Thạch Trung Ngọc chậm rãi tỉnh lại từ cảnh trong mơ.
- Sao rồi, cậu thấy gì?
Wana ghé mặt già qua, vội vàng hỏi.
- Ặc, chẳng lẽ ông chưa xem sao?
Thạch Trung 'Ngọc' này còn chưa thích ứng lắm, cảnh chiến đấu
điên cuồng đầy bạo lực vừa rồi cứ như một bộ phim bom tấn Hollywood
vô cùng hoa lệ, nhưng khi phim kết thúc, nhìn chung trong lòng sẽ
luôn có một cảm giác trống rỗng khó hiểu. Bây giờ Thạch Trung Ngọc
là thế, đột nhiên đổi từ cảnh nhiệt huyết như kia sang thế này,
thật không dễ thích ứng.
- Không biết vì sao, nhưng tôi vẫn luôn không thể nhìn thấu nó.
Thế nên tôi mới muốn nhìn thử xem cậu có thể nhìn thấu nó không, dù
sao cậu cũng là người nối nghiệp Cuồng Đao.
Wana giải thích.
Lúc này Thạch Trung Ngọc mới hiểu, xem ra là vận may của hắn
thật tốt. Tuy bây giờ còn chưa học được kỹ năng, nhưng Thạch Trung
Ngọc đã hiểu được cách vận dụng nó. Khiến hắn càng vui vẻ hơn chính
là hắn đã biết làm sao để sử dụng chân khí trong cơ thể để phát ra
đòn tấn công thật mạnh rồi.
Tuy Cuồng Đao không tu luyện [Minh Hồng Tâm Pháp], nhưng vẫn là
nội công truyền thống của Hoa Hạ chứ không phải mấy thứ công phu kỳ
quái của dân bản địa trong trò chơi. Từ trí nhớ Chiến Thần, Thạch
Trung Ngọc đã nắm được cách vận dụng chân khí cơ bản nhất, mà chính
Chiến Thần cũng đã dùng chính đòn ấy để thắng rất nhiều kẻ
địch.
Không có chiêu lớn hoa lệ, không có đòn công kích mạnh đến cực
hạn. Có, chỉ là lúc chân nguyên bùng nổ tạo ra uy áp mạnh mẽ, sau
đó trực tiếp chém ra một đao, nháy mắt hạ gục mục tiêu đã bị dọa sợ
mất mật kia.
Thạch Trung Ngọc cũng hiểu rõ điều này nên lòng càng thấy thoải
mái. Bây giờ chân nguyên trong cơ thể hắn cũng không kém mấy so với
Cuồng Đao khi xưa, này có phải đại diện cho việc mình cũng có năng
lực giết thần không nhỉ?
- Xem ra cậu có thu hoạch lớn à!
Wana nhìn Thạch Trung Ngọc trầm tư, cười vui vẻ. Linh hồn Chiến
Thần vẫn luôn ở đây, tạo nên ảnh hưởng rất lớn đối với việc sinh
hoạt trong phòng thí nghiệm. Dù sao trong những lần thí nghiệm đặc
thù cũng cần phải đặc biệt chú ý đến pháp lực dư thừa. Nếu có thứ
cực mạnh như vậy ở đây mà lại đột nhiên không ổn định một chút,
phỏng chừng Wana sẽ phải khóc.
Trong thí nghiệm mà không thể tập trung chú ý tối đa là điều tối
kỵ đó, thế nên có đôi khi nhìn linh hồn Chiến Thần, ông cảm thấy vô
cùng nhức trứng. Dùng để luyện chế trang bị mạnh thì thấy tiếc. Ném
đi, nhưng cũng không được, không biết ném đâu. Dù sao từ đây ra
ngoài cũng rất khó, không thì nơi này cũng đã không bị xem như nơi
về hưu cho mấy người bọn họ.
- Thôi, tôi cũng không hỏi.
Thấy Thạch Trung Ngọc nửa ngày chẳng nói lời nào, Wana cũng có
chút buồn bực. Ông chỉ là tò mò trong trí nhớ Chiến Thần có gì. Dựa
theo trình tự thời gian mà nói, Chiến Thần cũng chỉ được xem là hậu
bối của ông mà thôi. Chủ Thần hệ thống trước đó cũng chưa được
thành thục lắm, nếu đổi lại là ông khi đó, hẳn là Chiến Thần kia
vẫn sẽ bị Wana giết chết, mà ông thì sẽ không rơi vào kết cục năng
lượng khô kiệt.
Chủ Thần hệ thống, năng lượng chủ yếu dùng để sửa đổi quy tắc
trò chơi, mà việc này lại cần năng lượng đặc thù. Lại phải nói loại
năng lượng này cực khó sở hữu, đấy là cơ sở duy trì sinh mệnh của
Chủ Thần, nếu không có năng lượng ấy, Chủ Thần sẽ chẳng khác mấy so
với những thần linh khác. Phần năng lượng ấy là cơ sở giữ cho Chủ
Thần hoạt động, cũng là cơ sở để phân biệt Chủ Thần và những thần
linh khác.
