Cổ tay trái của lão Kỷ hoàn toàn biến hình rồi, bị quay ngược
180°, bàn tay hướng ra bên ngoài. Bàn tay của một tiên thiên cao
thủ vậy mà lại bị đánh cho gãy xương? Hơn nữa còn nặng như vậy,
hoàn toàn bị sức lực lớn uốn thành như vậy đấy.
- Đây là Yoshikawa làm?.
Nhìn thấy tay của lão Kỷ, ông cụ lập tức nhíu mày.
- Cái này hơi giống với Đại lực kim cương trảo của Thiếu Lâm
Tự.
- Đây không phải là Yoshikawa làm đâu, là một tên khốn không
biết là ai. Nhưng cũng là Tam hoa tụ đỉnh.
Lão Kỷ cười khổ nói.
- Bằng không thì ngươi nghĩ rằng chúng ta, mấy lão già này lại
mất đi ý chí chiến đấu nhanh như vậy sao?
- Hai tên Tam hoa tụ đỉnh??
Ông cụ lập tức mở to hai mắt nhìn, không thể tin nổi thốt
lên.
- Làm sao có thể!
Nhật Bản rõ ràng có hai Tiên thiên cao thủ, một trong số đó ở
mấy năm trước còn bị bọn họ đánh cho trọng thương, bây giờ lại nghe
nói có hai Tiên thiên đều tấn cấp lên Tam hoa tụ đỉnh, chuyện này
dựa theo lẽ thường mà nói căn bản là không khả năng.
- Là ba người.
Sắc mặt của Lương Thẩm trầm trọng nói.
- Một người nữa mặc dù không có động thủ, nhưng mà hoàn toàn có
thể cảm nhận được, hắn cũng là cũng là Tam hoa tụ đỉnh cao thủ.
Ba cao thủ Tam hoa tụ đỉnh? Chẳng lẽ Nhật Bản phát hiện được
đường tắt nào đó để tấn cấp Tam hoa tụ đỉnh hay sao? Trong lòng của
ông cụ xuất hiện một sự nghi hoặc khó giải thích được. Ba Tam hoa
tụ đỉnh, việc này là rất khó để giải quyết rồi. Với thực lực của
ông bây giờ, liều mạng thì còn có thể đánh ngang tay với Yoshikawa,
nhưng mà còn hai người kia thì ông không thể làm gì được rồi.
- Tiểu Thạch Đầu, cháu có thể đối phó mấy người?
Đột nhiên ông cụ quay sang hỏi Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc nãy giờ vẫn đứng bên cạnh không nói năng gì,
nghe ông cụ hỏi vậy thì hơi bất ngờ một chút, mình đã cố gắng che
dấu như vậy rồi mà vẫn bị ông cụ phát hiện sao?
- Ông phát hiện rồi ạ?
Thạch Trung Ngọc có chút ngượng ngùng hỏi lại.
- Hừ, thằng bé này, chẳng thành thật tí nào!
Ông cụ lập tức cười mắng.
- Nói đi, có phải là mấy ngày gần đây lại có đột phá hay không?
!
- He he.
Thạch Trung Ngọc gãi gãi cái mũi rồi nói.
- Vừa mới đột phá tối hôm qua ạ.
- Vậy thì hai tên Tam hoa tụ đỉnh kia gia cho cháu không có vấn
đề gì chứ?
Ông cụ hỏi.
- Ha ha, đến mười tên cháu cũng không sợ!
Thạch Trung Ngọc rất là tự tin cười nói, ba tên ở cảnh giới Tam
hoa tụ đỉnh cho dù là có mạnh hơn nữa, thì cùng lắm cũng là mạnh
hơn gấp đôi hoặc gấp ba lần so với ông cụ là cùng? Bây giờ Thạch
Trung Ngọc rất có lòng tin có thể đánh bại ông cụ bằng nửa chiêu.
