Ngân đao chứa đựng lực lượng mạnh mẽ của vạn quân, chém về phía
Yoshikawa. Yoshikawa yêu hóa cơ bản không có kỹ năng và suy nghĩ
cần phải né tránh, mà là trực tiếp xông lên đánh tới tấp không dùng
chiêu thức gì cả. Thạch Trung Ngọc một đao chém tới, Yoshikawa trực
tiếp giơ lên Muramasa cũng đâm về phía Thạch Trung Ngọc. Cái này
chính là muốn bỏ qua khâu phòng ngự mà chém giết thẳng thừng với
Thạch Trung Ngọc rồi.
Yoshikawa không để ý đối với thân thể của mình, nhưng không có
nghĩa là Thạch Trung Ngọc cũng không để ý như vậy. Thanh Muramasa
thế nhưng mà thẳng tắp đâm về phía trái tim của hắn đấy, nếu như
mình chém trúng Yoshikawa, chỉ sợ thanh Muramasa kia cũng sẽ đâm
xuyên qua trái tim của mình mất. Rơi vào đường cùng, Thạch Trung
Ngọc chỉ phải né tránh một chiêu này. Yoshikawa thấy Thạch Trung
Ngọc né tránh, thế công càng thêm mãnh liệt hơn nữa, Muramasa từng
cái toàn lực chém về phía Thạch Trung Ngọc.
Cũng không biết thân thể Yoshikawa được cấu tạo như thế nào,
toàn lực vung đao không chém trúng cũng không thấy xuất hiện tình
trạng bị mất cân bằng trọng lực. Việc này hoàn toàn không phù hợp
với lẽ thường. Thạch Trung Ngọc trong tay đã có ngân đao, trốn
tránh cũng không còn chật vật như lúc trước nữa, thỉnh thoảng còn
có thể đánh vài chiêu với Yoshikawa. Trong đại sảnh một mảnh đao
quang kiếm ảnh.
- Đội trưởng, bọn họ vẫn còn là người sao!
Tay súng bắn tỉa ở phía xa nhìn thấy một màn chiến đấu của Thạch
Trung Ngọc và Yoshikawa thì cực kỳ kinh ngạc.
- Nếu như cậu có thể đạt tới cảnh giới như của bọn họ, cũng có
thể chiến đấu giống như bọn họ như vậy!
Đội trưởng nhìn hai người chiến đấu rất là nhập thần rồi, trong
mắt là một mảnh lửa nóng. Loại cận chiến bầng vũ khí lạnh như thế
này, loại cảm giác kích thích khi được chiến đấu bằng đao kiếm như
thế này, chỉ sợ là mơ ước của tất cả đàn ông trên đời này
rồi.
- Nhưng mà phải làm như thế nào mới có thể đạt tới trình độ
này của bọn họ được?
Cái tay súng bắn tỉa kia tiếp tục hỏi.
- Nếu như tôi mà biết thì còn ở đây làm đội trưởng sao?
Vị đội trưởng nghiêm mặt, vỗ đầu tay súng bắn tỉa nói.
- Tiếp tục quan sát đi!
Tay súng bắn tỉa xoa xoa chỗ bị đội trưởng đánh, lầm bầm một
tiếng, tiếp tục quan sát chiến đấu của hai người bằng ống nhắm.
- Cái người Nhật kia tự nhiên lại trở nên thật là lợi hại, hay
là chúng ta hỗ trợ một chút đi?
Nhiệm vụ của những quân nhân này chính là muốn bảo vệ an toàn
cho tên lãnh đạo người Nhật Bản kia, nhưng mà trong nội tâm bọn hắn
cũng vẫn có oán khí cực kỳ nhiều. Đoán chừng, nếu là có người muốn
ám sát tên Thủ tướng Nhật Bản kia, trở ngại quân lệnh thì bọn họ
chắc chắn sẽ phải nổ súng, nhưng mà chắc chắn bọn họ sẽ chỉ bắn lên
trời để giả vờ mà thôi. Đặc biệt là sau biết được lịch trình của
đám người Nhật Bản này, những quân nhân này còn ước gì có người đến
giết quách tên Thủ tướng Nhật Bản này đi cho rồi.
