Học viện nghiên cứu luyện kim xảy ra chuyện này, làm cho Tiếu
Phong rất là cảnh giác. Trực tiếp hạ lệnh thanh lý cả trên dưới của
phủ thành chủ, tại Học viện nghiên cứu luyện kim xuất hiện gian tế
của Nhật Bản, khó có thể đảm bảo rằng chỗ khác sẽ không có. Lần này
ra lệnh, lập tức cả phủ thành chủ gà bay chó sủa, những quản sự kia
cũng sắp xếp không ít thân tín, người nhà của mình vào hoặc là
thiên vị rõ ràng. Tiếu Phong lần này làm thanh lý, phần lớn các vấn
đề tham ô mục nát, dùng người không khách quan đều lập tức bị bại
lộ hết. Những gian tế Nhật Bản còn chưa bắt được, lại đã bắt được
không ít sâu mọt trong phủ thành chủ.
Xem danh sách đưa tới trong tay, Tiếu Phong chỉ có thể bất đắc
dĩ lắc đầu. Những chuyện này ông cũng đã từng nghĩ tới, nhưng là
thật không ngờ nó lại nghiêm trọng đến như vậy, một quản sự nho nhỏ
vậy mà có thể tùy tiện vận dụng một chút quyền lợi để đạt được
số tiền nhiều hơn gấp mấy chục lần so với số tiền lương mà đáng lẽ
ra hắn được hưởng. Hơn nữa còn có rất nhiều chuyện, đều đã xảy ra
dưới con mắt của vị thành chủ đại nhân như ông. Ví dụ như, có một
cái bình hoa mà ông cực kỳ yêu thích, và nó sớm đã bị người ta làm
vỡ, mà cũng là cái tên làm vỡ đấy đã tìm về một cái bình giống hệt
được làm giả vô cùng tài tình về thế vào để đánh lừa ông.
Còn có những người kia ỷ vào danh tiếng của phủ thành chủ làm ra
đủ loại chuyện hãm hại lừa gạt thì càng nhiều không kể xiết, nếu
như Tiếu Phong phát hiện muộn hơn một chút nữa, chỉ sợ thanh danh
của phủ thành chủ sẽ bị bọn họ làm cho thối nát đến mức không thể
chấp nhận được nữa rồi.
- Haizzz, không ngờ tới vậy mà sẽ là loại tình huống này! Quản
gia à, ta thật là quá thất vọng rồi!
Tiếu Phong vô cùng bực bội đập mạnh tờ danh sách kia xuống mặt
bàn.
- Thành chủ đại nhân cả ngày bề bộn vất vả nhiều chuyện, những
chuyện này là do thuộc hạ quản lý không nghiêm, thuộc hạ có
tội.
Quản gia nhanh chóng an ủi.
- Haizz, thôi bỏ đi, bỏ đi.
Tiếu Phong nhanh chóng phất phất tay
- Mấy chuyện này xảy ra cũng đâu phải chỉ có trách nhiệm của
mình ngươi, ta làm thành chủ đương nhiên cũng phải có trách nhiệm
rồi.
- Đây là việc mà thuộc hạ phải làm mà.
Quản gia cười làm lành nói.
Tiếu Phong lắc đầu.
- Không có phát hiện ra gian tế Nhật Bản nào sao?
- Đúng vậy, thành chủ đại nhân, sau khi xảy ra chuyện ở học
viện, trong phủ lập tức thiếu đi mấy người. Chắc có lẽ là chúng đã
nghe ngón được gì đó nên đã trốn thoát trước rồi.
Quản gia trả lời.
- Hừ, coi như bọn chúng chạy nhanh!
Tiếu Phong hừ lạnh một tiếng.
- Những người Nhật Bản này càng ngày càng đáng giận rồi! Mấy
ngày nữa mở Quốc chiến, nhất định không thể tha cho bọn chúng
được!