Dưới tình huống lực lượng đã hoàn toàn áp chế như thế này, cho dù
là kỹ xảo của ông cụ có tốt thế nào đi nữa thì cũng không có cách
nào chống đỡ được.
- Hả! Tiểu Thạch Đầu, chém gió vừa thôi chứ, chém quá là không
hay lắm đâu!
Lão Kỷ nghe Thạch Trung Ngọc nói vậy thì nhíu mày, hiển nhiên là
không tin vào những gì mà Thạch Trung Ngọc nói.
- Đến lúc đó xem là biết thôi, ha ha.
Bây giờ Thạch Trung Ngọc đang nghĩ xem có thể đem mang kỹ năng
Bá Đao từ trong trò chơi kia mang ra ngoài đời thực hiện được hay
không? Cách hấp thu năng lượng hắn cũng nhớ rất rõ ràng, cách phóng
thích Liệt Diễm Cuồng Đao hắn cũng nhớ rất rõ. Chỉ cần có thể thực
hiện được ở trong hiện thực, thì chỉ cần vừa tung Bá Đao ra, đừng
nói là Tam hoa tụ đỉnh hay là Ngũ khí triều nguyên. Kể cả là Trương
Vô Kị, thì Thạch Trung Ngọc cũng có nắm chắc một chiêu có thể đánh
bại hắn.
- Ha ha, vậy là tốt rồi!
Ông cụ nói
- Lão Quỷ, đám Yoshikawa kia bây giờ đang ở đâu?
- Ở khách sạn Long Nhật Đại Nam Đô, cái khách sạn này là của
người Nhật mở đấy!
Lão Quỷ lạnh lùng nói. Mặc dù lúc chiến đấu với Yoshikawa, ông
không bị ngoại thương như lão Kỷ, nhưng mà nội thương trong cơ thể
cũng không nhẹ. Bây giờ ông vẫn đang cố gắng nhẫn nhịn xuống, không
để biểu hiện ra ngoài.
- Ừm, các ngươi nghỉ ngơi một chút đi, bị thương thì cũng đừng
có chạy loạn nữa.
Ông cụ gật gật đầu, Lão Quỷ cố nén đau đớn làm sao có thể thoát
khỏi ánh mắt của ông được, nhưng mà ông cũng không tiện nói thẳng.
Lão Quỷ chính là người sĩ diện nhất trong ba người bọn họ.
- Tiểu Thạch Đầu, có hứng thú cùng đi thăm thú hang ổ của đám
khốn kiếp Nhật Bản kia với ta không?
- Haha, cháu cũng đang có ý đó!
Thạch Trung Ngọc cười nói, giơ giơ cây ngân đao được bọc bằng
vải trong tay mình lên.
- Cháu đang rất nôn nóng muốn khai phong cho nó đây.
- Năm đó bọn chúng dùng máu của hơn ba trăm nghìn người dân Hoa
Hạ để khai phong cho Muramasa, bây giờ hãy để máu của đám tiên
thiên cao thủ đó khai phong cho ngân đao của Tiểu Thạch Đầu đi!
Lão gia tử nói đến đây, trong mắt nhịn không được sự phẫn nộ.
Năm đó những người Nhật Bản kia không phải là vì thỏa mãn dục vọng
nào hết mà tàn sát hàng loạt dân trong thành, mà bọn họ chính là vì
Muramasa, chính là vì thanh yêu đao tà ác kia.
Bọn chúng dùng máu tươi của hơn ba trăm nghìn người, làm cho
thanh yêu đao kia cường hãn đến mức ngưng tụ ra linh trí, gần như
có được một linh hồn hoàn chỉnh. Năm đó nếu như không phải mấy
người tiên thiên liều mình ra tay, đánh nát thanh yêu đao ấy, thì
chỉ sợ rằng toàn bộ Hoa Hạ sẽ gặp phải kiếp bạn không biết ác liệt
cỡ nào nữa.
