Yoshikawa cứ như vậy đã bị thất bại. Làm cho Deuku Oda cùng
những người Nhật còn lại đều sợ đến ngây người.
- Ngài Yoshikawa!
Một người Nhật bình thường rất thân thiết với Yoshikawa bi phẫn
xông lên phía trước, đỡ lấy cơ thể đã không còn hơi thở của
Yoshikawa. Yoshikawa chính là người lợi hại nhất trong đám người
bọn họ, vốn dĩ ôm một lòng tự tin hiên ngang đi vào Hoa Hạ, lại
không ngờ bị người khác giết chết ở chỗ này.
- Khốn kiếp!
Một tên Tam hoa tụ đỉnh người Nhật khác nổi giận gầm lên một
tiếng, rút ra võ sĩ đao lao về phía Thạch Trung Ngọc. Cái ánh mắt
phẫn nộ kia như thể hận không thể dùng ánh mắt xé Thạch Trung Ngọc
thành trăm mảnh.
Nếu như Thạch Trung Ngọc lại bị ánh mắt của hắn dọa sợ, thế thì
Thạch Trung Ngọc còn có mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông đây?
Người Nhật Bản này có tốc độ mặc dù đã rất nhanh trong mắt những
người khác rồi, nhưng mà ở trong mắt của Thạch Trung Ngọc, thì còn
chậm hơn rất nhiều so với Yoshikawa lúc trước.
- Bụp.
Nâng chân lên đá một cái nhưng không ai nhìn thấy hắn ra chân
như thế nào vì quá nhanh, tên Nhật Bản kia trực tiếp bị đá bay ra
ngoài.
Bức tường đã phải chịu đựng N lần va chạm rốt cục cũng chịu đựng
không nổi nữa. Vách tường rộng khoảng chừng một mét lập tức biến
thành một mảnh đá vụn, ầm ầm đổ xuống đè lên người Nhật kia làm cho
miệng hắn phun đầy máu tươi, lập tức không sống nổi. Một phát đá
chết luôn một cường giả cấp Tam hoa tụ đỉnh! Ông cụ Cơ đứng ở bên
cạnh nhìn thấy cũng phải cảm thấy vô cùng kinh ngạc, tốc độ trưởng
thành của Thạch Trung Ngọc quả thật là quá nhanh đi.
Từ khi biết thằng bé đến bây giờ, cũng chỉ mới qua khoảng thời
gian mấy tháng, mà thằng bé đã thay đổi từ một thằng nhóc choai
choai chỉ có thân thể cường tráng của một tên côn đồ, bây giờ biến
thành một cường giả mạnh đến mức ngay cả mình cũng cảm thấy ngưỡng
mộ nữa.
- Hinh Vũ Chi Thạch! ! !
Người Nhật đang ôm Yoshikawa kia phẫn nộ hét lên.
- Ồ???
Nghe được giọng của người nọ, Thạch Trung Ngọc cảm thấy cực kỳ
quen tai. Lại nhìn nhìn gương mặt có chút quen mắt của hắn, sau đó
lập tức nở nụ cười.
- Không ngờ lại là ngươi!
Tên này chính là Thệ Tử Bất Bại, là người đã lẻn vào Học viện
nghiên cứu luyện kim của Tiếu Phong đây mà.
-Khốn kiếp!
Thệ Tử Bất Bại không ngờ mình vừa mới bị Thạch Trung Ngọc giết
chết trong game, bây giờ lại gặp phải cái tên sát tinh này ngay tại
trong hiện thực. Còn giết chết bạn tốt của mình nữa, nhưng hắn cũng
chỉ có thể nuốt sự phẫn nộ vào trong lòng, bởi vì hắn cũng biết,
mình muốn đánh nhau với Thạch Trung Ngọc, chính là tự tìm đường
chết. Chỉ cần nhìn tình trạng của người vừa nãy sẽ biết, Thệ Tử Bất
Bại biểu hiện ra rất là phẫn nộ, nhưng mà trong lòng lại bắt đầu
lên kế hoạch xem phải chạy trốn như thế nào. Rất nhanh, ánh mắt của
hắn đã rơi vào trên người Deuku Oda đang ở một bên run cầm cập.
