Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1071: CHƯƠNG 1034. ĐÁNH CHẾT YOSHIKAWA

Mặc dù nói đây là cuộc chiến của một mình Thạch Trung Ngọc,

nhưng mà những tay súng bắn tỉa này dầu gì cũng là tinh anh của

quân đội, một tay súng bắn tỉa xuất sắc cơ hồ là ác mộng của tất cả

mọi người.

Nhưng mà đối với những tiên thiên cao thủ mà nói, thì mấy thứ vớ

vẩn như súng ngắm này mặc dù là loại súng có tính uy hiếp lớn nhất

trong số các loại súng ống, nhưng mà bọn họ cũng không cần phải lo

lắng. Mặc dù không có làn da cứng rắn mạnh mẽ biến thái giống như

sau khi Yoshikawa bị yêu hóa, nhưng mà sự vận động kịch liệt của

chân nguyên trong thân thể lại làm cho những viên đạn hoàn toàn

không thể làm họ bị thương được nữa.

- Đi chết đi!

Thạch Trung Ngọc lại chém ra một đao nữa, chém vào bả vai của

Yoshikawa tóe lửa. Yoshikawa lại không chút do dự nào, một đao đâm

về phía Thạch Trung Ngọc.

Thạch Trung Ngọc nghiêng người nhanh chóng tránh thoát được một

đao này, sau đó cả người giống như một đoàn mây sương mù, lập tức

đi ra phía sau lưng của Yoshikawa. Ngân đao toát lên một đoàn ánh

sáng màu bạc, hung hăng chém về phía sau lưng Yoshikawa. Thạch

Trung Ngọc đã thử qua rất nhiều lần rồi, phát hiện được phía sau

lưng của Yoshikawa cũng chính là vị trí yếu nhất trên cơ thể hắn,

có thể tạm coi đây là nhược điểm lớn nhất mà hắn có thể tìm ra

được.

Nhưng mà cái nhược điểm này cũng chỉ là tương đối mà thôi. So

với những chỗ khác chỉ cần chém vào là xẹt lửa như chém vào vật thể

rắn chắn, hoặc là giống như đao gỗ mà chém lên da trâu vậy, vô cùng

cứng rắn. Thì mỗi lần chém trúng phía sau lưng của hắn thì ít nhất

cũng làm hắn phải chảy một ít máu. Nhưng mà máu của Yoshikawa chảy

ra cũng đã là màu xanh lá rồi, sau khi bị yêu hóa thì toàn bộ máu

của hắn cũng đã bị đổi thành màu xanh lá.

Nhưng mà nhìn da thịt của Yoshikawa thì vẫn hồng hào bình thường

như cũ chứ không phải là màu xanh lá cây.

Bị thương làm cho Yoshikawa càng thêm phẫn nộ. Xách Muramasa lên

chém một đao về phía sau lưng mình.

Nhưng Thạch Trung Ngọc lại nhanh chóng né sang bên cạnh

Yoshikawa, làm cho một đao này của hắn chém vào không khí, không

trúng được vào mục tiêu. Tranh thủ khoảng thời gian này, Thạch

Trung Ngọc lại vung đao lên chém thêm một phát vào lưng của

Yoshikawa. Vẫn là chém vào chỗ bị thương khi nãy. Miệng vết thương

sau lưng càng bị rách lớn hơn, nhưng Yoshikawa vẫn hồn nhiên không

phát hiện ra, vẫn hành động theo bản năng muốn giết chết Thạch

Trung Ngọc.

Nhưng mà bản năng thì cũng chỉ là bản năng mà thôi, đối với

người bình thường thì có thể bản năng sẽ giúp họ trong lúc nguy

kịch, nhưng mà trong mắt những cao thủ như bọn họ thì lúc này hành

động dựa theo bản năng lại vô tình trở thành nhược điểm trí

mạng.

Máu tươi màu xanh lá đã chảy ra dính đầy phía sau lưng

Yoshikawa. Xanh mơn mởn trông cực kỳ dữ tợn. Tóc tai bù xù, nhìn

giống như một tên ác ma bò ra từ địa ngục vậy.

- Đi chết đi!

Thạch Trung Ngọc vẫn không dừng tay, tiếp tục nổi giận gầm lên

một tiếng, nắm ngân đao hung hăng đâm xuống vị trí vết thương trên

lưng của hắn. Thân pháp phát huy đến cực hạn, cả người giống như

một cái bã kẹo cao su dính chặt không buông, lúc nào cũng bám chặt

phía sau lưng của Yoshikawa, ngân đao trong tay lóe ra một chút hàn

quang liều mạng đâm vào lưng của Yoshikawa. Chính là vị trí nãy giờ

hắn vẫn liên tục đâm vào, máu càng lúc chảy ra càng nhiều. Trong

lòng Thạch Trung Ngọc cảm thấy rất có hy vọng. Cộng thêm lúc trước

hắn đã đâm thủng qua được lớp phòng ngự mạnh mẽ phía sau lưng của

Yoshikawa, lúc này động tác của Thạch Trung Ngọc càng mạnh mẽ dứt

khoát hơn.

Yoshikawa cũng cực kỳ bất đắc dĩ, Yoshikawa tức giận gào thét

đối với Thạch Trung Ngọc sau lưng mình, lại không thể ra tay đánh

trả được. Thạch Trung Ngọc cứ giống như một con kiến thực cốt vậy,

cứ bám chặt phía sau lưng của Yoshikawa, Yoshikawa muốn quay người,

Thạch Trung Ngọc lại tàng hình trốn theo, cái này nói là tàng hình

cũng chỉ là một cách nói để hình dung tình hình lúc này ở trong mắt

của Yoshikawa mà thôi, dù sao thì Thạch Trung Ngọc cũng không thể

có kỹ năng tàng hình được. Nhưng hắn cứ liên tục trốn tránh ở sau

lưng, mượn thân thể của yoshikawa để ngăn cản tầm nhìn của chính

hắn, một chiêu này chính là hắn rất hiểu và rất sở trường, cho nên

ở trong mắt của Yoshikawa hắn không khác nào như đang tàng hình

cả.

