuyện đó nữa, cứu anh ấy trước
đi.
Amy vội vàng nói. Đối với vấn đề liên quan đến phương diện linh
hồn, mọi người cũng chưa từng nghiên cứu, nghe cũng nghe không hiểu
Wana đang nói gì.
Wana nhẹ nhàng liếc nhìn Amy. Amy lập tức cảm thấy bản thân
giống như bị lột sạch quần áo đứng ở trước mặt Wana vậy, cảm tưởng
không có một bí mật nào có thể giấu được đôi mắt kia.
- Ai nha!
Amy sợ hãi kêu lên một tiếng, vô cùng tức giận nói:
- Wana!
Không nghĩ tới Wana thế nhưng lại sử dụng mắt linh hồn để nhìn
trộm bí mật của mình, chẳng qua Amy lại không quan tâm tới cái gì
gọi là không tôn trọng.
- Thật sự không nghĩ tới.
Wana lại kỳ quái tán thưởng một tiếng, sau đó vô cùng quái dị
cười ha ha.
- Tên nhóc này cũng rất có phúc.
Amy sửng sốt, sau đó lập tức hiểu ý của Wana, cô nổi giận đùng
đùng trừng mắt nhìn hắn. Mắt linh hồn của Wana có thể nhìn chằm
chằm vào linh hồn của mục tiêu, trong vòng nửa giây là có thể biết
được người này đã làm những chuyện gì. Tuy rằng thân phận của Amy
là Chủ Thần, nhưng thực lực còn chưa đạt tới trình độ đó, hơn nữa
lúc này lại vô cùng quan tâm tới Thạch Trung Ngọc, dẫn đến linh hồn
có chỗ hổng, thế nên Wana mới dễ dàng biết được tất cả mọi chuyện
như vậy.
Chẳng qua Wana cũng không phải là người thích nói nhiều, nếu
không thật sự không biết kẻ địch của hắn sẽ nhiều đến cỡ nào. Một
người nắm được bí mật của biết bao nhiêu người, còn đi nói lung
tung khắp nơi thì chỉ sợ chết như thế nào cũng không biết.
- Ha ha, được rồi, nhìn dáng vẻ như muốn ăn thịt người của nha
đầu ngươi kìa.
Wana nhẹ nhàng cười, sau đó quay đầu nói với Cơ Như Nguyệt.
- Được rồi, ngươi đặt hắn ở trên mặt đất đi. Không cần chạm vào
hắn.
Cơ Như Nguyệt lập tức nhẹ nhàng đặt Thạch Trung Ngọc ở trên mặt
đất. Nhìn dáng vẻ cẩn thận của cô giống như Thạch Trung Ngọc là một
món đồ sứ dễ vỡ vậy. Nhìn thấy cảnh này, Wana nhịn không được lắc
đầu, lại âm thầm liếc nhìn Amy. Amy lại không nhìn hắn, có chút lo
lắng lại có chút ghen tị nhìn Cơ Như Nguyệt ôm Thạch Trung
Ngọc.
- Cởi sạch trang bị của hắn ra, không chừa lại một thứ gì
cả.
Wana tiếp tục nói.
- Đừng để những thứ có linh tính cản trở cơ thể hắn, sẽ ảnh
hưởng tới linh hồn. Còn có, mọi người đều tránh ra một chút đi. Uy
áp đến từ thần tính của các ngươi quá nghiêm trọng, có khả năng sẽ
làm cho linh hồn của hắn xuất hiện khác thường.
Những người từng là hệ thống Chủ Thần đều bất đắc dĩ nhún nhún
vai, thu hồi hơi thở trên người, bay tới một vị trí cách đó vài
trăm thước.
Rất nhanh, Cơ Như Nguyệt đã lột sạch đồ trên người Thạch Trung
Ngọc, toàn thân trên dưới cũng chỉ sót lại một chiếc quần lót. Nếu
không phải vì chú ý tới hình tượng của Thạch Trung Ngọc, có lẽ Cơ
Như Nguyệt đã lột luôn cái quần lót này rồi. Tuy rằng thứ này không
có linh tính, sẽ không ảnh hưởng đến linh hồn. Nhưng mà không có gì
cản trở vẫn sẽ tốt hơn.
Nhìn thấy Cơ Như Nguyệt đã hoàn thành yêu cầu của mình, Wana khẽ
gật đầu. Hắn ngồi xổm xuống, vươn tay ra, chậm rãi đặt ở trên đỉnh
đầu của Thạch Trung Ngọc. Trong miệng bắt đầu nỉ non một số câu nói
mà mọi người nghe không hiểu, rất giống những lời ca tụng trong lễ
hiến tế thời cổ xưa - tang thương, cổ kính lại du dương, chứa đầy ý
vị kỳ diệu. Nghe âm thanh này, mọi người đều cảm thấy bản thân như
chìm vào một cảnh giới kỳ diệu, không khác gì được trở lại lúc vẫn
nằm trong bọc ối của mẹ lúc chưa được sinh ra, ấm áp lại hạnh
phúc... Gạt bỏ những hơi thở thối nát, hắc ám mà bản thân đã trải
qua trong cuộc sống, cảm giác toàn bộ linh hồn đều đang thăng
hoa.
