- A! - Thạch Trung Ngọc đột nhiên nhớ ra hình như đã qua ba
ngày, không biết mấy tên kia ở Bạch Hổ thành có nóng vội hay
không.
- Mấy người muốn Thánh Tức Chi Thủy à? - Wana bỗng dưng hỏi.
- Đúng vậy, chẳng lẽ ngươi có à? - Nghe thấy Wana hỏi, Thạch
Trung Ngọc tỏ vẻ mong chờ, hỏi. Nếu như cô Wana này có thì cũng đủ
dùng được rất lâu.
- Haha, trước đây thích làm thì nghiệm, giữ lại rất nhiều, thứ
này cũng chẳng đáng tiền mấy nên giữ số lượng giữ lại có hơi nhiều!
- Wana cười cười, nói một cách thoải mái.
- Không đáng bao nhiêu tiền? Lão đại à, không đáng bao nhiêu
tiền chỉ là đối với ngươi thôi, nếu là với mấy kẻ tầm thường như
chúng ta thì lại cảm thấy 20 30G rất đau lòng đó. - Mấy lời này của
Thạch Trung Ngọc tất nhiên cũng chỉ là đứng tám nhảm không biết đau
thắt lưng là gì thôi, hiện giờ tài sản của hắn chỉ sợ đã tận mấy tỷ
rồi, đời này chẳng còn phải lo gì nữa.
Wana đi vào phòng đưa Thạch Trung Ngọc mười mấy cái bình cỡ lớn,
- Chỗ này là Thánh Tức Chi Thủy này!
- Nhiều thế à? - Thạch Trung Ngọc nhìn trong tay Wana nhiều
Thánh Tức Chi Thủy, phía sau lưng còn có mấy cái bình khác bay bay
giữa không trung, Thạch Trung Ngọc cảm thấy cạn lời luôn rồi. Tiếu
Phong mà biết chuyện này thì sợ là sẽ cười to ba tiếng. Nhiều Thánh
Tức Chi Thủy cỡ vầy mà sao không đủ dùng được!
Không biết Tiếu Phong liệu có vội không chịu được mà sử dụng Quý
Ly hay không nữa? Bỏ mấy bình Thánh Tức Chi Thủy vào túi Tu Di
xong, Thạch Trung Ngọc và chúng nữ nói lời từ biệt với Wana. Đại
Địa Chi Hùng vẫn chưa đến, không biết đã đưa Đại Hắc đi đâu chơi
rồi, Thạch Trung Ngọc cũng lười quan tâm.
Amy vẫn còn giữ lại cửa không gian ở nơi đó, mấy người họ lại
không chút do dự bước qua cửa không gian mà đến bên trong phế
tích.
Vẫn là sân đấu trước đó, nhưng đã không còn thấy bóng dáng Trom
đâu nữa, nghe nói cái xác mà Minh Thần mượn đã bị Thần Chiến Tranh
tóm đi chơi “quên luôn lối về”.
Dù sao trong mấy vị thần này mỗi người đều nhàn rỗi đến nhức
trứng, ngoại trừ chơi thì là chơi. Bóp nát quyển trục hồi thành,
nhanh chóng về đến thành Bạch Hổ, mấy người bọn họ lập tức đi về
phía phủ thành chủ.
Bước vào phủ thành chủ, không có gì bất ngờ khi quả nhiên gặp
phải quản gia trước:
- Hinh Vũ Chi Thạch, thành chủ đại nhân đã chờ ngươi rất lâu! -
Giọng điệu quản gia trái lại đầy vẻ nóng vội, Thạch Trung Ngọc cũng
không khỏi bước nhanh hơn về phía phòng làm việc.
- Ôi giời ơi, hiền chất rốt cuộc cũng về rồi! - Tiếu Phong vừa
nhìn thấy Thạch Trung Ngọc lập tức mừng rỡ gọi to.
- Đại bá, đã trồng Quý Cách chưa?! - Thạch Trung Ngọc kinh ngạc
hỏi.
- Nếu cháu mà còn chưa trở về thì bọn ta cũng sẽ phải trồng
thôi! Thế nào rồi, đã lấy được Thánh Tức Chi Thủy chưa?! - Tiếu
Phong vội hỏi.
- À, lấy thì đã lấy được rồi, cũng không biết đại bá cần bao
nhiêu mới đủ, ta sợ ta không lấy đủ! - Thạch Trung Ngọc sờ sờ mũi,
giao tất cả Thánh Tức Chi Thủy ra ấy à? Ta không có ngu ngốc tới cỡ
vậy đâu!
- Chuyện này ấy à, thật ra nửa xô là đủ rồi, chỉ cần phe chế
thêm chút rượu nữa là có tác dụng rất lớn rồi! - Tiếu Phong vội
nói, - Không biết đợt này hiền chất mang đến bao nhiêu?
Một xô? Thạch Trung Ngọc suy nghĩ một lúc, lấy ra ba bình Thánh
Tức Chi Thủy lớn, mấy bình này toàn là bình thuốc (cỡ
chai nước đóng chai) vô cùng
lớn. Tiếu Phong lập tức vớ lấy hết ba bình Thánh Tức Chi Thủy ôm
vào trong lồng
ngực, - Tốt quá rồi! Có mớ Thánh Tức Chi Thủ này thì người toàn
thành trấn cũng
yên tâm được rồi!
- Thật ra không có mớ Thánh Tức Chi Thủy này cũng được mà. -
Thạch Trung Ngọc thận trọng nói.
