- Yoshikawa đại nhân!
Lúc này, có một người Nhật bước nhanh từ trong thang máy ra, ném
cho Yoshikawa một thanh đao võ sĩ đang được nằm trong vỏ.
Đôi mắt của Yoshikawa sáng ngời, nhanh chóng đứng dậy đón được
thanh đao mà người kia ném tới. Võ sĩ đao vừa nằm trong tay,
Yoshikawa giống như đạt được lực lượng mạnh mẽ nào đó, thần thái cả
người đều sinh ra thay đổi.
- Muramasa!
Ông cụ Cơ nhìn thấy cây đao trong tay của Yoshikawa, lập tức
kinh hãi biến sắc.
- Cây đao này chẳng phải đã bị đánh nát rồi sao?
- Chúng ta lại đã sửa lại được rồi!
Yoshikawa nắm cây đao kia, lập tức khí chất cả người trở nên cực
lỳ âm lãnh, Thạch Trung Ngọc có cảm giác giờ phút này đối mặt với
mình không phải là một người, mà giống như một cái vong linh.
- Khốn kiếp.
Ông cụ Cơ nổi giận gầm lên một tiếng, muốn xông lên. Cây đao này
chính là sự sỉ nhục đối với Hoa Hạ, là nỗi nhục nhã nhất trong lịch
sử, vì đúc thành cây đao này, mà phải hi sinh tính mạng của hơn ba
trăm nghìn người vô tội.
Thạch Trung Ngọc vội vàng ngăn cản ông cụ, mặc dù hắn có thể nhẹ
nhàng đánh bại Yoshikawa, nhưng không có nghĩa là ông cụ cũng làm
được. Hơn nữa bây giờ sau khi Yoshikawa cầm được cây đao này, khí
chất càng cường đại hơn, ông cụ đã không phải là đối thủ của hắn
nữa rồi.
- Muramasa, cháu đã từng gặp ở trong trò chơi rồi, người kia
cũng bị cháu đánh bại một cách nhẹ nhàng.
Thạch Trung Ngọc đối mặt với cây đao làm cho ông cụ phải cực kỳ
kiêng dè cũng không hề tỏ ra sợ hãi chút nào. Vũ khí có mạnh đến
thế nào đi chăng nữa cũng cần phải xem là do người nào sử dụng.
- Sơn Điền Long Nham? Hừ! Hóa ngươi chính là Hinh Vũ Chi
Thạch!
Yoshikawa cười lạnh một tiếng.
- Thật là làm cho ta có chút ngoài ý muốn rồi, không nghĩ tới
đệ nhất cao thủ của Hoa Hạ lại là ngươi!
- Ta cũng khá bất ngờ khi lại gặp được cây đao này ở đây, nhưng
mà.
Thạch Trung Ngọc gãi gãi cái mũi rồi nói tiếp.
- Thanh đao này, ta muốn nó!
- Vậy phải xem ngươi có thực lực ấy hay không!
Yoshikawa khinh thường cười lạnh, đã có Muramasa trong tay, lòng
tự tin của hắn càng tăng cao rồi.
- Nếu như ngươi chết ở chỗ này, thì lúc diễn ra Quốc chiến, chỉ
sợ khu vực máy chủ Trung Quốc lại phải chịu thiệt hại lớn rồi!
- Ta nghĩ, nếu như đem thanh đao này ném vào trong Hỏa Sơn,
không biết còn có thể sửa lại được hay không đây?
Thạch Trung Ngọc lại không thèm để ý cười nói.
- Với lại, cũng chính là câu mà ngươi nói đấy, còn phải xem
ngươi có thực lực ấy hay không!
- Bát Cát, Áo Nghĩa · Tật Phong Bính Lưu!