Wana giống như một vị trưởng lão hiền từ, bàn tay tiều tụy đầy
vết chai vuốt ve vầng trán của Thạch Trung Ngọc, trong miệng nỉ non
giống như đang kêu gọi một điều gì đó.
- Đây là, khúc hoàn hồn của Silfink?
Một người cũng mặc pháp bào màu đen không khỏi sửng sốt hô nhỏ
một tiếng,
- Không nghĩ tới tên này thế nhưng sẽ biết khúc hoàn hồn cổ xưa
như vậy!
Khúc hoàn hồn là thần khúc để tưởng niệm anh linh thời viễn cổ,
dẫn đường để bọn họ trở lại những nơi quen thuộc của bọn họ. Bình
thường đều là sau khi cuộc chiến kết thúc, mục sư bên phe thắng sẽ
ngâm xướng khúc ca này ở trên chiến trường, vỗ về các anh linh.
Khúc hoàn hồn của Silfink là khúc hoàn hồn do một mục sư thần thánh
đời thứ ba nghiên cứu ra. Khúc hoàn hồn này có hiệu quả rộng lớn
hơn những khúc hoàn hồn trước, dùng để trị liệu những người có linh
hồn bị thương trước khi rời khỏi thân thể. Khúc hoàn hồn của
Silfink lại trở thành khúc hồi hồn. Nếu dựa theo lịch sử mà nói,
khúc hoàn hồn của Silfink đã tồn tại hơn sáu mươi ngàn năm, nó cũng
đã bị thất truyền từ hai mươi ngàn năm trước, không biết tên Wana
này học nó từ đâu.
- Linh hồn trở về cội nguồn, tất cả mọi thứ sẽ trở về bình
thường, trở về đi.
Tay của Wana giống như chứa đầy ma lực. Linh hồn bị Tử Vong Nhất
Chỉ (死亡一指) đánh tan, dưới ảnh hưởng của giọng ca và bàn tay của
hắn, bắt đầu chậm rãi ngưng tụ, chậm rãi biến thành dáng vẻ ban đầu
- một Thạch Trung Ngọc nhỏ nhắn.
- Linh hồn ngưng tụ thành hình người?
Wana nhìn thấy linh hồn của Thạch Trung Ngọc, trong lòng vô cùng
kinh ngạc. Linh hồn của người thường đều tồn tại dưới dạng một quả
cầu tròn, chỉ khi nào nhóm lên thần hỏa, linh hồn mới có thể xuất
hiện biến đổi, chậm rãi biến thành thần hồn rồi hoàn toàn dung hợp
với cơ thể. Con người sau khi chết, linh hồn sẽ tiến vào luân hồi,
bắt đầu lại từ đầu. Nhưng cũng chỉ có linh hồn hoàn toàn dung hợp
với thân thể thì mới có thể đạt được bất lão bất tử thật sự.
Thạch Trung Ngọc chẳng qua chỉ là một phàm nhân, một phàm nhân
đến thần hỏa còn chưa được nhóm lên, tại sao lại có thần hồn chứ?
Điều này khiến cho người nghiên cứu linh hồn cả một đời như Wana
nghĩ trăm lần cũng không ra.
- Wana tiên sinh, thế nào rồi?
Cơ Như Nguyệt nhìn thấy Wana chậm rãi thu tay, vội vàng hỏi.
- Mọi thứ hắn là ổn rồi, chẳng qua linh hồn của hắn đã chịu
thương tổn, cần phải nghỉ ngơi mấy ngày thì mới có thể tỉnh lại.
Điểm này ta cũng không thể mạnh mẽ dùng năng lượng của bản thân để
tẩm bổ cho linh hồn của hắn. Linh hồn của hắn rất quái dị, nếu ta
làm như vậy có khả năng sẽ gây ra kết quả không tốt.
Wana chậm rãi đứng lên.
- Đúng là một tên nhóc kỳ quái. À, ta dẫn hắn tới chỗ ta nghỉ
ngơi một chút, làm như vậy sẽ trợ giúp cho sự khôi phục của
hắn.
- Ủa? Ngươi có nghe thấy không? Đây là lần đầu tiên Wana đưa
người khác tới chỗ của hắn đó?
Hồng Long Nữ Vương kinh ngạc nói.
- Ha ha, chắc là phát hiện ra tên nhóc kia có hơi kỳ quái, Wana
rất thích nghiên cứu mấy thứ cổ quái mà. Hy vọng tên nhóc kia…
Người áo đen cười vui sướng khi thấy người khác gặp họa.
- Nếu hắn xảy ra chuyện gì, ta sẽ dùng Địa Thứ bạo cúc hoa của
ngươi, Kassel.
Đại Địa Chi Hùng bên cạnh ồm ồm nói.
Nghe xong lời Đại Địa Chi Hùng nói, Kassel vội vàng ngậm miệng.
Hắn đã từng được ‘thể nghiệm’ mấy trò đùa dai của Đại Địa Chi Hùng.
Đại Thứ thần không biết quỷ không hay kia khiến hắn vô cùng đau
đầu, đến nay còn chưa nghĩ ra được phương pháp để phá giải.