- Lão Cơ, rốt cuộc thì ông đã tới!
- Nhìn thấy ông Cơ đã đến, lão Kỷ rất hưng phấn chào hỏi.
- Đúng vậy, lão Cơ, hôm nay chắc hẳn phải đánh một trận lớn rồi
đây.
Lão Quỷ lại rất âm trầm cười nói, lãnh ý trong lời nói làm cho
mọi người không khỏi lạnh cả người.
- Xem ra, các ngươi đã thua rồi rồi hả?
Nhìn vẻ mặt của hai người bọn họ, sắc mặt của ông lại trầm
xuống. Trước đó, lão Ma và lão Kỷ định phục kích mấy tên khốn Nhật
Bản kia lúc bọn họ trên đường di chuyển. Nhưng mà, nhìn tình huống
bây giờ thì chắc là kết quả cũng không được lạc quan cho lắm.
Lương Thẩm ở bên cạnh liền xen vào nói.
- Tên khốn Yoshikawa kia đã đột phá tầng kia rồi.
Tầng kia, chính là cảnh giới phía trên tiên thiên cao thủ. Cao
hơn tiên thiên, chính là tam hoa tụ đỉnh. Cảnh giới này phải là
người thoát ly khỏi phàm giới rồi nên mới có thể đạt được, như là
Tiên Ma trong truyền thuyết vậy.
- Hắn đây là muốn làm vô địch thiên hạ hay sao đây!
Ông cụ nghe xong thì cười lạnh một tiếng.
- Tên khốn Yoshikawa tính toán tốt lắm!
Số lượng tiên thiên cao thủ của Hoa Hạ tuy không phải là nhiều
nhất đấy, nhưng mà chất lượng lại là tốt nhất. Với thân phận của
ông cụ, có thể nói là đệ nhất cường giả trong toàn bộ tiên thiên
trên thế giới này rồi. Nếu như Yoshikawa cũng đánh bại cả ông nữa,
thì chỉ sợ địa vị của Nhật Bản sẽ bay lên thẳng tắp, có thể đuổi
kịp với địa vị với Mỹ, vươn tầm quốc tế.
- Ha ha, cho nên không còn cách nào nữa, chỉ có thể thông báo
cho ông tới!
Lão Kỷ bất đắc dĩ nói. Mặc dù thực lực của bọn họ đã mạnh mẽ đến
mức làm cho quốc gia đều có chút sợ hãi rồi, nhưng mà đối mặt với
người càng mạnh mẽ hơn, thì bọn họ cũng bó tay rồi.
- Chẳng lẽ, lão Cơ ngươi cũng không được sao?
Lão Ma lại có chút lo lắng hỏi. Bọn họ là ôm hy vọng lão Cơ
cũng đột phá tiên thiên, như vậy thì mới có hy vọng có thể đối phó
được với Yoshikawa. Mặc dù chỉ các nhau một cảnh giới thôi, thế
nhưng mà khoảng cách lại như trời với đất vậy.
- Ta đương nhiên không được rồi.
Ông cụ thản nhiên nói. Trước đó Trương Vô Kị cũng đã nói rồi,
tình huống của ông, đến được đẳng cấp như bây giừo cũng đã là vô
cùng hiếm có rồi, nếu muốn tiến một bước nữa thì hầu như cơ hội là
bằng không. Trừ phi có cường giả Tiên Ma đồng ý tẩy kinh phạt tủy
cho ông, luyện lại gân cốt thì mới có cơ hội. Đây là do tư chất
thân thể có hạn, không phải cứ cố gắng là có thể đạt được.
Nghe thấy câu trả lời không chút do dự của ông cụ, lập tức làm
cho trong lòng ba người đều cảm thấy rét lạnh. Nếu như ngay cả ông
cụ cũng không được, vậy thì còn có cách nào nữa đây? ! Chẳng lẽ cứ
thế trở mắt nhìn mấy tên khốn kia đến thăm bảo tàng thảm sát Nam Đô
sao? Nếu thế thì mấy lão già bọn họ còn mặt mũi nào mà đối diện với
hậu thế đây. Còn mặt mũi nào mà nhìn những vong linh đã chết oan
uổng năm ấy khi họ xuống suối vàng chứ!
