Một màn đột ngột phát sinh, làm cho tất cả mọi người không kịp
phản ứng. Tốc độ của Thái đao trong tay kia luyện sư trung niên kim
cực kỳ nhanh, làm cho Thạch Trung Ngọc ở bên cạnh cũng không kịp có
động tác gì.
- Ha ha ha, để ta xem thử không có Thánh Tức Chi Thủy, đám dốt
như heo các ngươi làm được cái gì! !
Luyện kim sư trung niên kia cuồng vọng cười ha hả.
- Người Nhật? !
Nghe giọng nói của luyện kim sư trung niên, Thạch Trung Ngọc lập
tức nhíu mày, nhìn Tiếu Phong bằng ánh mắt kỳ quái.
- Bá phụ, trong số luyện kim sư của người vậy mà lại có cả
người Nhật.
Bây giờ Tiếu Phong cũng đã tức tím người rồi, ông cũng không ngờ
được trong đội ngũ luyện kim sư của mình vậy mà lại có một tên
gian tế của Nhật Bản trà trộn vào, bây giờ lại còn phá hỏng Thánh
Tức Chi Thủy thật vất vả có được. Thánh Tức Chi Thủy trước khi sử
dụng không thể để dính tạp chất được, nếu không sẽ bị hư mất, cho
nên phải lưu trữ trong điều kiện được đóng kín lại. Nhưng vừa nãy
lại bị rơi xuống mặt đất, mà không có trải qua phương pháp sử dụng
chuyên nghiệp, tương đương là bị hỏng hết toàn bộ rồi.
- Giết hắn cho ta!
Tiếu Phong tức giận kêu to
Vệ binh đâu! ! !
- Ha ha ha! Chỉ dựa vào đám yếu đuối Đông Á các ngươi, mà muốn
giết võ sĩ của Nhật Bản để quốc hay sao!
Người nọ hung hăng càn quấy hét to lên, trên mặt tràn đầy sự
cuồng vọng.
- Thống khổ!
Trời Tối Không Giết Người đứng bên cạnh cũng cực kỳ ghét người
Nhật, nên sau khi Tiếu Phong ra lệnh, thì liên tục tung ra một đống
nguyền rủa ném về phía tên người Nhật kia.
- Suy yếu! Linh hồn quất roi! Trái tim suy kiệt!
Mặc dù ở chỗ của Thần Hắc Ám cũng không có được huấn luyện
mạnh mẽ gì, nhưng mà ba quyển sách thật dày kia đã trực tiếp làm
cho thực lực của Trời Tối Không Giết Người gia tăng lên mấy lần.
Một Mục sư tà ác khủng bố nắm giữ hầu hết các pháp thuật nguyền
rủa, lần đầu lộ ra thực lực của mình như để cho mọi người nhìn thấy
được một góc của tảng băng chìm.
- Thệ Tử Bất Bại. Đẳng cấp 45, chức nghiệp luyện kim sư (giả),
Cực Đạo Ninja. Điểm sinh mệnh 95( %). Một võ sĩ Nhật Bản ngụy trang
thành luyện kim sư, đối với ngươi mà nói, yếu ớt không chịu nổi một
kích.
Không ngờ thuật dò xét của mình lại có thể khám phá ra được lớp
ngụy trang của người này, chẳng lẽ thuật dò xét của Tiếu Phong còn
không lợi hại bằng mình sao? Thạch Trung Ngọc có chút bất ngờ, nhìn
thấy đẳng cấp của người này, hắn cũng lười quan tâm. Mấy cô gái sau
lưng cũng đã bắt đầu rục rịch rồi, bị huấn luyện cường độ cao vài
ngày như vậy, đã sớm muốn tìm một cơ hội để luyện tập rồi.
- Đáng chết, đám heo đần độn hèn hạ này!