- Cậu có thể hỗ trợ cái gì?
Đội trưởng hừ nhẹ một tiếng.
- Đừng quên, mấy viên đạn này của chúng ta đối với những người
kia cũng vô dụng thôi.
Nói đến đây, đội trưởng cũng có chút ủ rũ, lúc nào thì vũ khí
nóng mà bọn họ vốn tôn sùng và tự tin lại chẳng có chút tác dụng
nào thế này.
- Hì hì, không phải nói trong chiến đấu của các cao thủ, cho dù
là 0.1 giây sai lầm thì cũng có thể ảnh hưởng đến toàn bộ chiến đấu
đấy sao? Cũng không mong là có thể làm tổn thương hắn, nhưng chỉ
cần tạo ra được chút một sai lầm cũng tốt mà? Chúng ta cứ báo với
cấp trên là nhắm bắn vào người thanh niên đến gây sự kia để bảo vệ
sự an toàn cho Thủ.
Tay súng bắn tỉa cười đắc ý nói.
- Tên nhóc cậu đúng là lúc nào cũng có nhiều ý đồ xấu!
Đội trưởng nghe vậy, hiểu ý cười ha ha nói
- Ta sẽ lo chuyện báo cáo với cấp trên!
Sếp đã nói thế mà tay súng bắn tỉa vẫn không hiểu nữa thì chính
là đầu đất rồi. Lập tức hí hửng dựng súng ngắm lên.
- Móa ơi, tổ B đang làm gì thế!
Một tay súng bắn tỉa khác nhìn thấy tình huống bên này, lập tức
nghẹn ngào kêu lên. Người quan sát bên cạnh cũng nhìn thấy động tác
của tay súng bắn tỉa kia, kinh ngạc kêu lên.
- Chẳng phải sếp Lý ở bên ấy sao? Vậy mà anh ấy lại không ngăn
cản tên nhóc kia lại sao! Cái này rõ ràng là đâm đầu vào chỗ chết
mà!
- Mẹ nó! Thông báo cho tất cả các tiểu đội!
Tay súng bắn tỉa hất cái mũ trên đầu.
- Bắn chết mịa nó đi!
- Việc này không ổn lắm!
Người quan sát nuốt nuốt nước miếng, nổ súng với tiên thiên
cường giả, đây là trắng trợn khiêu khích rồi. Bọn họ có ra tay giết
mình thì những người bên quốc gia cũng không dám nói gì.
Thạch Trung Ngọc và Yoshikawa đang kịch chiến say sưa, đột nhiên
cảm thấy không khí phía sau lưng có vật gì đang di chuyển cực tốc,
dường như có một vật sắc nhọn đang bắn nhanh về phía mình.
- Những binh lính kia nổ súng sao!
Thạch Trung Ngọc khẽ giật mình, mặc dù hiện tại với thân thể này
hắn đã không sợ đạn bắn nữa rồi, nhưng mà cái tâm lý ám ảnh sợ hãi
đối với vũ khí nóng nó vẫn còn in sâu vào trong tiền thức. Dù sao
hắn cũng chỉ là một thanh niên mới hơn hai mươi tuổi, trước đó
chẳng qua cũng chỉ là một tên nhóc con bình thường mà thôi.
Nhưng mà, rất nhanh Thạch Trung Ngọc cũng cảm giác được không
đúng, người nổ súng, và sát khí kia cũng không phải hướng về phía
mình, mà là Yoshikawa đối diện mình. Thạch Trung Ngọc hiểu ý, lập
tức lắc mình một cái làm cho Yoshikawa bại lộ trước họng súng.