- Vâng, thành chủ đại nhân, đất để gieo trồng quý ly đã được
chuẩn bị xong từ trước rồi, bây giờ cũng đang bắt đầu tưới Thánh
Tức Chi Thủy. Khoảng chừng hai tiếng nữa là có thể gieo trồng trên
quy mô diện tích lớn rồi!
- Vấn đề này ngươi cứ xử lý đi, ta tin tưởng ngươi! Bây giờ ta
phải tới Thiên Thành, mấy vị thành chủ hẹn gặp nhau ở đó để bàn bạc
về việc Quốc chiến, ngươi cứ xử lý theo những gì ta đã dặn dò là
được!
Tiếu Phong gật đầu nói.
Lúc này, Thạch Trung Ngọc cũng thoát khỏi trò chơi. Online quá
lâu cũng làm người chơi cảm thấy có chút khó chịu. Mặc dù vẫn có
cảm giác là mình đang đi lại chạy nhảy vận động, nhưng mà dù sao
thì thân thể trong trò chơi và thân thể trong hiện thực vẫn khác
nhau, thời gian chơi quá lâu cũng sẽ không quen, có chút không
thoải mái.
Logout xong, các cô gái thì đi nấu cơm. Thạch Trung Ngọc thì một
mình ngồi trên sô pha, buồn chán nhìn lên trần nhà đếm sao giữa ban
ngày.
Đúng lúc ấy, ông Cơ lại hấp tấp đi đến, sau đó không nói hai
lời, kéo Thạch Trung Ngọc đi ra ngoài.
- Ông, có chuyện gì vậy?
Thạch Trung Ngọc vội hỏi, bởi vì tự nhiên bị ông kéo đi nên mất
đi lực lượng khống chế cơ thể của mình, cho nên cũng không dám dùng
sức giãy giụa, chỉ phải để yên cho ông kéo mình đi ra ngoài.
- Tiên thiên cao thủ của Nhật Bản đến gây chuyện kìa, gọi chái
đi cũng xem thế nào.
Ông kéo Thạch Trung Ngọc đi tới ga ra.
- Tiên thiên cao thủ của Nhật Bản? Hắn cũng không biết xấu hổ mà
tới sao?
Bây giờ hình như Nhật Bản cũng chỉ có một hai người là tiên
thiên cao thủ thôi mà, đến Trung Quốc chẳng lẻ không sợ bị vây công
đánh chết à? Nếu mà bị đánh chết ở đây thì từ nay về sau Nhật Bản
cũng không thể bọn chen ra mặt ở Châu Á này nữa rồi.
Ông Cơ nghe xong thì lại nổi giận đùng đùng.
- Hắn không dám tới ấy à! Con mẹ nó chứ, tên khốn kia thế mà lại
đi cùng với Thủ tướng Nhật Bản tới, còn nói là muốn tham quan Bảo
tàng thảm sát Nam Đô nữa chứ.
- Móa! Những tên khốn nạn ấy sao không đi chết hết đi cho rồi!
Quốc gia không có người nào ngăn cản sao! Mấy tên bên chính phủ đều
đi ăn cám hết đi cho rồi!
Thạch Trung Ngọc nghe xong lập tức cảm thấy một ngọn lửa tức
giận bắt đầu hừng hực cháy trên đỉnh đầu.
- Những người kia nói đó cũng chỉ là một điểm tham quan du lịch
mà thôi, nên cũng không tiện mở miệng từ chối không cho bọn họ tới
tham quan! Lương Thẩm ở bên đó nghe tên kia trả lời như thế thì bực
mình quá suýt nữa thì vặt đầu hắn xuống luôn rồi!
Trong mắt của ông cụ tràn đầy sự phẫn nộ, như muốn phun ra lửa
vậy. Đi vào ga ra, ông mở cửa lên xe rồi nổ máy. Thạch Trung Ngọc
lại đi đến một góc khuất của ga ra, lấy cây ngân đao được hắn dấu
ra.