Tốc độ khôi phục của năng lượng ấy rất chậm, nếu tiêu hao quá
nhiều trong một lần, năng lượng lại không được bổ sung kịp thời, mà
Chủ Thần lại cần năng lượng ấy để duy trì sinh mệnh. Đến lúc đó, có
khả năng sẽ xảy ra tình trạng lực sinh mệnh suy kiệt, dẫn đến tử
vong. Mà Chủ Thần đời trước chính là tiêu hao một lần quá nhiều như
thế, có thể nói là gần như tiêu hao vượt mức, thế nên sau khi giết
Chiến Thần xong thì bản thân cũng tử vong.
Trở thành Chủ Thần, tuy có sức mạnh mạnh mẽ, nhưng đồng thời
cũng nhiều thêm một nhược điểm trí mạng. Thạch Trung Ngọc cảm thấy
đấy thật là mất nhiều hơn được. Không biết vì sao lại có nhiều
người thích vị trí Chủ Thần như thế.
- Được rồi, cũng gần tới giờ, theo tôi lên đi.
Wana đóng cửa ma pháp trận. Những thần linh kia cũng lần nữa
nhập vào bóng tối.
- Nhanh thế à?
Thạch Trung Ngọc có chút kinh ngạc, nhưng hắn vẫn theo Wana bước
lên bậc thang. Cũng không biết những bậc thang này do ai dọn, không
xảy ra tình trạng bám đầy rêu như cái kia ở mật cảnh Thiên Thành.
Thạch Trung Ngọc bước lên vô cùng thoải mái. Nếu là ở mật cảnh
Thiên Thành kia, vậy nhất định hắn sẽ phải đi vô cùng cẩn thận.
Rất nhanh đã ra khỏi mật thất, sảng khoái hít một ngụm khí thông
thoáng, Thạch Trung Ngọc chậm rãi duỗi eo. Vẫn là không khí bên
ngoài hạnh phúc hơn nha.
- Bọn họ đều tới rồi!
Wana đột ngột nói.
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, theo Wana bước ra khỏi phòng. Quả
nhiên chỉ chốc lát sau đã thấy một đám người hiện lên trên bầu
trời, là một đám thần linh dẫn theo chúng nữ bay lại đây. Chỉ là
nhìn Trời Tối Không Giết Người có chút buồn bực. Mọi người đều có
thần linh chỉ bảo, giờ cũng đang đi theo sát bên. Chỉ có mỗi hắn lẻ
loi một mình, trên lưng vất vả cõng ba cuốn sách dày. Cũng không
biết sách này chế từ thứ gì, không thể ném vào túi không gian. Trời
Tối Không Giết Người cũng chỉ đành thô lỗ cột sách lại cõng ra sau
như này.
Thật là một tên đáng thương, chỉ là thần Hắc Ám cũng thật vô
trách nhiệm. Wana nhỏ giọng giải thích cho Thạch Trung Ngọc kia là
thần nào, dẫn theo cô gái nào. Thạch Trung Ngọc vừa nhìn thực lực
chúng thần, vừa bắt đầu đùa giỡn với chúng nữ.
Lần này thiếu chút thì Thạch Trung Ngọc đã tử vong, thiếu chút
đã dọa chết chúng nữ. Bọn Cơ Như Nguyệt đều đã chuẩn bị cho tình
huống xấu nhất rồi. Nhưng bỗng chốc đã được Wana cứu chữa. Đây cũng
đã cho chúng nữ hi vọng cực lớn, sao chúng nữ có thể không cảm kích
Wana chứ.
Wana tuy là hồn thần, có chút cổ quái, có chút buồn vui khó
đoán, nhưng được nhiều cô gái xinh đep như vậy vây quanh, ông cũng
không thể tức giận được. Chỉ có thể cười khà khà, giữ thân phận cao
thủ của mình.
- Thằng nhóc, tương lai sau này giao cậu đó!
Bóng ma thần phất phất tay với Thạch Trung Ngọc, trực tiếp biến
mất trong không khí.
Chúng thần khác cũng chỉ nói vài câu có lệ rồi lập tức chạy lấy
người. Dù sao bọn họ cũng không rảnh ở đây vô nghĩa, còn rất nhiều
chuyện đang chờ họ. Thạch Trung Ngọc cũng hiểu, mà nếu giờ muốn giữ
đám tinh thần hoảng hốt này lại, Thạch Trung Ngọc cũng cảm thấy có
chút buồn bực.
- Đúng rồi, vậy nhiệm vụ kia làm sao bây giờ?
Cơ Như Nguyệt đột nhiên hỏi.
Thạch Trung Ngọc sửng sốt:
- Nhiệm vụ gì cơ?
Trong nháy mắt hắn không nhớ ra được, ngây ngốc nhìn Cơ Như
Nguyệt.
- Ai nha, ngốc ạ, chính là cái nhiệm vụ Hơi Thở Thiêng Liêng
đấy, anh làm sao đây?
Cơ Như Nguyệt có chút buồn bực nói, nhiệm vụ này là hắn nhận,
lúc này lại còn phải đợi cô nhắc.