Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1073: CHƯƠNG 1036. GIẾT THỦ TƯỚNG

Deuku Oda bị Thạch Trung Ngọc nói như vậy, lập tức nổi giận đùng

đùng.

- Ngươi giết Yoshikawa tiên sinh, giết công dân Nhật Bản, nếu

như Chính phủ của các ngươi không thể cho ta một lời giải thích hợp

lý! Ta muốn đại biểu Nhật Bản tuyên chiến với Hoa Hạ các ngươi!

- Xì, ngươi có thể đại biểu cho Nhật Bản sao!

Thạch Trung Ngọc đánh giá một chút cái thân thể béo ục ịch của

Deuku Oda từ trên xuống dưới.

- Hơn nữa. Ta giết một tên Yoshikawa, các ngươi đã muốn tuyên

chiến với chúng ta rồi!"

- Như vậy! Năm đó quân lính Nhật Bản các ngươi tàn sát hơn ba

trăm nghìn đồng bào của chúng ta, ngươi nói thử xem phải làm sao

bây giờ!

- Năm đó các ngươi Nhật Bản các ngươi ở trên đất của Hoa Hạ

chúng ta làm mưa làm gió, tùy ý giết hại hành hạ đồng bào của chúng

ta, ngươi nói xem phải làm sao bây giờ!

- Toàn bộ Hoa Hạ, hàng chục triệu người trực tiếp, gián tiếp

chết dưới lưỡi kiếm của người Nhật các ngươi, ngươi nói phải làm

sao bây giờ!

Thạch Trung Ngọc tức sùi bọt mép, gương mặt tức giận đỏ bừng

bừng, hai mắt trừng to, hung dữ nhìn thẳng vào mặt Deuku Oda. Cái

kia khí thế bức người của hắn làm cho Deuku Oda sợ tới mức hai chân

nhũn ra như bún, trực tiếp ngã ngồi xuống đất. Thạch Trung Ngọc bộc

phát toàn diện khí thế của mình, thì một người bình thường như ông

ta làm sao có thể chống cự cho được.

Những người còn lại trong đại sảnh khi kia nghe được những lời

nói của Thạch Trung Ngọc, lập tức cảm thấy một cỗ hỏa diễm từ đáy

lòng bốc lên. Những sự khuất nhục khi ấy, những hắc ám, bi ai khi

ấy. Mặc dù quốc gia vẫn luôn dùng các loại lý do áp chế, che đậy,

một mực bị chôn dấu dưới đáy lòng. Nhưng mà nếu như chỉ cần có một

người nào đó nhắc tới, thì những thứ đè nén ấy sẽ ngay lập tức bùng

cháy lên như Hỏa Sơn, trong nháy mắt bao phủ lý trí, ai ai cũng

muốn rửa sạch nỗi sỉ nhục năm nào, muốn báo thù cho những người dân

chết thảm năm đó.

- Các ngươi yếu đuối và thua trận nên phải chấp nhận bị giết,

lúc ấy Hoa Hạ không có thực lực, nên không phản kháng được là

đúng rồi.

Thệ Tử Bất Bại nuốt một ngụm nước miếng, kiên cường nói.

- Tốt, tốt lắm!

Thạch Trung Ngọc nghe xong thì hai mắt sáng lên nhìn về phía Thệ

Tử Bất Bại gật đầu một cái, cười nói.

-Tốt rồi, ta hiểu rồi.

Thệ Tử Bất Bại lập tức choáng váng rồi, sao tự nhiên tên này lại

dễ nói chuyện như vậy? Lập tức, trong lòng có một cỗ vui sướng xông

lên đầu, xem ra lần này hắn đã may mắn thuyết phục được người này

rồi.

Deuku Oda cũng nhanh chóng đứng lên, cười làm lành nói.

- Hiểu là tốt rồi, hiểu được là tốt rồi! Bây giờ chẳng phải

chúng ta nên Trung Nhật một lòng hay sao, dù sao 2000 năm trước

chúng ta cũng có chung nguồn cội với nhau mà.

