Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1070: CHƯƠNG 1033. YOSHIKAWA BIẾN THÁI

- Thân thể của tên kia được chế tạo bằng cái gì thế! Lợi hại

thật!

Một đao này của Thạch Trung Ngọc hạ xuống lại không thể làm cho

người này mảy may sứt mẻ gì, làm cho những tay súng bắn tỉa lập tức

choáng váng. Người biến thái như vậy thật sự chính là hiếm

thấy.

- Không phải người rồi! Tên kia chắc chắn không phải là nhân

loại rồi! Mọi người nhìn ánh mắt của hắn kìa!

- Mọi người cẩn thận một chút, coi chừng tên kia trả thù là

chúng ra chết chắc đấy!

Một cái tay súng bắn tỉa có chút lo lắng nói. Nhưng mà hắn nói

lời này hiển nhiên là dư thừa, làm gì có ai không biết là phải cẩn

thận với tên Yoshikawa đã yêu hóa này.

Nhưng mà lúc này toàn bộ tâm tư của Yoshikawa đều đặt ở trên

người Thạch Trung Ngọc, làm gì có thời gian rảnh rỗi mà chú ý những

người khác.

Cát Xuyên không ngừng thở hổn hển, ánh mắt tràn ngập bạo ngược

quỷ dị nhìn chằm chằm vào Thạch Trung Ngọc, như thể hắn muốn dùng

ánh mắt này để giết chết Thạch Trung Ngọc vậy.

Thạch Trung Ngọc có chút bất đắc dĩ cầm ngân đao trong tay, đang

suy nghĩ xem lần này có nên sử dụng Bá Đao hay không? Chẳng qua hắn

đang do dự, nếu như bây giờ hắn dùng Bá Đao, chỉ sợ cái khách sạn

này sẽ bị hủy diệt luôn mất. Lúc này mặc dù số lượng người ở trong

đã ít đi một chút, nhưng mà vẫn có không ít người vẫn đang nán lại

để xem náo nhiệt đấy. Hai người này chiến đấu đã hoàn toàn vượt ra

khỏi cảnh tượng chiến đấu trong các bộ phim thường thấy trên

Hollywood rồi, giống như thể đang được trực tiếp xem bằng mắt thật

một bộ phim hành động bom tấn bằng người thật việc thật vậy, sao có

thể không khiến cho đám người này tò mò vây xem được chứ.

- Đừng ở đây xem nữa, sẽ bị ảnh hưởng đấy.

Thạch Trung Ngọc suy nghĩ đắn đo một chút, vẫn có lòng tốt nhắc

nhở những người này một chút.

- Mọi người tản ra đi, không lát nữa lại bị ảnh hưởng đến mất cả

mạng cũng không chừng đấy!

- Hừ, trước hết ngươi cứ nghĩ cách xem làm sao để đối phó được

với người này đi đã! Mình cũng sắp mất mạng rồi, còn không biết xấu

hổ nói người khác!

Một tên nhà giàu mới nổi mập mạp đắc chí cười nói mỉa mai hắn,

ánh mắt thì đảo ngược đảo xuôi, ra vẻ rất đắc ý.

- Ngươi có thể đại biểu cho ý kiến của mấy chục người phía sau

ngươi sao?

Thạch Trung Ngọc hất hất cằm về phía đám người phía sau lưng

hắn, lạnh giọng nói.

- Chẳng lẽ tính mạng của mấy chục người bọn họ một mình ngươi có

thể gánh vác được hết trách nhiệm sao!

- Hừ, mạng của bọn họ đâu có liên quan gì tới ta, lão tử cũng

chỉ muốn vui vẻ hưởng thụ cuộc sống mà thôi! Quản nó khỉ gió có

phải tận thế hay là không!

Tên béo hung hăng càn quấy cười lớn. Đồng thời, đúng lúc này

Yoshikawa lại vọt lên lần nữa, tốc độ lần này còn nhanh hơn so với

vừa rồi, Thạch Trung Ngọc đều cảm thấy mình có chút phản ứng

không kịp, chẳng lẽ thời gian càng trôi qua thì tên này càng được

tăng cường thực lực sao?

