- Hơi giống với cảm giác bay lượn!
Mặc dù chỉ là trượt đi, nhưng cái loại đập cánh đó,
có thể khống chế cảm giác trong lòng của Thạch Trung Ngọc
một chút, vẫn rất là sướng. Có điều là, bây giờ cũng
không phải lúc suy nghĩ cái này, sau này lại suy nghĩ thêm
một chút cách bay lượn. Thạch Trung Ngọc cảm giác được bây
giờ bản thân có thể bay, chỉ là hắn chưa tìm được phương
pháp thích hợp mà thôi.
Lão gia tử nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, từ tầng hai
mươi ba rơi xuống, giống như tùy ý đi dạo trong sân vậy, nếu
là người bình thường nói muốn nhảy từ tầng hai mươi ba
xuống, đây tuyệt đối là muốn tự sát. Nhưng mà, cao thủ
tiên thiên chính là như vậy, có thể làm được chuyện mà
nhiều người không làm được, cũng không dám tưởng tượng.
Thạch Trung Ngọc đi theo phía sau lão gia tử, nhẹ nhàng
rơi trên mặt đất.
- Cũng được đó!
Lão gia tử thấy Thạch Trung Ngọc đáp xuống không hề có
một chút bụi đất nào bay lên, dáng vẻ vô cùng ung dung,
liền tán dương cười nói.
- Ngài biết cách dạy dỗ ấy mà!
Thạch Trung Ngọc cười khà khà.
Lão gia tử cười nhưng không nói, hai người từ một đầu
khác của ngõ hẻm đi ra ngoài, sau đó gọi taxi, trực tiếp
chạy thẳng tới Quán rượu lớn Long Nhật
Quán rượu lớn Long Nhật, nghe được cái tên này Thạch
Trung Ngọc liền cảm thấy khó chịu. Đặc biệt là sau khi
nghe nói nơi này là do người Nhật Bản mở,Thạch Trung Ngọc
rất muốn đạp nát cái quán này này. Thấy quán rượu cao ba
mươi tầng kia, Thạch Trung Ngọc hiện tại liền muốn sử dụng
phách đao.
- Lão gia tử, tiếp theo nên làm thế nào?
Thạch Trung Ngọc trong lòng rất hưng phấn hỏi.
- Trực tiếp giết tới không?
- Tiên thiên cao thủ không xem trọng mạng người, nhưng mà
không có nghĩa là coi mạng người như cỏ rác.
Lão gia tử nhẹ giọng nói.
- Hơn nữa, bọn họ chẳng qua là một đám người vô tội,
có thể không tổn thương sẽ không tổn thương.
Thạch Trung Ngọc bĩu môi khinh bỉ, trên đời này sẽ có
người vô tội sao? Rất nhiều bất hạnh đều là do những
người vô tội kia gây ra. Thạch Trung Ngọc căm hận nhất chính
là những loại người tự xưng là người đi đường, người qua
đường.
Đi theo Cơ lão gia tử tới trước sảnh của quán rượu, lão
gia tử trực tiếp hỏi người phục vụ:
- Cho hỏi, Yoshikawa tiên sinh ở phòng nào?
Người phục vụ trả lời rất chuyên nghiệp:
- Thật xin lỗi tiên sinh, nơi này của chúng tôi không thể
thẩm tra. Nếu như ngài có điện thoại của Yoshi tiên sinh có
thể trực tiếp hỏi ngài ấy.
Có điều là trong mắt lại lóe lên một tia khinh bỉ.
"Yoshi tiên sinh là người mà các ngươi muốn gặp là gặp
hả" Lời này là lời nói thầm trong đầu của nàng.
- Ừ, được rồi!
Lão gia tử móc lỗ tai, cười với Thạch Trung Ngọc một
tiếng:
- Ngươi có số điện thoại của Yoshi không?
- Lão gia tử, ngươi không phải váng đầu chứ? Ta ở đâu ra
có số điện thoại của hắn.
Thạch Trung Ngọc vuốt tay, không hiểu lão gia tử nói vậy
là có ý gì.
- Vậy, kêu hắn xuống?
Lão gia tử hỏi tiếp.
Thạch Trung Ngọc liền sáng tỏ, xem ra lão gia tử đây là
muốn gây náo loạn. Chỉ có điều, nếu muốn náo, lúc đó
lén lút chạy đến đây thì được ích lợi gì?
Lão gia tử hít sâu một cái, lập tức vận chuyển chân
khí trên người.
- Ta khuyên ngươi nên bịt chặt lỗ tai lại trước.
Thạch Trung Ngọc thiện ý nhắc nhở vị tiểu thư trước
sảnh kia.
- Cái gì?
Người phục vụ trước sảnh không rõ nên hỏi lại.
Khí tụ đan điền, lão gia tử trực tiếp quát về phía
trên lầu:
- Yoshikawa! Lão tử ngươi mau cút ra đây cho ta
- Yoshikawa! Lão tử ngươi mau cút ra đây cho ta.