Mặc dù tốc độ của Yoshikawa rất nhanh, nhưng mà chuyển biến

phương hướng cơ thể vẫn rất không linh hoạt, Thạch Trung Ngọc cũng

phát hiện ra điểm này của Yoshikawa, nên mới cố tình trốn tránh sau

lưng của Yoshikawa bắt hắn phải xoay vòng vòng. Thạch Trung Ngọc

không thể không thừa nhận mình chơi vậy cũng quá ác rồi, nhưng mà

bản thân là một người chiến sĩ, Thạch Trung Ngọc cũng chỉ biết ra

chiêu cận chiến. Nhưng mà nếu cứ cố tình cứng đối cứng với

Yoshikawa thì chẳng khác nào cố tình tìm chết, mặc dù lúc còn học

cấp hai, hắn cũng là một tên nhóc con thích đánh nhau rồi gây

sự.

-Bụp.

Thạch Trung Ngọc một cước đạp vào mông của Yoshikawa, đá

Yoshikawa bay đi một đoạn. Sau đó theo sát hắn, lấy ngân đao ra

hung hăng đâm về phía sau lưng đã chằng chịt vết thương của hắn.

Thử một chút liền phát hiện đã dễ dàng hơn so với lúc trước rất

nhiều. Như vậy cũng có thể thấy được, lực phòng ngự của Yoshikawa

chỉ là ở ngoài da mà thôi, đối với những bộ phận bên trong cơ thể,

Yoshikawa cũng không có lực phòng ngự mạnh mẽ như vậy.

Yoshikawa bị Thạch Trung Ngọc đâm mạnh một đao trên lưng xuyên

qua người hắn rồi đâm thủng ra đằng trước. Tốc độ của Thạch Trung

Ngọc có thể nói là vô cùng nhanh chóng và sắc bén. Yoshikawa bị một

đao của Thạch Trung Ngọc đâm thủng, đã không còn năng lực hoạt động

nữa rồi. Từ nãy tới giờ bị Thạch Trung Ngọc đâm ở sau lưng máu đã

chảy dần dần ra khá nhiều rồi? Bây giờ lại thêm bị đâm xuyên một

phát nữa, ngay lập tức Yoshikawa phun ra một dòng máu tươi. Bây giờ

cơ thể của hắn đã bị thương nghiêm trọng rồi. Mặc dù Muramasa có

thể hấp thu máu tươi của người người khác, nhưng bị Thạch Trung

Ngọc làm cho bị thương nhiều như vậy cũng không thể bù đắp nổi.

- Mặc dù trận này Thạch Trung Ngọc lúc nào cũng phải trốn tránh,

nhưng cũng vẫn là một trận đánh vô cùng mãn nhãn mà. Cường giả lợi

hại như vậy! Thật sự là làm cho người ta hâm mộ mà!

Một tay súng bắn tỉa cảm thán, nãy giờ hắn vẫn luôn dùng ống

ngắm để quan sát chăm chú tình huống đánh nhau bên kia, càng xem

càng nghiện.

- Cậu cứ ở đó mà chiêm ngưỡng đi! Chắc là lúc đi ngủ sẽ nằm mơ

mình được như vậy đấy!

Đội trưởng nhẹ giọng nói, nhưng hắn có thể hiểu được hy vọng

này nó nhỏ bé mong manh đến cỡ nào, chắc là một phần một tỉ. Cũng

giống như muốn thành đại thần ở trong game vậy, có biết bao nhiêu

người, ai ai cũng có đủ thứ hào quang? Muốn tốt muốn mạnh mẽ thì

chắc chắn phải đốt tiền, nhưng không phải thằng nào có súng thì

thằng ấy cũng giỏi được, phải có kỹ năng nữa.

- Nếu là có thể có được võ công lợi hại giống như những người

kia, ta nhất định sẽ đi tiêu diệt hết toàn bộ những tên ác nhân,

những tên tội phạm trên thế giới này!

Tay súng bắn tỉa hào hứng nói.

- Ha ha, vậy cậu cứ chậm rãi tu luyện đi! Ừm, có vẻ chiến đấu

cũng sắp kết thúc rồi...!

Đội trưởng cổ vũ một chút cậu lính mới, sau đó liền nhìn về phía

khách sạn.

Lúc này Yoshikawa đã hoàn toàn đã không có lực lượng để trở tay

được nữa, Thạch Trung Ngọc dùng ngân đao đâm trên người Yoshikawa

hơn mười cái lỗ thủng, trái tim mạnh mẽ kia bây giờ đã biến thành

một cái tổ ong vò vẽ rồi. Cho dù hắn có được yêu hóa mạnh đến mức

nào đi nữa, thì không có trái tim, không có nội tạng thì cũng không

thể sống được.

Đây chính là quyết định của Thạch Trung Ngọc, đâm nát trái tim

của Yoshikawa ra luôn, đến lúc đó xem thử lực lượng của hắn còn duy

trì như thế nào nữa. Nếu như là dùng lực lượng của Muramasa thì hắn

sẽ càng vui hơn nữa. Bây giờ vẻ mặt của Yoshikawa là không thể tin

được. Lúc này hắn vừa mới bị tước đi trạng thái phụ thể, đao hồn

của Muramasa đã rút lại về bên trong Muramasa. Không còn một chút

biến hóa nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!