Yoshikawa một tay rút Muramasa từ trong vỏ đao ra, khí tức lạnh
lẽo lập tức bao phủ toàn bộ đại sảnh, Thạch Trung Ngọc rõ ràng cảm
nhận được khí tức vong linh nồng đậm trên thân đao này. Tràn ngập
khí tức tử vong tà ác bạo ngược huyết tinh kia, làm cho những người
bình thường trong đại sảnh lập tức cảm giác giống như mình đang đi
vào một quốc gia vong linh. Bât tri bất giác sinh cơ trong cơ thể
bọn họ đang dần dần bị Muramasa hấp thụ.
Yoshikawa một đao kia tốc độ nhanh gấp hai lần so với trước đó,
xem ra Muramasa này có trợ giúp tăng cường thực lực của hắn rất
tốt.
Thạch Trung Ngọc nghiêng người, tránh thoát một đao sắc bén này
của Yoshikawa, khuỷu tay hung hăng đâm vào ngực của Yoshikawa. Vị
trí đâm vào cũng chính là chỗ mà lúc nãy đạp vào, Yoshikawa cũng
nhịn không được nữa, phun ra một ngụm máu tươi. Muramasa có thể
tăng cường thực lực của hắn, nhưng mà đối với lực phòng ngự thì lại
không có nhiều tác dụng lắm.
- Haizzz, ngươi quá yếu!
Thạch Trung Ngọc lắc đầu thở dài đấy, dùng ánh mắt cực kỳ coi
thường nhìn Yoshikawa.
Yoshikawa lập tức giận đến mức lại phun ra một ngụm máu tươi một
lần nữa, từ sau khi hắn đột phá Tam hoa tụ đỉnh thành công, luôn tự
cho rằng mình đã vượt qua tất cả Tiên thiên cường giả, đã là
người mạnh nhất toàn thế giới rồi. Nên hắn mới hưng phấn đi vào
Hoa Hạ muốn nhục nhã những tên Hoa Hạ đáng ghét này một phen, lại
không ngờ lần này hắn lại đụng phải người như vậy, lại bị lật
thuyền trong mương rồi.
Tên nhãi ranh không biết từ đâu chui ra vậy mà lại lợi hại như
vậy, mình có Muramasa trong tay mà vẫn thua hắn. Lúc này Yoshikawa
chỉ cảm thấy tòn bộ tín niệm để hắn sinh tồn cũng với toàn bộ tín
ngưỡng của hắn đều sụp đổ rồi, vì cái gì mình cũng đã là Tam hoa
tụ đỉnh rồi, mà vẫn không sánh bằng một tên nhãi ranh chưa đầy 20
tuổi đầu cơ chứ? Chẳng lẽ cái thế giới này thay đổi rồi sao!
Cảm xúc này lập tức xông lên đầu, bàn tay đang cầm Muramasa của
Yoshikawa run lên. Nó vốn chính là một thanh đao tà ác, một thanh
yêu đao. Trước đó Yoshikawa kiên định và tín niệm làm cho sự phản
phệ của yêu đao đối với hắn không có hiệu quả mãnh liệt. Nhưng mà
bây giờ Yoshikawa đã bị đả kích mạnh tới mức sụp đổ cả tín ngưỡng,
bị mấy chiêu của Thạch Trung Ngọc phá hủy tín niệm trong nội tâm,
đây chính là một cái thời cơ vô cùng tốt, yêu đao sao có thể bỏ qua
được chứ?
Một tầng hào quang màu máu bao phủ thân đao sắc bén của
Muramasa, khí tức tà ác kia càng thêm nồng đậm, mọi người cũng cảm
giác được máu trong người mình đang bắt đầu sôi trào, giống như đột
nhiên bị đun sôi lên vậy. Nhưng mà cũng may là sau khi chiến đấu
bắt đầu nổ ra thì người trong đại sảnh cũng đã rời đi hơn phân nửa
rồi. Mặc dù mọi người đều rất thích xem náo nhiệt, nhưng mà nếu
như xem náo nhiệt mà phải bồi thêm cả tính mạng của mình vào, thì
chắc chắn là không có một ai muốn làm chuyện ngu ngốc như vậy
cả.
- NGAOOOOO!