Nói xong, liền rút khăn tay ở trong túi áo ra lau lau mồ hôi

lạnh trên trán.

- Ừm, đúng vậy, Trung Nhật một lòng.

Thạch Trung Ngọc khẽ gật đầu, rất hòa thuận cười nói.

- Thế, Nhật Bản các ngươi định bao giờ thì trở về với vòng tay

của tổ quốc đây?

- À, cái này...

Deuku Oda lập tức sững sờ, khó xử cười nói.

- Vấn đề này ta không làm chủ được, việc này...

- À.

Thạch Trung Ngọc lại nghiêng đầu nói tiếp.

- Nếu là người một nhà, vậy thì có thể chấp hành gia pháp được

rồi, người ngoài cũng không thể nói gì được rồi, đúng không

nào?

- Hả???

Deuku Oda lập tức mặt mũi trắng bệch, hắn nói thể chẳng phải là

có ý rằng nếu như khai chiến, bọn họ sẽ không thể tìm được bên nào

đứng ra giúp mình nói lý lẽ hay sao? Nhưng chính miệng hắn lại nói

một nhà, nói đồng lòng, nếu là người một nhà, thì người trong nhà

xử lý chuyện trong nhà, vậy thì người ngoài làm sao có thể nói xen

vào được nữa?

- Việc này, Hinh Vũ Chi Thạch đại nhân, chuyện này.

-Đừng có gọi đại nhân đại nhiếc gì hết, ta là Thạch Trung Ngọc,

nhớ cho kĩ.

Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng gõ gõ ngân đao trong tay, phát ra

tiếng kêu leng keng thanh thúy. Sau đó quay nhìn về phía ông cụ Cơ

hỏi.

- Ông, trong gia tộc nếu phạm tội giết hại anh em trong tộc thì

sẽ phải chịu hình phạt là gì?

- Người đầu têu, xử chém eo! Con cháu của hắn thì bị chặt một

chi, trục xuất khỏi gia tộc.

Ông cụ Cơ lạnh mặt nói.

- Đấy, đã nghe thấy chưa.

Thạch Trung Ngọc nhìn về phía Deuku Oda mỉm cười nói.

Nhưng quân nhân, trưởng quan năm xâm chiếm Hoa Hạ, bây giờ những

người còn sống là ai, giao hết ra đây. Còn có đám con cháu của bọn

họ nữa.

Deuku Oda lập tức giận tím người, những người kia làm sao có

thể giao ra được? Mặc dù bây giờ bọn họ cũng không còn giữ chức vụ

nữa, nhưng mà làm gì có ai không phải người có tầm ảnh hưởng lớn

trong quốc gia cơ chứ. Còn chưa nói đến con cháu của bọn họ, nguyên

một đám ai cũng đều nhận chức vị quan trọng, nếu mà giao bọn họ ra,

thì quốc gia sẽ bị tê liệt luôn rồi.

- Chuyện này, chúng ta lại thương lượng lại được không!

- Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Đã nói là cùng nguồn cội

với nhau, vậy thì chấp hành gia pháp cũng là hiển nhiên thôi. Không

phải sao?

Thạch Trung Ngọc cười lạnh nói tiếp.

- 2 triệu quân lính xâm phạm Hoa Hạ, chính ngươi tự xem mà xử lý

đi!

- Chuyện này, có thể để ta trở về thương lượng một chút cùng với

Quốc hội được không?

Deuku Oda vội nói.

- Ta cũng không có quyền lợi lớn như vậy.

- Không có thời gian cho ngươi thương lượng đâu.

Thạch Trung Ngọc cười lạnh nói.

- Nếu như ngươi không quyết định được, vậy thì chúng ta đây đành

phải phát động chiến tranh xâm nhập Nhật Bản rồi. Nhưng mà, có lẽ

cũng không có ai sẽ đứng ra nói giúp cho các ngươi đâu?

- Chuyện này.