Thạch Trung Ngọc cũng bị suy nghĩ trong lòng mình làm cho giật

mình, nhưng lại chỉ có thể trốn tránh công kích của hắn. Yoshikawa

lại cầm Muramasa cứ mạnh mẽ chém liên tục từng đao từng đao một

tới, nhiều lần sượt qua quần áo của Thạch Trung Ngọc. Cơ thể của

Thạch Trung Ngọc linh hoạt giống như một con lươn vậy, cực kỳ trơn

trượt làm cho Yoshikawa căn bản không có cách nào có thể đâm trúng

mục tiêu Thạch Trung Ngọc được.

Một cây đao không thể chém trúng mục tiêu, thì làm sao có thể

được coi là một cây đao tốt chứ. Cho nên mới nói, vũ khí có thể

phát huy bao nhiêu thực lực thì còn phải nhìn vào người cầm vũ khí

đó có năng lực như thế nào.

Cũng giống như một người chuyên viên luôn ở trong phòng thí

nghiệm tiến hành nghiên cứu, lúc nào cũng mang theo súng. Nhưng mà

lực sát thương của người này chắc chứn không sánh bằng những quân

nhân được. Nhưng quân nhân được rèn luyện ra từ chiến trường sinh

tử, cho dù bọn họ chỉ cầm trong tay một con dao thì nó cũng có thể

trở thành lưỡi hái của tử thần.

- NGAOOO!

Không biết bao nhiêu đao chém ra rồi mà vẫn không có chém trúng

Thạch Trung Ngọc, Yoshikawa cũng đã mất đi kiên nhẫn, phẫn nộ gào

thét.

Thạch Trung Ngọc tranh thủ thời gian cố gắng nghỉ ngơi một chút,

cái tên Yoshikawa này cứ điên cuồng dâm chém liên tục, lúc nào thần

kinh cũng phải trong cường độ làm việc căng thẳng làm cho hắn rất

khó chịu. Không ngừng phải suy nghĩ xem tiếp theo Yoshikawa sẽ ra

chiêu gì, đồng thời cũng phải quan sát xem Yoshikawa có thể đột

nhiên biến chiêu hay không. Mặc dù dựa theo tình huống hiện tại của

Yoshikawa, có thể giữ được ý thức chính xác cũng đã là rất tốt rồi,

chớ nói chi là những kỹ xảo phức tạp kia.

Nếu như Yoshikawa có tốc độ nhanh như vậy đồng thời lại có lực

lượng cường đại như vậy nữa thì chỉ sợ Thạch Trung Ngọc cũng phải

nhượng bộ lui binh. Hắn có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lại

tăng thêm cường lực thân thể, hơn nữa còn không có cảm giác đau

đớn, cho nên Thạch Trung Ngọc mới bất lực đối với Yoshikawa yêu hóa

như vậy. Cũng may mà sau khi Yoshikawa yêu hóa đã không còn giữ

được trí lực vốn có nữa, nếu như một người cường đại đến thế mà lại

có kinh nghiệm phong phú mới là đáng sợ nhất đấy.

Mà Thạch Trung Ngọc cũng không thể tùy tiện thi triển đủ loại kỹ

năng như ở trong game được, chỉ có thể bị động trốn tránh, tìm kiếm

nhược điểm Yoshikawa rồi ra ngay một chiêu trí mạng.

Thạch Trung Ngọc tính toán như vậy rất hợp lý, nhưng mà thân thể

của Yoshikawa cũng đã hoàn toàn vượt ra ngoài phạm vy lý luận vật

lý rồi, làm gì có một ai có thể vẫn đứng vững vàng sau khi phát huy

toàn lực công kích như hắn cơ chứ. Loại người này quả thực chính là

sự tồn tại biến thái mà!

- Bingggg

Lại là một đao chém trúng ngực của Yoshikawa, nhưng vẫn không có

kết quả như vũ, đao tiếp xúc với thân thể của hắn thì tóe lửa như

chém vào vật thể rắn vậy, Thạch Trung Ngọc lại còn suýt chút nữa bị

thanh Muramasa sắc bén kia chém trúng người nữa.