Thệ Tử Bất Bại bị trúng một đống lớn nguyền rủa của Trời Tối
Không Giết Người, lập tức chỉ có thể gắng gượng nắm chặt cây thái
đao ở trong tay, không để cho mình ngã xuống. Từ thân thể đến linh
hồn, không có chỗ nào không cảm thấy vô lực, suy yếu, không chỗ nào
không cảm thấy thống khổ. Thật giống như tất cả các loại đau đớn
trên toàn bộ thế giới này đều đồng thời đổ lên người mình vậy, Thệ
Tử Bất Bại chỉ có thể dựa vào ý chí của mình để gắng gượng. Nếu như
là người bình thường thì chỉ sợ là lúc này đã lăn qua lăn lại kêu
gào đau đớn trên mặt đất rồi.
- Các ngươi là đồ đáng giận, đồ con rệp! Trước thì mưu đoạt
Thiên Thành Chi Lệnh, sau lại đốt kho lương của chúng ta, bây giờ
lại còn phá hư Thánh Tức Chi Thủy của chúng ta! Còn nói dám chúng
ta hèn hạ! Các ngươi chính là lũ chuột ghê tởm cả ngày chỉ có thể
chui rúc trong cống rãnh không thể lò mặt ra ngoài ánh sáng, đồ súc
sinh đáng chết!
Cơ Như Nguyệt cực kỳ phẫn hận, ngay lập tức ném một đoàn lửa màu
đỏ tím cháy mạnh qua. Pháp thuật này vốn dĩ trước đây cô cần phải
mất 2 giây mới xuất chiêu được bây giờ đã có thể hạ bút thành văn,
không tốn sức chút nào.
- AAAAAAA NGAO!
Bị ngọn lửa nóng rực mãnh liệt ấy đốt, Thệ Tử Bất Bại cũng không
thể nhịn được nữa, ngọn lửa nóng mấy ngàn độ đương nhiên là làm cho
người bị đốt vô cùng khó chịu đau đớn. Trời Tối Không Giết Người
lại còn ném lên người hắn một cái nguyền rủa thống khổ gấp bội nữa,
quả thực là làm cho hắn lúc này sống không bằng chết.
- Ta còn tưởng rằng võ sĩ của Nhật Bản các ngươi có thể nhịn ghê
lắm chứ.
Nghe thấy tiếng kêu gào đau đớn của Thệ Tử Bất Bại, Thạch Trung
Ngọc khinh thường nhếch miệng nói.
- Bát cát!
Lòng tự trọng dân tộc của hắn lập tức bạo phát, Thệ Tử Bất Bại
vừa thống khổ vừa tức giận quát to một tiếng, cố nén sự đau đớn do
ngọn lửa gây ra, nhanh chóng lao về phía Thạch Trung Ngọc. Không có
biện pháp, ai bảo Thạch Trung Ngọc rõ ràng là người dẫn đầu của đám
người này chứ. Hơn nữa từ lúc đi ra từ chỗ bí ẩn kia, Thạch Trung
Ngọc lại không có mặc áo giáp, chỉ mặc một chiếc áo học sinh mà
Wana tùy tiện đưa cho hắn thôi, làm cho hắn thoạt nhìn chính là một
tên pháp sư yếu ớt.
Còn chức nghiệp của Thệ Tử Bất Bại lại là Cực Đạo Ninja, tự nhận
là tốc độ đã nhanh vượt qua hầu hết tất cả các loại cường giả.
Tốc độ của hắn có thể nói là tại Nhật Bản đã không ai sánh bằng
rồi, hắn cực kì tự tin nắm thái đao chém về phía Thạch Trung
Ngọc.
- Hừ!
Thạch Trung Ngọc hừ lạnh một tiếng, Thệ Tử Bất Bại bị đánh bay
ra ngoài với tốc độ còn nhanh hơn lúc hắn bay đến. Còn Thạch Trung
Ngọc thì vẫn hiên ngang đứng đó như thể chưa làm cái gì cả, tất cả
mọi người không ai thấy rõ hắn ra tay như thế nào cả.
Tiếu Phong ở bên cạnh thì hai mắt sáng rực, động tác vừa nãy của
Thạch Trung Ngọc ông có loáng thoáng nhìn thấy được một chút. Với
tốc độ cực kỳ nhanh chóng hắn đá ra một cước. Nhanh đến mức ánh mắt
của mọi người đều không thể nhìn thấy được.
