Một thanh ma đao khát máu, một thanh ma đao không ngừng cắn nuốt
máu tươi kẻ khác nhằm tăng thực lực cho bản thân. Đao Chiến Thần
ngày càng sắc bén theo thiếu niên từng bước trưởng thành, gặp người
giết người, gặp Phật giết Phật. Những tên quý tộc sa đọa phát phì
như heo dưới lưỡi đao Chiến Thần sắc bén, ngay cả cơ hội xin tha
cũng chẳng có đã bị thiếu niên chém đầu.
Cả đêm, huyết tẩy ba mươi hai quý tộc Đế Đô, trong đó có mười
hai Bá tước, mười tám Tử tước và hai gã Công tước. Đế Đô chấn động,
những lão quái vật ở ẩn lần lượt ra khỏi nơi bế quan, tính nghiêm
trọng của việc này đã đe dọa đến giang sơn xã tắc quốc gia. Không
thể không khiến họ coi trọng.
Bọn họ phát hiện ra thanh đao bí mật kia, bọn họ cho rằng chính
thanh Chiến Thần ấy mới làm thiếu niên này trở nên lợi hại như
thế.
Các loại công kích lập tức vọt thẳng về phía thiếu niên. Thế
nhưng, thiếu niên vẫn không sứt mẻ chút nào, bằng vào cơ thể như
Tiểu Cường đánh không chết của mình, hắn vẫn đứng vững giữa rừng
công kích đến từ bốn phương tám hướng. Hắn không có bạn, không có
người giúp, làm bạn với hắn chỉ có thanh Chiến Thần trong tay.
Tiến lên một bước, một đường máu tanh. Giết ra một đường thuộc
về mình.
Thiếu niên càng ngày càng mạnh, cuối cùng những cường giả ngại
mặt mũi cũng đã không nhịn được nữa, bọn họ phát hiện mình đã không
còn cách nào có thể ngăn thiếu niên trưởng thành. Do đó, họ không
biết xấu hổ tấn công tập thể.
Một thiếu niên chưa đến mười tám, liên tục đánh bại bảy vị cường
giả tọa trấn Đế Đô. Người ngồi trên ngôi hoàng đế luống cuống,
những người cao cao tại thượng luống cuống, bọn họ phát hiện thứ mà
mà họ dựa vào đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Thế nhưng, lúc bấy giờ,
thiếu niên cũng mất tích. Rồi dần dần khuất hẳn khỏi tầm nhìn của
mọi người.
Mười năm sau, một cường giả tự xưng Cuồng Đao đột ngột xuất
hiện, những lão quái vật thành danh mấy trăm mấy ngàn năm đều lần
lượt bị đao hắn trảm hết.
Hắn khiêu chiến một đường, không ai biết thực lực hắn ra sao,
chỉ thấy chiến tích huy hoàng của hắn. Lúc ấy vừa lúc Ma tộc xâm
lăng, hồi đó ba Đại Ma Vương không phải ba tên bây giờ. Hồi đó ba
Đại Ma Vương vô cùng mạnh, gần như có thể sánh vai cùng chúng thần.
Thế nhưng, chúng vẫn bị trảm dưới đao Cuồng Đao, không có chút cơ
hội phản kháng nào.
Từ đó về sau, Cuồng Đao bắt đầu hành trình điên cuồng giết thần
của mình.
Một đám thần linh hưởng thụ sự kính ngưỡng của vạn người, sống
trong Thần Điện, vẫn yếu ớt như thế, vẫn không chịu nổi một kích
như thế.
Cuối cùng, Cuồng Đao đến trước mặt Chủ Thần hệ thống.
Tuy bị Chủ Thần lợi dụng lực lượng pháp tắc trừ khử, nhưng Chủ
Thần cũng vì tiêu hao quá lớn, cuối cùng bị rút cạn lực lượng, chậm
rãi tiêu tán trong trời đất.
Đây là lần duy nhất trong lịch sử có một người phàm gần như vượt
lên cả sự tồn tại của Chủ Thần. Cuồng Đao, được xưng là Chiến Thần,
không ai có thể vượt qua Chiến Thần. Mọi người khai quật chuyện xưa
của hắn, chế tác thành áng thơ ai ai cũng thích, truyền lưu muôn
đời.
Cuộc chiến kinh tâm động phách như thế khiến Thạch Trung Ngọc
nhìn như si như say, cảnh ấy phải nói là còn mạo hiểm kích thích
hơn cả phim bom tấn nước Mỹ. Bên cạnh đó, cách chiến đấu của Cuồng
Đao cũng giúp mở rộng tầm mắt và làm sâu sự lý giải của Thạch Trung
Ngọc đối với việc chiến đấu thêm vài phần.
Đây là ký ức cả cuộc đời của Chiến Thần, không có công pháp tu
luyện mạnh mẽ, không có cơ duyên làm người khác phải hâm mộ, chỉ có
từng bước tiến đặt ra yêu cầu khắc nghiệt cho bản thân, gần như
điên cuồng đến cực hạn, coi thường nhu cầu cuộc sống của mình.
