Quán rượu lớn Long Nhật, trong phòng tổng thống,
Yoshikawa đang chơi 4P đại chiến với ba cô gái trẻ. Thủ
tướng Deuku Oda vừa hút thuốc lá, vừa hưởng thụ đôi môi
mềm mại của cô gái đang phục vụ. Lúc này, một tên hộ vệ
gõ cửa phòng.
- Baka (khốn kiếp), xảy ra chuyện gì!
Deuku Oda tức giận nhìn về phía cửa kêu lên. Lúc sảng
khoái bị quấy rầy, chính là việc khiến người người khó
chịu.
- Deuku đại nhân, người nọ rất lợi hại! Chỉ là gào một
tiếng thủy tinh của bốn tầng lầu đều bị chấn động vỡ
hết.
Hộ vệ kia hơi lo lắng trả lời.
"Hả?" Nghe được lời của hộ vệ, Yoshi hơi nhíu mày nghi
ngờ, chẳng qua là gào một tiếng liền làm vỡ nát toàn bộ
thủy tinh của bốn tầng, chẳng lẽ là tiên thiên cao thủ của
Hoa Hạ tới?
- Ta đi xem một chút!
Yoshi từ trong bầy mỹ nhân bò dậy. Mặc dù hắn hơi không
bỏ được thân thể mềm mại của những thiếu nữ này, nhưng
bản thân đến Hoa Hạ chính là vì những tiên thiên cao thủ
này.
Thạch Trung Ngọc và Cơ lão gia tử đợi không bao lâu, từ
cửa thang máy có một vài người đi tới. Dẫn đầu là một
tên béo toàn thân là thịt mỡ, cộng thêm nét mặt uể oải
đặc thù của người Nhật Bản, nhìn hết sức buồn nôn. Sau
lưng tên đó là một người đàn ông bọc hai cái áo khoác màu
đen, trên đầu đội một cái mũ, trên người cả hai tản ra
từng luồng hơi thở âm u lạnh lẽo. Hơi thở âm lãnh khiến
Thạch Trung Ngọc chợt nhớ về vong linh phế tích, rất giống
với hơi thở tử vong.
Một người khác nữa thì không nhìn ta tuổi tác, nhìn sơ
thì giống như hơn ba mươi tuổi, nhìn cẩn thận lại như hơn
bốn mươi tuổi, nhìn lâu thì lại giống hơn năm mươi tuổi.
Phong độ toàn thân vô cùng mông lung khiến người khác không
phân rõ tuổi tác của hắn.
- Tên heo mập dẫn đầu kia chính là Thủ tướng Nhật
Bản.
Cơ lão gia tử nhỏ giọng nói.
- Tên bên cạnh chính là Yoshikawa.
Thạch Trung Ngọc nghe xong, gật đầu một cái. Cảm giác
đầu tiên mà Yoshikawa cho hắn chính là cảm giác thần bí,
nhưng hơi thở thân thể hắn tản ra cũng không có mạnh như
trong tưởng tượng. Thạch Trung Ngọc cảm giác hắn chỉ mạnh
có chút xíu so với lão gia tử mà thôi.
- Cơ Vân Thăng?
Yoshikawa từ từ đi đến giữa đại sảnh, ung dung cười với
lão gia tử rồi nói.
- Ô, đây không phải là Yoshikawa năm đó bị ta cắt đứt tứ
chi hay sao, thế nào, hôm nay đổi chi giả à!
Lão giả tử ra vẻ bất ngờ cười nói, nhưng ánh mắt hàm
chứa toàn là khinh bỉ.
Nghe thấy lời của lão gia tử, tronh mắt Yoshikawa lóe lên
vẻ dữ tợn, nhưng rất nhanh liền biến mất thay vào đó là
nụ cười hiền hòa:
- Haha, đều là người quen, mọi người không cần xem nhau
như người ngoài.
- Khà khà, nếu đều là người quen, vậy ta muốn mượn
ngươi một thứ, như thế nào!
Lão gia tử cũng cười hùa nói.
- Oh, không biết ta lại có thứ gì đáng giá có thể làm
cho đệ nhất cao thủ Hoa Hạ coi trọng?
Yoshikawa kinh ngạc hỏi, có điều là vẻ mặt, ánh mắt
hắn càng lúc càng lạnh lẽo.
- Ta muốn mượn vị bên cạnh ngươi một thứ, Deuku các hạ
ta muốn mượn đầu ngươi dùng một chút!!
Cơ lão gia tử khẽ cười một tiếng, mục tiêu âm hàn chợt
lóe lên từ cổ của Deuku Oda. Hắn cảm thấy cổ mình như bị
ánh đao lia qua thật sự, thấy lạnh từ đầu xuống thân. Nhưng
đã là Thủ tướng một nước, một chút can đảm vẫn phải
có.
- Lời nói này của ngươi, ta sẽ thông báo lại cho lãnh
đạo của quốc gia các ngươi! Yêu cầu hắn cho ta một lời
giải thích.
- Giải thích, cần không? Cần giải thích với một tên súc
sinh à?