Thực lực của Deuku Oda chắc chắn là yếu nhất trong số mấy người
bọn họ, chỉ cần một người bình thường hơi khỏe mạnh một chút đã có
thể đánh cho hắn đầu rơi máu chảy rồi. Nhưng mà nếu như luận thân
phận, Deuku Oda lại là người quan trọng nhất. Hắn là Thủ tướng của
Nhật Bản, là người lãnh đạo của một quốc gia. Với thân phận này của
hắn, lúc nào đi ra phải cũng được bảo vệ tầng tầng lớp lớp. Thệ Tử
Bất Bại muốn mượn thân phận của Deuku Oda, tạo ra cho mình một cơ
hội sống sót. Dù sao thì bất kể tên Hinh Vũ Chi Thạch này có to gan
đến mấy, thì chắc chắn là cũng không dám vô lễ với lãnh đạo của
nước khác ở trên địa bàn của Hoa Hạ. Nếu hắn làm vậy chắc chắn sẽ
tạo ra tranh luận quốc tế, thậm chí còn làm nổ ra chiến tranh giữa
hai nước.
Nhưng mà, lúc này Deuku Oda làm gì còn tâm trí đâu mà nghĩ đến
việc Thạch Trung Ngọc sẽ không dám làm gì mình, hắn đã cường đại
đến mức có thể bỏ qua uy hiếp của quốc gia rồi, hơn nữa Thạch Trung
Ngọc còn là kẻ không sợ trời không sợ đất, tính cách phản nghịch,
ngay cả trực tiếp đánh chết Deuku Oda ở chỗ này, hắn cũng có thể
làm ra được.
- Oda đại nhân.
Thệ Tử Bất Bại đi nhanh lên đến cạnh Deuku Oda, nhỏ giọng
gọi.
Deuku Oda đã bị một màn trước mắt đả kích làm cho sợ hãi.
Yoshikawa ở trong mắt hắn chính là một vị thần linh, cường đại đến
mức không ai sánh nổi lại bị đánh chết nhanh như vậy, mà người kia
lại chỉ cần đá một cái lại giết chết được cường giả Tam hoa tụ đỉnh
của mình. Bây giờ tâm lý sợ hãi đã chiến cứ hoàn toàn đại não của
hắn rồi.
- Oda đại nhân!
Thấy Deuku Oda vẫn không có phản ứng, Thệ Tử Bất Bại có chút tức
giận khẽ quát một tiếng, mặc dù mình muốn dựa vào thân phận của
Deuku Oda, nhưng mà hắn thân là Thủ tướng của quốc gia, vậy mà
gặp chút chuyện đã bị dọa thành như vậy rồi, đúng là một nỗi sỉ
nhục của quốc gia mà.
- Hả?
Lúc này Deuku Oda mới hồi phục tinh thần lại.
-Ngài Yamamoto, việc này, việc này, ngài Yoshikawa, ông ấy. .
.
Trong đôi mắt của ông ta tràn đầy hoảng sợ, bây giờ toàn bộ hy
vọng của ông ta đều ký thác lên người Thệ Tử Bất Bại. Vào những lúc
sợ hãi thì kẻ yếu thường vô ý thức dựa dẫm vào kẻ mạnh hơn. Mặc dù
địa vị của Deuku Oda rất cao, về mặt chính trị có thể nói là muốn
gió được gió, muốn mưa được mưa. Nhưng mà lúc gặp phải nguy hiểm
tính mạng, gặp được những chuyện không thể nào lí giải được trong
mắt người thường, thì cái tâm lý yếu ớt ẩn sâu trong thâm tâm Deuku
Oda đã bạo phát ra.
- Ngài Oda, Ngài chính là Thủ tướng của Nhật Bản đế quốc chúng
ta cơ mà! Đừng làm ra những việc xấu hổ mất mặt như thế chứ!