Cây đao này là lúc trước hắn dấu ở trong ga ra, chủ yếu là do sợ
mang về biệt thự sẽ bị các cô ấy phát hiện, lại suy nghĩ linh
tinh.
- Cháu định mang cả nó đi hả?
Ông cụ vẫn còn nhớ cây ngân đao chưa được khai phong này.
- Đao này, chém người rất thuận tay đấy. Với lại, dùng chút máu
tươi để mở phong ấn cũng không tệ mà, mặc dù là máu của súc sinh
thì cũng vẫn có thể tạm chấp nhận được.
Thạch Trung Ngọc vui vẻ cười, nhưng mà trong ánh mắt lại tràn
đầy sát ý.
Bảo tàng thảm sát Nam Đô chính là vì để kỷ niệm sự kiện, sau khi
người Nhật công hãm Nam Đô vào ngày 13 tháng 12 năm 1937, ra lệnh
cho quân lính của bọn họ tiến hành đồ sát trong vòng sáu tuần liên
tục ở Nam Đô, giết chết hơn ba trăm nghìn người. Đồ sát Nam Đô có
thể nói là mốc lịch sử nhục nhã nhất của Hoa Hạ cận đại, một nỗi
nhục nhã được tạo thành bởi máu tươi. Bây giờ những người Nhật Bản
này lại còn đến Nam Đô nói là đi thăm bảo tàng nữa sao? Hơn nữa,
con mẹ nó những tên nhân viên công tác của chính phủ vậy mà còn
đồng ý!
Mấy ngày nay Thạch Trung Ngọc vốn đã bị người Nhật chọc cho lửa
giận ngút trời, bây giờ cũng đã có suy nghĩ muốn vặt đầu của tên
Thủ tướng Nhật Bản kia xuống rồi.
Trên đường Thạch Trung Ngọc gọi điện thoại cho các cô gái thông
báo việc mình phải rời đi.
Ông cụ Cơ nhấn ga làm cho xe chạy với tốc độ 120km/h, nhanh
chóng đâm về hướng nội thành, làm cho rất nhiều chiếc xe trên đường
phải đạp phanh dừng gấp lại, thậm chí còn có người vì tránh xe của
ông mà đâm vào dải bảo vệ ở bên đường. Nhưng mà bây giờ ông cũng
không có thời gian và tâm trạng để quản nhiều như vậy, cùng lắm
thì sau này ông lại bồi thường chút tiền là được.
Thành phố Lâm Hải cách Nam Đô chừng 400 km, sau khi ông cụ vào
đường cao tốc, trực tiếp tăng tốc độ xe lên tới hơn 300km/h, lần
này hầu như là phá vỡ kỷ lục tốc độ nhanh nhất trong cả nước từ
trước đến này. Hình như lúc trước tốc độ nhanh nhất là 226km/h,
cũng không biết chiếc xe này của ông được cải tiến như thế nào mà
lại có thể chạy nhanh như vậy.
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc cũng không để ý chuyện này lắm, dù sao
thì với cơ thể của hắn bây giờ thì ngay cả bị nổ bằng bom nguyên tử
hắn cũng không có vấn đề gì. Chỉ cần không đứng ở khu trung tâm,
không bị phóng xạ mãnh liệt kia ảnh hưởng, hắn sẽ không có việc
gì.
Đoạn đường hơn 400 km, cũng chỉ mất khoảng hai tiếng đồng hồ,
chiếc xe Ferrari đỏ chót của ông đã tới Nam Đô.
Hiển nhiên đã có người thông báo việc ông đến đây cho cấp trên
biết. Ông vừa dừng xe trước cửa một khách sạn ở Nam Đô, ở đó cũng
đã có mấy chục người đang chờ đợi rồi.
Lãnh đạo thành phố, các quan chức cấp cao của cả quân đội lẫn
các đơn vị hành chính, còn có Lương Thẩm, lão Kỷ, lão Ma mấy người
tiên thiên cường giả đều chờ ông ở cửa.