Âm thanh lão gia tử như sấm nện trên đất, tất cả mọi
người lập tức so sánh "so với sư tử hống trong truyền
thuyết còn hơn vậy nữa"
Tức khắc, mọi người trong phòng khách lầu một rối rít
che lỗ tai vì không chịu được âm thanh to lớn kia. Nhưng mà
âm thanh chấn động kia khiến mọi người rất khó chịu. Những
ly thủy tinh từng cái một nổ tung trong nháy mắt, đủ để
thấy âm thanh của lão gia tử mạnh mẽ đến cỡ nào. Hơn nữa,
không những ly thủy tinh vỡ mà còn cửa sổ của bốn tầng
đều vỡ nát ra. Toàn bộ quán rượu giống như bị một trận
bão lớn quét qua vậy, tất cả biến thành một vùng hỗn
độn.
- Không tệ, được đấy!
Thạch Trung Ngọc giơ ngón cái về phía lão gia tử. Những
người đang kinh sợ trong lòng hoảng loạn nhìn lão gia tử
như nhìn thấy quái vật, một ông già sắp gần đất xa trời
lại có thể phát ra âm thanh mạnh mẽ, điên cuồng như vậy? Cơ
thể người này rốt cuộc là làm bằng cái gì?
- Khà khà, đợi chút nữa có thể xảy ra một số chuyện
đặc sắc, nếu mọi người lo lắng đến an toàn tính mạng của
bản thân thì hãy mau rời khỏi đây!
Thạch Trung Ngọc nói với mọi người trong đại sảnh.
- Việc này, hai vị tiên sinh.
Quản lý sảnh ở một bên toát mồ hôi lạnh chạy tới.
- Hai vị tiên sinh, tại hạ là quản lý sảnh của quán
rượu này, Tống Quốc Thanh.
- Ồ, quản lý Tống
Thạch Trung Ngọc gật đầu một cái
- Chút nữa muốn chúng ta muốn mượn tầng một của quán
rượu các ngươi dùng một chút, giải quyết một đoạn ân
oán.
- Ấy chết, đừng mà tiểu ca, chúng ta chỉ buôn bán ít
vốn, hơn nữa ta chẳng qua chỉ là một quản lý sảnh nho
nhỏ, tìm việc không dễ dàng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp tươi cười của Tống Quốc
Thanh lúng túng nói, lần đầu tiên hắn gặp phải chuyện
này, không biết xử lý như thế nào mới tốt. Nếu chỉ là
người bình thường, hắn đã sớm gọi bảo vệ rồi, nhưng mà
nhìn hai người này, còn có âm thanh của lão đầu tử kia,
quá kinh khủng. Đoán chừng chỉ có một chiếc chiến cơ (máy
bay chiến đấu) từ tầng trời thấp bay qua mới gây ra hiệu
quả kinh khủng như vậy.
- Nè nè, không có gì, chờ tên Yoshi kia xuống hẵng nói
tiếp.
Cơ lão gia tử ở bên cạnh nhàn nhã nói, tiếng gào vừa
rồi của hắn mặc dù không thể khiến Yoshi đang ngồi trên
tầng cao nhất nghe được, nhưng nhất định sẽ có người đi
thông báo cho hắn, Cơ lão gia tử cũng không nóng nảy.
"Yoshi..." Nghe được cái tên này, mặt Tống Quốc Thanh
cũng xanh lè. Yoshi này là cùng đến đây với Thủ tướng
Nhật Bản, mặc dù hắn không biết vì sao họ lại đến cái
quán rượu khiêm tốn này, nhưng nếu như người lãnh đạo một
nước xảy ra chuyện ở quán rượu của bọn hắn, Tống Quốc
Thanh hắn chắc chắn không sống nổi.
- Mẹ nó chứ, sao đặc cảnh gì đó còn chưa xuất
hiện!
Tống Quốc Thanh thầm mắng trong lòng. Tình huống hôm nay
cũng chỉ có thể mong đợi đặc cảnh xuất hiện giải quyết
hai người kia.
Nhưng mà bọn họ nơi nào hiểu được tâm tình của những
đặc cảnh kia. Xa xa trên tầng thượng, một tổ đội đánh lén
bất đắc dĩ nằm sấp ở đây, dùng ống nhòm quan sát tình
huống bên dưới.
- Ta nói chứ, đội trưởng ngươi sao lại không cho ta nổ
súng? Đây là uy hiếp an toàn của người lãnh đạo quốc gia,
có thể xử theo tội phản quốc, có thể trực tiếp nổ súng
hạ gục.
Một tay súng bắn tỉa không có lựa chọn nói ra.
- Câm miệng! Nếu ngươi nổ súng, ta lập tức bắn chết
ngươi!
Đội trưởng tức giận kêu lên.
- Ít ra ta sẽ không phải chết theo ngươi.
"Ơ!" Tay súng bắn tỉa trẻ tuổi lúng túng vò đầu
- Người nọ...chẳng lẽ có thân phận gì hay sao.
- Khốn nạn, tài liệu nhiệm vụ đưa tới hôm nay ngươi không
có đọc sao? Nhân vật đặc biệt, Cơ Vân Thăng!
Đội trưởng tức giận kêu lên.
- Cường giả tiên thiên mạnh nhất Hoa Hạ, đừng nói đạn
của ngươi có thể hay không bắn trúng được hắn, coi như có
thể trúng cũng sẽ không bị tổn thương. Những thứ tiên thiên
cao thủ kia, tuyệt đối là quái vật.