Thệ Tử Bất Bại gầm nhẹ một tiếng, Deuku Oda đã dọa sợ thì chớ bị
hắn gầm nhẹ một cậu lại giật mình một cái, ánh mắt tràn đầy sát ý
kia làm cho Deuku Oda lập tức tỉnh táo lại.
- Lấy ra bản lĩnh lúc ngài đối mặt với những quan lớn khác,
không nên bị sự sợ hãi lấn át lí trí!
- Ta đã hiểu rồi! Ngài Yamamoto yên tâm!
Deuku Oda hăng hái gật đầu, ông ta cũng được coi như là một vị
Chính khách lão thành rồi, tố chất tâm lý vẫn là rất mạnh, nhưng mà
một màn quá mức rung động vừa nãy làm cho ông ta có chút không biết
làm sao, nên sự sợ hãi trong lòng mới hiển hiện ra.
- Ngươi đúng là làm càn, lại dám đả thương võ sĩ của Nhật Bản đế
quốc chúng ta, giết hại người dân nước Nhật ta, ta sẽ báo lên cho
lãnh đạo của quốc gia các ngươi để xử lý các ngươi!
Deuku Oda nhìn thẳng Thạch Trung Ngọc lớn tiếng nói.
Thạch Trung Ngọc không thèm để ý lấy tay ngoáy ngoáy lỗ tai,
khinh thường nói.
- Ngươi cho rằng hôm nay mình sẽ còn sống mà ra khỏi đây
sao?
Ánh mắt âm lãnh của hắn làm cho Deuku Oda ớn lạnh, nhưng mà ông
ta vẫn cố gắng đè sự sợ hãi của mình xuống, bởi vì ông ta tin tưởng
xung quanh nơi này khẳng định có rất nhiều quân nhân được điều đến
đây để bảo vệ ông ta. Hơn nữa chắc chắn rằng đám phóng viên kia
cũng đã tới rồi, người này có lẽ cũng không có lá gan lớn như
vậy, dám giết lãnh đạo của nước khác ngay trước mặt phóng viên!
- Ngươi vậy mà lại dám uy hiếp người lãnh đạo của một quốc
gia!
Deuku Oda chỉ vào Thạch Trung Ngọc quát, nhưng trong lời nói lại
có chút cảm giác chột dạ.
-Ngươi không sợ sẽ làm nổ ra chiến tranh giữa hai nước sao?
!
-Chiến tranh? Bởi vì một tên súc sinh mà nổ ra chiến tranh
sao?
Thạch Trung Ngọc cười nhạo nói.
- Ngươi cho rằng ngươi có năng lực lớn như vậy sao?
Một người mà ngay cả Yoshikawa cũng có thể giết chết, Thạch
Trung Ngọc cũng không tin những người Nhật Bản kia sẽ đồng ý tuyên
chiến với Hoa Hạ. Trước lúc thông qua đề nghị này, những kẻ thằng
nhát gan kia chỉ sợ còn bận lo lắng cho sự an toàn của giấc ngủ của
mình ấy chứ.
- Với lại, lời này của ngươi, ta có nên hiểu là ngươi đang đơn
phương tuyên chiến Hoa Hạ không! Đại biểu Nhật Bản tuyên chiến với
Hoa Hạ!
Thạch Trung Ngọc ép hỏi, trong đại sảnh xảy ra chiến đấu kịch
liệt như vậy, cũng đã có rất nhiều người chạy đi không dám ở lại
hóng chuyện. Nhưng mà vẫn có mấy người tò mò nên ở lại, đang dùng
di động quay lại mọi chuyện xảy ra.
Nếu như Deuku Oda thừa nhận đây là hành vi tuyên chiến, chỉ sợ
đám người Nhật này không muốn chiến cũng phải chiến rồi. Thạch
Trung Ngọc rất sẵn lòng giúp thế giới bớt đi một tên súc sinh
đấy.