Yoshikawa đột nhiên phát ra một tiếng gầm rú như yêu thú, hai
mắt lập tức biến thành màu xanh lục quỷ dị, cơ bắp trên người giống
như bị thổi phồng lên, cả người đều bành trướng lên, những mạch máu
lộ ra dưới làn ra trông cực kỳ dữ tợn.
- Yêu hóa? !
Ông cụ Cơ là người có kiến thức rộng rãi, rất nhanh đã nhìn ra
trạng thái của Yoshikawa.
- Hắn bị yêu đao phản phệ rồi! Coi chừng!
Nghe thấy ông cụ nhắc nhở, Thạch Trung Ngọc lại cũng không để ý
lắm.
- Chẳng phải chỉ là biến thành một con yêu quái thôi sao, có cái
gì phải sợ chứ?
- Chẳng những thực lực đượccường hóa, mà quan trọng nhất chính
là nó sẽ không có đau đớn, nếu như không chết, chiến đấu cũng sẽ
không chấm dứt.
Ông cụ nhắc nhở.
- Năm đó yêu đao cũng yêu hóa mười mấy người, những người đó
cũng chỉ là người bình thường, lại có thể làm cho các tiên thiên
cao thủ đều bị trọng thương đấy.
Chỉ là người bình thường mà có thể làm cho tiên thiên cao thủ bị
trọng thương? ! Vậy chẳng phải là yêu hóa có thể biến một người
bình thường thành một người có thực lực của tiên thiên cường giả
rồi sao! Dù sao thì cũng chỉ có tiên thiên cao thủ mới có thể làm
cho tiên thiên cao thủ bị tổn thương.
Yêu hóa Yoshikawa gào rú một tiếng, nắm Muramasa tiếp tục chém
về phía Thạch Trung Ngọc. Tốc độ lại càng nhanh hơn nữa, lần này
cũng làm cho Thạch Trung Ngọc bắt đầu nghiêm túc lên. Lúc này tốc
độ của Yoshikawa có thể xấp xỉ đạt tới tốc độ của Thạch Trung Ngọc
rồi. Yoshikawa cần đao chém mạnh về phía Thạch Trung Ngọc, sau khi
yêu hóa hắn cũng không thèm dùng kỹ năng kỹ xảo gì hết, thuần túy
dựa vào lực lượng chiến đấu theo bản năng.
Một đao vừa chém xuống, Thạch Trung Ngọc chỉ có thể trốn tránh.
Đối với những vũ khí sắc bén này, hắn cũng không có suy nghĩ vớ vẩn
là dùng thân thể mình để đỡ. Dù sao đây cũng không phải là trò
chơi, bị chém một đao như thế thì có mà chết ngoéo.
Đao trong tay Yoshikawa vẫn chém liên tục không ngừng, hoàn toàn
không có chút nào kiệt sức hay cần thời gian nghỉ ngơi. Trốn thêm
vài phút đồng hồ, Thạch Trung Ngọc cũng có chút mất kiên nhẫn rồi,
lâu như vậy mà Yoshikawa vẫn không có xuất hiện sơ hở nào, mà hắn
lại chỉ có thể trốn tránh. Thạch Trung Ngọc nhanh chóng nhảy ra,
vươn tay đón lấy ngân đao trong tay ông cụ Cơ.
Ngân đao vừa vào tay, Thạch Trung Ngọc lập tức cảm thấy toàn
thân trên dưới tràn đầy lực lượng. Xúc cảm khi cầm vào cây ngân đao
này rất giống với đao Chiến thần hắn thường dùng trong game, hơn
nữa tạo hình cũng khá giống nhau. Thạch Trung Ngọc đã sớm quen
thuộc với đao Chiến thần rồi nên lúc này vô cùng thuần thục nắm
chặt lấy ngân đao, tự nhiên có một cảm giác huyết nhục tương
liên.
- Hãy đỡ đao này của ta đi!
Thạch Trung Ngọc quát một tiếng, dùng phương pháp Lực phách Hoa
Sơn trong game chém một đao về phía Yoshikawa.