- Deuku Oda chết rồi!
Một tay súng bắn tỉa hô to một tiếng, trong lời nói tràn đầy sự
vui vẻ. Nếu Deuku Oda mà nghe được, không sẽ có cảm nghĩ như thế
nào. Binh lính được hạ lệnh bảo vệ hắn lại trơ mắt nhìn hắn bị
giết, mà để mặc hắn bị giết thì cũng thôi đi, lại còn vui vẻ, kích
động đến thế nữa chứ.
Người đội trưởng ở bên cạnh lại rơi vào trầm mặc, măc dù lúc ông
nhìn thấy Deuku Oda bị Thạch Trung Ngọc một đao chém chết, trong
lòng cũng cảm thấy rất sảng khoái. Nhưng mà nghĩ đến hậu quả nghiêm
trọng, vị đội trưởng lại không thể cười nổi.
- Cậu lại muốn chiến tranh xảy ra nữa à!
- Ha ha, đội trưởng, chiến tranh thì có gì mà phải sợ? Chúng ta
tham gia quân ngũ mà không được tham gia chiến tranh thì quá là
lãng phí tuổi thanh xuân rồi!
Tay súng bắn tỉa hớn hở nói.
- Hừ, cậu tưởng là chiến tranh là vui lắm hả??
Vị đội trưởng chạc 50 tuổi khẽ thở dài một hơi, lấy một gói
thuốc lá từ trong túi áo ra.
Tay súng bắn tỉa lập tức nở nụ cười, mặc dù nói lúc thi hành
nhiệm vụ không cho phép hút thuốc, nhưng mà vị đội trưởng này lúc
nào cũng giấu trên ngời một gói, mình lần nào được cùng tổ với anh
ấy đều được hưởng phúc ké.
- Năm 1979, cuộc chiến tự vệ phản kích.
Vị đội trưởng nhỏ giọng nói, đưa cho tay súng bắn tỉa một điếu
thuốc.
- Hứ, đội trưởng, đừng nói với em là anh cũng tham gia nhé. Lúc
ấy anh cũng chỉ mới mười tuổi thôi mà! Anh có chém gió cũng phải
xây dựng kịch bản chi tiết chút chứ!
Tay súng bắn tỉa cười đắc ý nói, bắt đầu châm thuốc hút.
- Hồ Đông Bang, nam, dân tộc Hán, sinh năm1969, người huyện Kiến
Thủy, Côn Minh, Vân Nam. Mười tuổi đồng thời mồ côi cha mẹ.
Vị đội trưởng nói nhỏ.
- Các cậu có đọc qua tư liệu của tôi chưa.
Tay súng bắn tỉa sững sờ, bọn họ cũng có vụng trộm xem qua tư
liệu của đội trưởng, nhưng mà. . . huyện Kiến Thủy, Côn Minh, Vân
Nam? Đây chẳng phải là nơi nổ ra chiến tranh tự vệ phản kích chiến
năm ấy sao? Mười tuổi vừa vặn là lúc chiến tranh nổ ra, chẳng lẽ?
Tay súng bắn tỉa bây giờ mới hiểu ra.
- Đội trưởng, bác trai và bác gái, hai người họ…..
- Chiến tranh, không đơn giản giống như cậu tưởng tượng đâu. Các
cậu vẫn chỉ là tân binh, đừng có tưởng rằng mấy thứ gian khổ phải
chịu trên sân huấn luyện đã là khó khăn lớn nhất rồi!
Vị đội trưởng lại thản nhiên cười mắng một câu, lại đánh một cái
vào đầu của tay súng bắn tỉa.
- Đội trưởng, anh lại đánh người rồi.
Tay súng bắn tỉa có chút ấm ức sờ lên đầu mình.
- Chẳng qua nếu như khai chiến thật, tôi nghĩ chắc là sẽ được
giải quyết rất nhanh thôi.
- Hả??
Vị đội trưởng sững sờ, sau đó lại như bừng tỉnh đại ngộ cười
cười.
- Đúng vậy, có những cao thủ này ở đây, đoán chừng đám người
Nhật Bản kia cũng không dám khai chiến đâu? Ha ha, chỉ sợ là dù năm
ngủ trong trụ sở bí mật được võ trang đầy đủ bảo vệ cũng không thể
ngủ yên giấc ấy chứ!
Video quay lại cảnh Thạch Trung Ngọc đại náo khách sạn Long Nhật
bị đăng lên trên mạng, lập tức đã gây nên chấn động mãnh liệt.
Công phu kinh người của Thạch Trung Ngọc, cảnh tượng chiến đấu
làm cho người nào nhìn vào cũng sục sôi nhiệt huyết. Cái hình ảnh
cười lạnh nhạt của Thạch Trung Ngọc lúc chặt đầu của tên Thủ tướng
Nhật Bản, làm rung động tất cả mọi người xem được video này. Chỉ
trong vòng một giờ đồng hồ ngắn ngủi, lượt xem video đã vượt qua ba
mươi triệu lượt, lượt chia sẻ càng là vô số kể.