Yoshikawa đang kịch chiến với Thạch Trung Ngọc lập tức sững sờ,
sau khi yêu hóa, hắn cơ hồ đã không còn đầu óc gì nữa, Thạch Trung
Ngọc đột nhiên nhảy ra như vậy, tư duy ảnh hưởng nghiêm trọng theo
quán tính làm hắn không có phản ứng kịp. Ngay sau đó, viên đạn bắn
trúng vào người Yoshikawa tạo ra một lỗ thủng trào máu ra. Nhưng
một chút vết thương nho nhỏ ấy đối với Yoshikawa mà nói, cũng không
coi vào đâu, hắn không có cảm giác đau đớn gì. Nhưng mà lực đẩy của
viên đạn khi bắn vào người cũng làm cho hắn có một chút chấn
động.
Ngay sau đó, hai tổ súng bắn tỉa khác cũng nổ súng. Những viên
đạn vốn là muốn bắn về phía Thạch Trung Ngọc, lập tức đồng thời bắn
về phía Yoshikawa. Yoshikawa nhanh chóng nâng Muramasa lên, ngăn
lại toàn bộ những viên đạn đang bắn tới. Những viên đạn được bắn đi
với tốc độ cực mạnh lúc va chạm vào Muramasa cũng làm xẹt ra tia
lửa. Những chuyện này kể ra thì có vẻ chậm, nhưng mà cả chuỗi sự
việc xảy ra trong vòng chưa tới nửa giây. Yoshikawa vung vẩy
Muramasa nhanh đến mức không nhìn thấy bóng dáng của nó làm cho
những tay súng bắn tỉa lập tức hoảng sợ, mặc dù bọn họ cũng được
đọc nhiều tài liệu nói về sự khủng bố của các cao thủ Tiên thiên
rồi, nhưng mà khi được tận mắt chứng kiến cảnh tượng lấy đao đỡ đạn
này, bọ họ vẫn vô cùng kinh ngạc và hoảng sợ.
Yoshikawa chặn viên đạn, nhưng là Thạch Trung Ngọc tránh qua một
bên cũng không do dự. Cái này rất giống lúc đánh boss, đột nhiên có
người phát động kỹ năng tấn công làm phân tán lực chú ý của boss,
làm cho hắn lập tức nổi điên lên. Lúc này Yoshikawa yêu hóa chính
là như vậy, ba cái mục tiêu bắn ra viên đạn làm cho sự phẫn nộ
trong lòng hắn di chuyển mục tiêu rồi. Lập tức làm cho hắn bối rối
không biết là nên giết Thạch Trung Ngọc hay là đi giết mấy người nổ
súng kia.
Thạch Trung Ngọc nắm lấy thời cơ, rất nhanh cầm ngân đao chém
trúng cổ của Yoshikawa.
Nhưng mà, làn da của Yoshikawa có lực phòng ngự mạnh mẽ đến mức
làm cho Thạch Trung Ngọc chấn động. Mặc dù cây ngân đao trong tay
mình vẫn chưa khai phong, không sắc bén lắm, nhưng là hắn dùng sức
như vậy chém một đao, ngay cả một khối sắt cũng có thể chém đứt
được. Vậy mà lúc chém vào trên cổ của Yoshikawa lại giống như dùng
đao làm bằng gỗ chém vào da trâu cứng cỏi vậy. Căn bản là không
chém vào được, làn da cứng cỏi kia cản trở được ngân đao của Thạch
Trung Ngọc.
- Định mệnh.
Thạch Trung Ngọc nhịn không được chửi thề thành tiếng.
Sau lưng bị chém một đao, Yoshikawa một lần nữa chuyển lực chú ý
về lại trên người Thạch Trung Ngọc. Phẫn hận xoay người, rống giận
vung Muramasa lên đâm mạnh về phía hắn.
Thạch Trung Ngọc không cách nào nữa, ngân đao của mình căn không
thể gây thương tổn cho Yoshikawa. Việc này làm cho hắn càng xoắn
xuýt không thôi, nếu như có đao Chiến thần giống trong game thì tốt
rồi, hoặc là có thể phóng thích được Chiến Thần Nhiệt Huyết cũng
tốt rồi.
Nhưng mà kỹ năng Chiến Thần Nhiệt Huyết căn bản chính là một
loại thần lực tồn tại thông qua hư vô mờ mịt, không có phương thức
phóng thích cố định.