Nghe ông cụ nói vậy, Thạch Trung Ngọc lập tức có chút sáng tỏ,
trong lòng càng thêm phẫn hận đối với người Nhật hơn nữa.
- Nhất định phải chặt đầu của mấy tên khốn kia xuống!
Sau khi trở thành Tiên thiên, ước thúc của pháp luật đối với
mình càng ngày càng thấp. Mạng người trong mắt bọn họ cũng không
tính là gì quan trọng nữa.
Ông cụ mang theo Thạch Trung Ngọc đi ra ban công.
- Ông, chẳng lẽ lúc này mà ông còn muốn phơi nắng sao?
Vào mùa đông thì ánh mặt trời ấm áp quả thật làm cho người ta
cảm giác thật thoải mái.
- Lúc này mà còn thảnh thơi phơi nắng được hả? !
Ông cụ cười mắng một câu, đi ra ban công rồi nhìn xuống
dưới.
- Tầng 23, cũng không cao lắm.
- Ông, ông muốn nhảy từ đây xuống à? !
Thạch Trung Ngọc lập tức mở to hai mắt nhìn ông.
- Cái này, cái này cũng có chút hơi lố rồi nha!
- Hừ, chẳng lẽ bây giờ cháu còn muốn hiên ngang đi ra bằng cửa
chính, sau đó nói với mấy người kia là, hế lô, ta đi tìm Yoshikawa
tâm sự đây hả?
Ông cụ lại hỏi ngược lại.
Thạch Trung Ngọc cũng không phản đối nữa, mặc dù cứ nhảy xuống
như vậy cũng không xảy ra chuyện gì, nhưng mà cái cảm giác kia quả
thực rất không thoải mái. Trước kia Thạch Trung Ngọc đã từng rất sợ
độ cao mà.
- Không có ý kiến gì nữa vậy thì nhảy đi!
Ông cụ lên tiếng, vừa dứt lời đã nhảy xuống từ ban công. Ông
chọn nhảy xuống ở ban công đằng sau khách sạn, không phải quay ra
đường cái, phía dưới là một con hẻm nhỏ.
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ lắc đầu, vẫn hơi lo lắng đứng trên
ban công nhìn xuống, lại nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của ông cụ, như một
ông tiên đang bay lượn vậy, bay bổng từ từ rơi xuống mặt đất.
- Dùng chân khí gia tăng lực ma sát của không khí, làm cho mình
giống như mang theo cánh lượn vậy!
Thạch Trung Ngọc đã hiểu được động tác của ông cụ, không ngờ
vậy mà chân khí còn có thể dùng như vậy nữa. Vậy, nếu như mình
dùng chân khí mô phỏng ra hình dáng của một đôi cánh, thì chắc là
có thể bay được đúng không? !
Cao thủ ở cảnh giới Tiên thiên vẫn không thể thỏa mãn giấc mơ
bay lượn của nhân loại, nghe nói phải sau khi đột phá cảnh giới Ngũ
khí triều nguyên mới được. Nhưng mà, bây giờ xuất hiện mấy người
Tam hoa tụ đỉnh đã làm cho mọi người cảm thấy vô cùng kinh sợ rồi,
nếu mà xuất hiện Ngũ khí triều nguyên, thì chắc sẽ giống như là
thiên thạch đụng vào Địa Cầu vậy, mặc dù chấn động lớn nhưng mà tỷ
lệ cũng quá nhỏ.
Có ông cụ làm mẫu động tác, Thạch Trung Ngọc cũng nhảy xuống
theo.
Nhưng lại cố gắng bạo phát chân khí ra, ở sau lưng ngưng tụ
thành một đôi cánh hư ảo. Chân khí từ trong thân thể chảy ra giống
như thân thể của mình được kéo dài ra vậy, cảm thấy lực trùng kích
cực lớn từ phía dưới xông lên.