- Tên này, còn khó chơi hơn cả Trom

Thạch Trung Ngọc thầm cảm thán trong lòng, mặc dù Trom lợi hại,

nhưng mà nhược điểm của hắn cũng rất rõ ràng. Nhưng mà đối với tên

Yoshikawa này thì Thạch Trung Ngọc lại không nghĩ ra được cách nào

để đối phó cả. Đến thời điểm hiện tại Thạch Trung Ngọc vẫn không

tìm được nhược điểm của Yoshikawa, chỉ có tranh thủ lúc hắn không

kịp đề phóng chém một đao lên người hắn, nhưng mà hắn cũng không

đau không ngứa không tạo thành chút tổn thương nào.

- AAAAAAA

Đôi mắt màu xanh lá của Yoshikawa càng thêm đậm màu hơn, hình

như là hắn đã hấp thu năng lượng của mọi người chung quanh, cho nên

bây giờ hắn càng thêm mạnh hơn so với lúc mới vừa yêu hóa xong, có

thể nói là bá khí cũng mạnh mẽ không kém với Thạch Trung Ngọc, và

cũng tỏ ra không hề ngán việc phải quần chiến. Trong game, Thạch

Trung Ngọc có trang bị sắc bén và nhiều kỹ năng, mấy cái trò như

quần chiến chính là mấy trò mà hắn rất thích, chỉ cần sơ sểnh chút

là phải có người chết, cảm giác sảng khoái lúc đi săn đầu người

cũng rất hấp dẫn.

- Bụp.

Thạch Trung Ngọc lại đạp một phát vào ngực của Yoshikawa, một

lần nữa đá hắn bay ra ngoài, cái này không biết đã là bao nhiêu lần

rồi. Nhưng vách tường xung quanh đều bị nghiền nát hết rồi, giống

như chỗ này vừa bị một đám thổ phỉ xông vào cướp hết sạch rồi đập

phá. Đại sảnh vốn vàng son lộng lẫy bây giờ đã biến thành một đống

bừa bộn.

- Giết.

Thạch Trung Ngọc chợt quát một tiếng rồi nhào về phía Yoshikawa

vừa mới đứng lên, hắn cũng không muốn lại bị đao pháp cực tốc của

Yoshikawa hạn chế động tác nữa.

Yoshikawa vừa mới đứng lên, còn chưa kịp phản ứng đã bị Thạch

Trung Ngọc một cước càng thêm dùng sức hơn ban nãy đạp bay ra

ngoài. Một đoàn máu tươi màu tím từ Yoshikawa chảy ra, mặc dù nói

thân thể của hắn rất cứng rắn rồi, nhưng mà lại làm gia tăng cảm

giác đau đớn trong lục phủ ngũ tạng lên không biết bao nhiêu

lần.

Yoshikawa cả buổi không đứng dậy được, Thạch Trung Ngọc lại

tranh thủ khoảng thời gian này, bắt đầu tụ lực chuẩn bị sử dụng Bá

Đao muốn giải quyết dứt điểm Yoshikawa, những người vây quanh xem

náo nhiệt Thạch Trung Ngọc trực tiếp lựa chọn bỏ qua bọn họ. Nhưng

mà đám người này thật sự là rất nhiều, dù sao thì ai cũng có tính

tò mò thích hóng chuyện.

- Sao rồi, vẫn không có cách nào sao?

Đội trường có chút tức giận nói.

- Hay là chúng ta thử bắn đạn xuyên giáp nhé? !

Tay súng bắn tỉa nhỏ giọng hỏi, dù sao thì bây giờ đội trưởng

cũng đã cực kỳ tức giận rồi.

Nhưng vừa mở miệng nói xong thì đội trưởng kia liền liếc mắt

quát hắn một cái

- Cậu cảm thấy tốc độ của viên đạn cậu bắn ra có thể đủ nhanh

sao, nếu như mà vừa nãy sát khí của cậu là hướng về phía Thạch

Trung Ngọc thì cậu xác định là chết chắc rồi.

- Bọn hắn chỉ cần dựa vào sát khí đã có thể khủng bố như

vậy!

Tay súng bắn tỉa mở to hai mắt nhìn, những gì vừa xảy ra trước

mắt bọn họ cũng đã hoàn toàn thoát ly khỏi phạm vi tri thức của bọn

họ rồi. Trong nhận thức của bọn họ hoàn toàn không thể có những

chuyện như vậy xảy ra được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!