- Nhìn các ngươi nguyên một đám bày ra vẻ mặt đưa đám kìa, cũng
chỉ có một cái tam hoa tụ đỉnh đã làm cho các ngươi như vậy rồi,
những sóng to gió lớn nào mà chúng ta chưa từng gặp cơ chứ! Một tên
khốn tam hoa tụ đỉnh của Nhật Bản thì tính là cái gì!
Nhìn thấy gương mặt đưa đám của mấy người, ông cụ khẽ cười khẩy
trong lòng, nhưng lại cũng có chút bi ai. Đã trải qua nhiều năm như
vậy, mọi người thực sự đã mất đi cái tâm huyết và sự sôi sục của
sức trẻ, nếu là mấy chục năm trước, nghe thấy chuyện như thế này,
coi như là liều cái mạng già này thì họ cũng sẽ liều mạng chiến đấu
với tên khốn Yoshikawa kia, cho dù chỉ có thể làm cho hắn trầy da
tróc vảy thôi cũng phải liều.
- Haizzzz
Lão Kỷ thở dài, mở miệng muốn nói cái gì đó, lại bị ông cụ ngắt
lời.
- Đi lên rồi nói, đi lên rồi nói, đừng ở đây mất mặt, làm người
khác chú ý nữa!
Ông cụ lôi kéo ba người cùng nhau đi vào khách sạn, Thạch Trung
Ngọc ở phía sau gãi gãi cái mũi, cũng đi theo vào.
- Nhóc con, tránh ra một bên đi!
Bên cạnh đột nhiên có một tên chẳng biết là tên khốn kiếp nào đi
ra ngăn Thạch Trung Ngọc lại. Hắn cũng không quá hiểu về thân phận
của mọi người, hắn chỉ là một tên nhân viên tầng thấp của chính phủ
mà thôi. Nên thấy Thạch Trung Ngọc nãy giờ vẫn luôn đi theo sau
lưng của ông cụ khi nãy, cho nên mặc định nghĩ Thạch Trung Ngọc chỉ
là một người hầu mà thôi. Bây giờ nhìn tình hình thì có vẻ các đại
nhân vật muốn lên đi lên lầu bàn bạc công việc, đây chính là cơ hội
được xuất đầu lộ diện trước mặt của các lão đại, nên hắn không hề
khách khí. Vội vàng ngăn cản tên tùy tùng không hiểu lễ nghĩa là
Thạch Trung Ngọc lại.
- Ngươi là cái thá gì vậy!
Thạch Trung Ngọc hung hăng trợn mắt nhìn người nọ một cái, bây
giờ hắn đang rất bực bội, hận không thể hành hạ mấy tên người Nhật
khốn kiếp kia đến chết, lại không ngờ tự nhiên có tên khốn không có
mắt tự nhiên nhảy ra cản đường mình lại càng bực bội hơn nữa.
- Lão tử là phó cục trưởng Cục công an Thành Tây!
Tên mập mạp kia bị ánh mắt của Thạch Trung Ngọc làm cho hoảng
sợ, nhưng mà vẫn hung hăng càn quấy nói, trừng mắt nhìn Thạch
Trung Ngọc rồi chỉ chỉ tay về phía chiếc xe
- Đi cất xe của lão gia nhà ngươi cho tử tế đi!
- Móa, thằng nhãi này lại coi mình là lái xe rồi!
Thạch Trung Ngọc lập tức nổi giận, có lái xe nào mà đẹp trai như
hắn không hả? ! Không chút nghĩ ngợi, trực tiếp nâng chân lên đá
một phát vào cái bụng béo phì của tên đó, đá hắn bay ra ngoài.
- Má nó chứ, chó ngoan không cản đường, biết không hả!
Hừ nhẹ một tiếng, rồi bước nhanh đuổi kịp ông cụ. Cũng không
thèm để ý đến cái tên mập vừa bị mình đá bay ra ngoài nữa.