Những vết sẹo trên người Chiến Thần, một nửa là do kẻ địch lưu lại,
nhưng một nửa kia lại đến từ lúc hắn tự huấn luyện bản thân. Những
dấu ấn đúc nên từ máu tươi khiến Thạch Trung Ngọc nhìn mà kinh hồn
táng đảm.
Hắn phát hiện mình đã sống nhiều năm như thế đều thật uổng phí,
tuy tất cả những thứ này chẳng qua chỉ là một trò chơi, một nhân
vật được thiết kế dựa trên bối cảnh lịch sử. Thế nhưng người này
lại có thể mạnh đến mức ngay cả Chủ Thần cũng phải hi sinh toàn bộ
sức mạnh, lấy cái chết để đánh đổi, mới có thể giết được.
Nếu, khi đó, thân phận của Cuồng Đao là Chủ Thần, mà Chủ Thần
kia lại là một người bình thường, kiêu ngạo muốn giết thần. Hẳn là
Chủ Thần ấy sẽ trực tiếp bị đánh gục trong nháy mắt, còn Cuồng Đao
vẫn sẽ không nhíu mày cái nào.
Trong đoạn ký ức này, Cuồng Đao rất ít khi sử dụng kỹ năng, đao
pháp của hắn hoàn toàn không có chút kỹ xảo nào, hoàn toàn chỉ có
những nhát chém thẳng thắn. Nhưng chính cảm giác thẳng thắn này đã
tạo khí thế mạnh mẽ khiến kẻ địch kinh sợ. Một đao tất sát đã trực
tiếp xé nát hết tất thảy tầng phòng ngự.
Đao Chiến Thần cũng từ một đường đánh chết đủ loại thần linh
này, được uống no máu tươi của thần, mới đặt được nền tảng cho việc
đánh sâu vào cơ sở của Chủ Thần. Tuy rằng về sau Cuồng Đao lại
luyện nó một lần nữa, buông tha cho năng lực hấp thu máu tươi vốn
có. Nhưng thay vào đó lại là tính sát thương và hủy diệt mạnh mẽ
hơn.
Dù không biết vì sao sau đó đao Chiến Thần lại lưu lạc đến tay
tên mập ở đầm lầy Tử Vong, nhưng Thạch Trung Ngọc đã may mắn chiếm
được nó, đồng thời còn được xem qua ký ức của chủ nhân cũ thế
này.
Đao Chiến Thần, chính là vũ khí chuyên dụng của Cuồng Đao, là
một Thần Khí. Sợ là chỉ so điểm này thì những người chơi khác cũng
đã không thể nào so được rồi.
- Không ngờ chuyện xưa kia lại đặc sắc như vậy. Cũng khó trách
bây giờ không thấy bao nhiêu thần linh, ra là lúc ấy đều đã bị
Chiến Thần mạt sát cả rồi. Tuy là đối với thần linh mà nói, cơ thể
được ngưng tụ từ lực lượng pháp tắc sẽ giúp họ không tử vong hoàn
toàn.
Thần linh được chia làm hai loại, một loại là dựa vào thực lực
của bản thân, thăng lên level 85 rồi thì sẽ châm Thần Hỏa, giành
được chức Thần. Một loại khác là do lực pháp tắc trong trời đất tạo
ra. Mỗi một loại lực sẽ tạo ra một thần linh. Thần do lực pháp tắc
ngưng tụ ra, thực lực bản thân sẽ không bằng những thần linh mạnh
mẽ đi lên từng bước kia, nhưng lại thắng ở chỗ không chết. Cơ thể
do lực pháp tắc tạo ra cho bọn họ vô hạn cơ hội sống lại, chỉ cần
thế giới còn tồn tại, pháp tắc còn luân chuyển, họ sẽ không phải
chết.
Chỉ là, mỗi lần sống lại họ đều phải tiêu một phần linh hồn làm
cái giá. Có thể nói, mỗi lần sống lại, những thần linh kia sẽ bị
mất đi một phần năng lực hoặc ký ức. Nếu vẫn cứ bị đánh chết như
thế, những thần linh ấy cũng sẽ tử vong, chỉ là, cách tử vong của
họ chính là biến lại thành một lượng lực pháp tắc.
Hoặc chờ ngàn năm sau, sau khi tụ đủ năng lượng, họ có thể tự
sinh ra một sinh mệnh mới, hoặc như ngọn lửa Linh Hồ, bị người khác
tấn công, theo lý sẽ tử vong.
Giữa chúng thần cũng không phải hòa bình như vậy, cũng sẽ có đấu
tranh. Như thần Quang Minh và thần Hắc Ám vẫn luôn ngứa mắt nhau,
dù sao hai vị thần ấy đại diện cho hai hệ trái ngược nhau. Cuối
cùng thì thần cũng là từ người mà ra, và cũng chỉ có loại thần bò
từng bước một đi lên mới có thể có chút nhân tính. Nhân tính xuất
hiện đồng nghĩa với nhược điểm xuất hiện, người sẽ tức giận, thần
cũng sẽ tức giận, người sẽ ghen ghét, thần cũng sẽ ghen ghét.