Deuku Oda lập tức bó tay rồi, mình nói chuyện lại bị người khác

bắt được cái thóp, việc này làm cho một người Chính khách lâu năm

như ông ta cảm thấy rất là bất đắc dĩ, quá thất bại rồi.

- Vừa nãy ngươi nói, thất bại nhỏ yếu nên mới bị đánh đúng

không?

Thạch Trung Ngọc quay đầu lại nhìn Thệ Tử Bất Bại.

Thệ Tử Bất Bại nuốt nuốt nước miếng, gật gật đầu nói.

- Lúc ấy Hoa Hạ rất nhỏ yếu...

- Vậyhai người các ngươi bây giờ không phải cũng rất nhỏ yếu hay

sao?

Thạch Trung Ngọc lại hỏi ngược lại, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua cổ

của Thệ Tử Bất Bại và Deuku Oda.

- Cái này...

Thệ Tử Bất Bại cũng nói không ra lời, tình huống bây giờ bọn hắn

chính là con cá nằm trên thớt rồi, chỉ có thể mặc người chém giết

mà thôi.

- Không nói gì chính là đống ý rồi!

Sắc mặt của Thạch Trung Ngọc trở nên càng lạnh lẽo hơn, bàn tay

cầm ngân đao khẽ nhấc lên.

Nhận thấy ánh mắt hung ác tràn ngập sát ý của Thạch Trung Ngọc,

Deuku Oda lập tức la hoảng lên.

- Không, đừng mà, ta là Thủ tướng Nhật Bản, ngươi không thể giết

ta!

- Sao lại không thể giết ngươi? Nói thử một lý do không thể giết

ngươi ta nghe thử xem nào?

Thạch Trung Ngọc cười lạnh nói.

Deuku Oda suy nghĩ một hồi, nhưng căn bản không tìm ra lý do nào

cả. Hiện tại hắn ngoại trừ có một cái thân phận là Thủ tướng Nhật

Bản, thì căn bản không có cái gì đáng nói.

- Hừ, vậy ngươi có muốn nghe thử lý do cần phải giết ngươi của

ta hay không!"

Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, lớn tiếng nói.

- Đầu tiên, ngươi là người Nhật! Tiếp theo, ngươi là Thủ tướng

Nhật Bản! Tiếp theo, nơi yên nghỉ của ba trăm nghìn đồng bào chết

thảm không cho phép người Nhật và chó đi vào! Cuối cùng!

Thạch Trung Ngọc trực tiếp chém một đao bổ về phía cổ của Deuku

Oda, ánh đao màu bạc chợt lóe lên, một cái đầu lâu tròn vo bay lên

trời. Máu tươi phun thẳng lên như đài phun nước.

- Cuối cùng, ngươi quá yếu!

Thạch Trung Ngọc vừa dứt lời. Ánh mắt đã nhìn sang Thệ Tử Bất

Bại đang sợ ngây người.

- Không, đừng giết ta!

Thệ Tử Bất Bại kinh hoảng kêu lên, một cao thủ tam hoa tụ đỉnh

dường như đã là vô địch thiên hạ, vào lúc này lại giống như một cô

gái sắp bị cưỡng gian, chỉ biết ngồi sợ hãi khóc lóc xin tha.

- Có muốn ta cũng nói nói lý do giết ngươi hay không!" Khóe môi

của Thạch Trung Ngọc khẽ vẽ nên một nụ cười tà ác, từng bước một đi

về phía Thệ Tử Bất Bại.

- Đừng, đừng mà, đừng nói nữa!

Thệ Tử Bất Bại hoảng sợ mặt mũi trắng bệch, liên tục lui về

sau.

Giơ tay chém xuống, lại là một cái đầu lâu phóng lên trời.

- Chính ngươi cũng không quan tâm, vậy thì ta cũng lười phải nói

nhiều.

Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, ánh mắt nhìn ra bầu trời

bên ngoài sảnh của khách sạn. Cái hướng nhìn, chính là hướng của

bảo tàng thảm sát Nam Đô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!