Thệ Tử Bất Bại bị Thạch Trung Ngọc một cước đạp bay, đụng vào
làm đổ ngã hai ba cái bàn thí nghiệm, cả người đều bị các loại dược
tề không thể phân biệt được loại nào với loại nào dính đầy người.
Những dược tề đương nhiên vẫn còn là bán thành phẩm, nhiều loại
trộn vào với nhau như vậy, lập tức sinh ra phản ứng đặc biệt, ngọn
lửa kịch liệt từ trên người của Thệ Tử Bất Bại bốc cháy lên.
- AAAAA NGAO!
Nhiệt độ của nó mặc dù không có nóng bằng ngọn lửa của Cơ Như
Nguyệt, nhưng mà ngọn lửa kia lại bao bọc lấy cả người hắn, từng
ngóc ngách đều bị đốt cháy hết, ngay cả nơi mẫn cảm cũng không
buông tha.
- Nếu như lần này hắn không chết, chắc chắn sẽ chuyển chức trở
thành hỏa diễm Ninja trong truyền thuyết rồi.
Trời Tối Không Giết Người ở bên cạnh cười lạnh.
- Không chết mới là lạ.
Thạch Trung Ngọc nhún vai, tên này cũng chỉ mà một Ninja cấp 45
mà thôi. Liên tục phải chịu mấy nhiêu mạnh như vậy, cho dù lượng
máu của hắn có nhiều đến thế nào cũng sẽ bị đánh tụt máu không
phanh chết ngắc cho coi.
Mặc dù Thệ Tử Bất Bại là đầu sỏ gây ra chuyện này cứ như vậy bị
mà đốt thành một đống tro tàn, nhưng Tiếu Phong cũng vẫn đứng đó
nhăn nhó buồn thiu, Thánh Tức Chi Thủy đã bị hủy hết rồi, bây giờ
đánh chết tên này thì cũng đâu có làm được tích sự gì.
- Cháu ngoan của ta.
Tiếu Phong rất là sầu khổ nói với Thạch Trung Ngọc nói.
- Có thể làm phiền cháu lại đi vào trong đó một chuyến nữa được
không?
- Thôi bỏ đi nha.
Thạch Trung Ngọc trực tiếp lắc đầu nguầy nguậy.
- Dù sao thì ta cũng đã đưa Thánh Tức Chi Thủy cho ông rồi, vừa
nãy là do ông không biết cách để bảo vệ nó chứ. Việc này cũng không
thể nào trách tôi được.
- Haizzzz
Tiếu Phong lắc đầu, thở dài một hơi.
- Vậy, vậy thì chỉ có thể đành vậy.
Quay đầu lại nói với quản gia.
- Phân phó xuống dưới, tìm một chỗ kín đáo, bắt đầu gieo trồng
quý ly.
- Thành chủ đại nhân. Việc này...
Quản gia có chút muốn nói nhưng lại đắn đo không biết nên mở lời
như thế nào, lúc lâu mới nói.
- Nếu như năm nay gieo trồng quý ly, vậy thì sang năm thành của
chúng ta chắc chắn sẽ bị mất mùa.
- Haizzz, không còn cách nào khác nữa rồi!
Tiếu Phong cũng bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng mà ánh mắt thì lại
vụng trộm liếc nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Được rồi, được rồi. Ta còn không biết đại bá có chủ ý gì hay
sao.
Thạch Trung Ngọc thấy màn kịch lộ liễu của Tiếu Phong thì lập
tức cười nói.
- Đây, cho bá này!
Nói xong lại lấy ra ba bình Thánh Tức Chi Thủy từ trong túi Tu
Di.
- Ba bình này là ba bình cuối cùng rồi đấy nhé, giờ mà làm hỏng
nữa là thật sự bó tay đấy.
- Haha, đã biết ngay tên tiểu tử ngươi vẫn còn mà!
Tiếu Phong lại cười ha ha vô cùng đắc ý.