- Không được đâu! - Tiếu Phong thở dài, vừa kéo Thạch Trung Ngọc
về phía trước vừa nói tiếp, - Thánh Tức Chi Thủy này có thể cung
cấp lượng lớn chất dinh dưỡng mà thảm thực vật cần. Nếu như không
có Thánh Tức Chi Thủy này, mặc dù nói là có thể bổ sung vào số
lương thực bị hụt trong năm nay được, nhưng đến sang năm, chỉ sợ
xung quanh chẳng có mấy người có thể trồng trọt, thế thì toi
hết.”
- Thì ra là thế, ớ đại bá, chúng ta đang đi đâu đây? - Thạch
Trung Ngọc đi theo Tiếu Phong thẳng về phía trước, hoang mang khó
hiểu một hồi.
- Ồ, đến hội nghiên cứu và học tập thuật giả kim của thành Bạch
Hổ chúng ta! - Tiếu Phong cười he he, - Mặc dù cái tên có hơi ngớ
ngẩn một chút nhưng vẫn thật sự có chút tài mọn.
- Ồ! Thạch Trung Ngọc khẽ gật đầu, rất nhanh Tiếu Phong dừng lại
trước một tòa kiến trúc to lớn. Khu vực chỗ này vẫn thuộc về phủ
thành chủ, không ngờ hội nghiên cứu và học tập thuật giả kim lại
được mở ngay trong phủ thành chủ. Chẳng lẽ là
sở hữu riêng của Tiếu Phong?
Cánh cửa lớn mở ra, bên trong là từng dãy bàn làm việc bày bừa
lộn xộn và một vài món đồ lộn xộn khác. Người ở bên trong cũng có
kiểu tóc “lộn xộn” tổ quạ, quần áo cũng lộn xộn y thế. Nhìn y chang
một đám người điên trốn ra từ bệnh viện tâm thần.
- Họ đều là nhà giả kim cả à? - Thạch Trung Ngọc vô cùng kinh
ngạc hỏi.
- Đương nhiên, những người này đều là những nhà giả kim giỏi
giang nhất thành Bạch Hổ, không nên xem thường bề ngoài của bọn họ,
thực lực của bọn họ lớn lắm đấy. Vừa có tri thức vừa có những ý
tưởng mới lạ, gần như khiến người ta không theo kịp nhịp não của
bọn họ luôn.
- À, vậy thì tốt rồi, vậy họ định xử lý Quý Ly và Thánh Tức Chi
Thủy thế nào? - Thạch Trung Ngọc vội hỏi, mấy chuyện này xong xuôi
thì chỉ còn chờ quốc chiến bắt đầu thôi.
- Abdullah! - Tiếu Phong kêu lên về phía mấy người nọ. -
Abdullah! Mau qua đây!
Một ông lão tóc đã trắng xóa không tình nguyện rời khỏi bàn làm
việc, trưng vẻ mặt khó chịu nhìn Tiếu Phong, - Thành chủ đại nhân
có việc gì không? Thí nghiệm của ta còn đang thực hiện! Ta… ”
- Không cần để ý đến thí nghiệm gì hết, không cần thứ khác thay
thế nữa, chúng ta đã tìm được Thánh Tức Chi Thủy rồi! - Tiếu Phong
nói xong lập tức đưa ba bình Thánh Tức Chi Thủy kia ra. - May nhờ
có Hinh Vũ Chi Thạch lấy đủ Thánh Tức Chi Thủy, thế này thì chúng
ta cũng có thể yên tâm sử dụng với Quý Ly rồi!
- Thế thì tốt! - Nhìn ba bình Thánh Tức Chi Thủy, Abdullah vui
mừng cười tươi. Mấy ngày nay, dưới tử lệnh từ Tiếu Phong khiến mấy
nhà giả kim bọn họ cũng vô cùng đau đầu theo.
- Thành chủ đại nhân, vị tiên sinh này chỉ mang về ba bình Thánh
Tức Chi Thủy thôi sao? - Một nhà giả kim trung niên bên cạnh đột
nhiên hỏi.
- Đúng vậy! Ba bình Thánh Tức Chi Thủy này đã rất hiếm thấy rồi!
- Tiếu Phong có chút cảm thán nói, xoay đầu về phía Thạch Trung
Ngọc nói, - Hiền chất phải chịu vất vả nhiều rồi!
- Ha ha, không có gì! - Thạch Trung Ngọc bị nói như thế trái lại
có hơi ngượng, mấy bình Thánh Tức Chi Thủy đều được Wana tặng
không, hắn chẳng phải bỏ ra chút sức lực gì. Nhưng hình như có suýt
mất mạng thì phải.
Ngay lúc này, tên giả kim trung niên kia đột nhiên biến sắc,
hoảng sợ chỉ về phía sau lưng Tiếu Phong, - Trời ạ, đó là cái gì
vậy?
Nghe nói như thế, Tiếu Phong và Thạch Trung Ngọc theo bản năng
xoay đầu lại, chỉ có Abdullah vẻ mặt vô cùng nghi hoặc. Nhưng ngay
lúc ấy, trong lòng bàn tay tên giả kim trung niên kia đột nhiên lóe
lên hàn quang, một thanh Tachi bén ngót bất ngờ xuất hiện trong
tay, nhanh chóng chém về phía ba chiếc bình trong tay Tiếu
Phong.
- Choang! - Ba bình thủy tinh yếu ớt trong nháy mắt đã vỡ vụn,
Thánh Tức Chi Thủy đổ ào xuống đất.