Thạch Trung Ngọc cười lạnh một tiếng, đột nhiên thoắt
cái xuất hiện bên cạnh Deuku Oda, làm Deuku Oda sợ hết hồn,
tốc độ của Thạch Trung Ngọc quá nhanh, hắn không kịp phản
ứng, chỉ có thể hỏi nhạt:
- Ngươi, ngươi muốn làm gì? Ngài Yoshi!!
Âm thanh kia giống như một cô nữ sinh sắp bị cưỡng gian
gọi ba mình tới cứu vậy.
- Tìm chết?
Yoshikawa hừ lạnh một tiếng, một quyền đánh tới Thạch
Trung Ngọc. Bởi vì vội vàng xuống lầu, Yoshikawa cũng không
mang theo binh khí.
Thạch Trung chỉ chờ lúc này, tốc độ của Yoshikawa trong
mắt người thường thì hoàn toàn không thấy rõ, nhưng trong
mắt Thạch Trung Ngọc thì rõ ràng như một người đang làm
động tác chậm. Tốc độ mà Yoshikawa tự hào lúc này tựa
như là ốc sên vậy. À, có lẽ nhanh hơn so với ốc sên một
chút.
Một cước, chỉ vỏn vẹn một cước, một cước nhanh như
chớp đá tới, ngay cả ánh mắt của cao thủ tiên thiên cũng
không cách nào tóm được. Yoshikawa cảm thấy như bản thân bị
một chiếc xe tải lớn chạy cực nhanh tông vào vậy. Lục phủ
ngũ tạng xoắn lại đau đớn. Sức mạnh to lớn trực tiếp đạp
Yoshikawa bay ra ngoài, đụng vào vách tường, một vết nứt
hình mạng nhện phủ đầy vách tường.
"Xì!" Cơ lão gia tử phun ra một hơi khí lạnh, ánh mắt
kinh ngạc nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Ta nói tiểu tử ngươi, tốc độ ngay cả ta cũng nhìn
không thấy rõ
- Hì hì, chút tài mọn mà, làm sao có thể lọt vào
pháp nhãn (mắt thần) của lão nhân gia ngài chứ.
Thạch Trung Ngọc cười hì hì, mặt phách lối ngoắc ngoắc
tay về phía hai người mặc áo khoác đen
- Hai người các ngươi, cùng lên đi!
- Baka! (khốn kiếp) Hai người kia giống như là robot vậy,
không có bất kỳ biểu cảm gì, có điều là Yoshikawa bị đạp
bay kia lại nổi giận gầm lên một tiếng, dùng tốc độ nhanh
hơn vọt tới Thạch Trung Ngọc. Một cước không rõ ràng vừa
rồi khiến hắn rất không cam lòng, cho là bản thân sơ ý mất
mặt nên nổi nóng trong lòng. Nhưng Yoshikawa lại không nghĩ
đến việc thực lực Thạch Trung Ngọc còn mạnh hơn hắn. Có
thể Yoshikawa chưa từng nghĩ tới, một tiểu tử miệng còn
hôi sữa, cùng lắm thì 20 tuổi, coi như có thể đạt được
thành tựu tiên thiên cũng đã là kỳ tích, chứ đừng nói gì
đến tam hoa tụ đỉnh, lợi hại hơn mình.
- Áo Nghĩa - Liệt Sơn! (Ý nghĩa thâm sâu - xé núi)
Người Yoshikawa giống như một tia chớp, nhanh chóng xông
về phía Thạch Trung Ngọc, đồng trong tay ngưng tụ chân nguyên
hùng mạnh, sử dụng một đòn mạnh mẽ.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng.
- Áo Nghĩa - Bá Vương Vung Roi!
Chân phải hắn chợt lóe lên, hung hãn đá vào ngực
Yoshikawa, vẫn là vị trí của cú đá lần trước.
Yoshikawa lại lần nữa bay ra ngoài với tốc độ nhanh
chóng, không ngờ lại đụng vào chỗ lần trước. Vách tường
bị tông hai lần kịch liệt, lập tức vỡ một mảng gạch sứ
lớn, đồ trang trí vỡ vụn đầy đất. Thạch Trung Ngọc suy
đoán, nếu hắn làm mạnh thêm chút nữa, nói không chừng còn
sập luôn cả tường.
Trong đầu Yoshikawa bây giờ không dám tin, nếu nói cú đá
lúc trước là do mình sơ ý, như vậy một cước này đã đủ
nói rõ. Lục phủ ngũ tạng đau đớn khiến hắn biết, một
cước hai lần đá vào vị trí giống nhau, tổn thương gây ra
đã không phải là 1+1=2 nữa rồi.
- Tam hoa tụ đỉnh cái quái gì, chẳng qua cũng chỉ có
vậy.
Thạch Trung Ngọc thấy Yoshikawa quỳ rạp xuống đất giống
như là chó chết, đắc ý cười nói.
- Baka! (khốn kiếp)
Yoshikawa lập tức bùng phát lửa giận.