Ông cụ đi trước cũng nhìn thấy động tác của Thạch Trung Ngọc,
hết sức hài lòng đối với biểu hiện của Thạch Trung Ngọc. Thân là
một tiên thiên cao thủ mà lại phải bó tay khi gặp phải mấy vấn đề
này thì quả là quá mất mặt mũi rồi. Cách làm bá đạo như vậy của
Thạch Trung Ngọc, mặc dù có chút không phù hợp với quy củ, nhưng mà
đối với tiên thiên cao thủ mà nói, thì những quy củ đối với người
người bình thường này đều không tính là quy củ. Nắm đấm to mới là
lão đại.
Đi vào phòng tổng thống ở tầng cao nhất, ông cụ trực tiếp đóng
cửa lại nhốt mấy người đi theo ở ngoài cửa. Những vị kia toàn là
quan chức đứng đầu tỉnh ủy, đứng đầu quân đội lại đều bị nhốt hết ở
ngoài.
- Bà mẹ nó, mấy lão già này rốt cuộc là có lai lịch gì mà ghê
gớm vậy chứ!
Một tay thư ký vừa mới tới không biết chuyện gì nên thấp giọng
mắng, làm thư ký của thị trưởng thành phố Nam Đô, chưa bao giờ hắn
thấy thị trưởng bị đối xử như vậy.
- Nhân vật cấp cơ mật của quốc gia, cậu nói thử xem lai lịch
gì.
Thư ký của bí thư tỉnh ủy ở bên cạnh trả lời một câu.
- Lời này nếu để cho bọn họ nghe thấy, cậu chết chắc!
Quốc gia cơ mật! Nghe nói như thế, tay thư ký lập tức im miệng
rồi, đối với những phân loại bí mật này hắn cũng hiểu rõ. Quốc
gia bí mật bình thường phân cấp là: bí mật, cơ mật, tuyệt mật. Ba
loại cấp bậc, hắn dựa vào thân phận thư ký của thị trưởng, thì
nhiều lắm là thỉnh thoảng có thể xem trộm văn bản tài liệu cấp bí
mật. Đây là thị trưởng cho phép thì hắn có thể xem, cấp cơ mật, cho
dù là thị trưởng bảo hắn xem thì hắn cũng không dám xem ấy. Văn bản
tài liệu cấp cơ mật, chỉ cần có khả năng liên quan đến việc để lộ
bí mật, thì chính là trực tiếp bị giải quyết bằng biện pháp bạo lực
để tránh hậu quả, hắn cũng không muốn tự nhiên bị giết mà không
hiểu vì lí do gì.
- Nhìn cái mặt kinh sợ của cậu kìa!
Nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của tay thư ký kia, thư ký của bí thư
tỉnh ủy khẽ cười một tiếng.
- Sau này chú ý cẩn thận một chút, nhìn nhiều, nghĩ nhiều, nhưng
không cần nói nhiều, hiểu chưa!
- Dạ.
Tay thư ký nhanh chóng gật đầu, những điều cần chú ý khi làm
thư ký này hắn cũng biết rõ, chỉ là có đôi khi biết là một chuyện
những có thực hiện tốt được hay không lại là một chuyện khác.
Trong phòng, mọi người ngồi xuống ghế sô pha, ông cụ đưa mắt
liếc qua cánh tay nãy giờ lão Kỷ vẫn giấu ở trong tay áo, khẽ
nói.
- Được rồi! Lão Kỷ, nói xem tay của ông là xảy ra chuyện gì!
Lúc này Thạch Trung Ngọc mới để ý đến tay của lão Kỷ, mặc dù nói
bây giờ trời đang rất lạnh, rụt lại tay là chuyện rất bình thường,
nhưng mà đối với những tiên thiên cao thủ không sợ nóng lạnh, thì
giữa mùa đông cũng đâu có sợ lạnh đâu mà phải rụt tay lại?
Lão Kỷ nghe thế thì lại cười khổ một tiếng, tay phải cầm lấy ống
tay áo bên trái chậm rãi kéo lên, làm lộ ta bàn tay trái đã bị biến
hình hoàn toàn.