Nhưng mà, vẫn có không ít người hoài nghi tính chân thật của
đoạn video này, đặc biệt là sau khi biết được Thạch Trung Ngọc
chính là đệ nhất cao thủ Hinh Vũ Chi Thạch của《 Thần lâm 》, các cư
dân mạng đã trải qua vô vàn thủ đoạn lăng xê cũng sớm đã có tính
chống cự đối với mấy chuyện như thế này rồi. Nhưng mà đa số mọi
người đều tin tưởng video này là thật, dù sao thì cũng không có ai
ngốc đến mức chạy ra đi giết Thủ tướng Nhật Bản để nổi tiếng cả
đúng không nào.
Ngay lúc bàn dân thiên hạ trên mạng đang ngồi hóng chân tướng sự
việc, thì mấy vị lãnh đạo của quốc gia đang sứt đầu mẻ trán rồi.
Thạch Trung Ngọc chém ra một đao kia, cũng chỉ là dùng một chút sức
lực, dùng khoảng thời gian chỉ có 0,1 giây mà thôi, di chuyển cũng
chỉ có một đoạn khoảng chừng một mét. Nhưng mà chỉ một chút như
vậy, hậu quả tạo thành lại khiến cho các vị lãnh đạo này đều rơi
vào thế bất đắc dĩ rồi.
Trong phòng họp, một người nhìn có vẻ hơi giống như thổ phỉ đang
hưng phấn nói chuyện, nước bọt phun như mưa, không ngừng vung
tay.
- Khai chiến thì khai chiến! Hứa mỗ ta đây đã đợi ngày hôm nay
lâu lắm rồi! Mấy tên nhãi ở doanh trại nghe được tin tức, đều đang
kêu gọi ầm ĩ lên đấy!
Người này chính là Tổng tư lệnh của hải quân, lục quân, không
quân, tam quân của Hoa Hạ, Hứa Chấn Quốc.
- Nhưng mà, bây giờ nước mình không đánh nổi!
Chủ tịch nước, Trần lão bất đắc dĩ khoát khoát tay, bây giờ quốc
gia đang trong giai đoạn toàn lực phát triển kinh tế, phát triển
chủ nghĩa xã hội khoa học, lúc này náo loạn thành như vậy, làm cho
kế hoạch của mấy năm nay toàn bộ đều bị đảo lộn hết.
- Thằng nhóc kia sao lại ra tay nặng thế cơ chứ! Đánh cái tên
Deuku Oda kia gãy chân hay gãy tay thôi còn dễ nói chuyện! Mà cái
tên Deuku Oda này, thân thể cũng quá yếu ớt đi, nhìn xem cái tên
Yoshikawa kia kìa, cũng đao thương bất nhập giống hắn có phải là
tốt hơn không!
- Trần lão, ông cũng đừng lôi thôi dài dòng nữa, cho ý kiến về
chuyện này đi chứ, đánh hay là không đánh đây?
Thủ tướng ở bên cạnh cũng rất là đau đầu.
- Với tình huống này, những người kia chẳng lẽ còn không đánh
sao?
Hứa Chấn Quốc trừng hai mắt.
- Với lại nếu như không đánh, vậy các người định làm sao bây
giờ? Chẳng lẽ lại làm giống như thời Mãn Thanh? Cắt đất cầu hoà
sao?
- Cắt đất cầu hoà? Nếu mà làm vậy chỉ sợ cả nước đều xuất hiện
bạo động rồi!
Trần lão vỗ bàn một cái.
- Chuyện này kiên quyết không thể làm!
- Vậy thì đánh! Đánh cho đám khốn ấy không dám kêu la nữa mới
thôi! Không phải chỉ là giết đi một tên Thủ tướng của bọn chúng
thôi sao! Năm đó bọn chúng giết người của chúng ta còn ít sao?
!
Hứa Chấn Quốc nhìn về phía Trần lão nói thẳng.
- Nếu như ông không đồng ý, tôi sẽ trực tiếp hạ lệnh cho ba quân
đội đều chuẩn bị chiến đấu! Tôi thấy với tình hình lúc này, cho dù
có lệnh của quốc gia, thì mấy tên nhóc kia cũng không thể nhẫn nhịn
được đâu? !
- Được rồi, mấy người các ngươi cũng đừng tranh cãi nữa!
Ông cụ nãy giờ vẫn yên lặng ngồi bên cạnh bất ngờ mở miệng nhẹ
giọng nói.
- Tạ lão, ngài có cao kiến gì sao?
Trần lão rất là tôn kính đối với vị này.
Tạ lão chỉ khẽ lắc đầu.
- Mọi người không thấy được vẻ mặt như đã lường trước được sự
việc của tiểu tử kia sao, gọi cậu ta tới hỏi thử xem. Chắc chắn cậu
ta biết tiếp theo phải làm như thế nào.
- Dạ, hắn đã trên đường đến rồi. Chúng ta đã gọi điện cho lão
Cơ rồi.
Trần lão gật đầu nói.
- Nhưng mà, tiểu tử này rốt cuộc là làm sao có thể tu luyện
nhanh như vậy chứ? Trước kia cậu ta cũng chỉ là một tên côn đồ, lúc
này vậy mà còn mạnh hơn cả lão Cơ luôn rồi!
- Hừ, ta cũng không quan tâm lắm đến mấy thứ này. Xem bộ dạng
tiểu tử này cũng không giống mấy tên nhóc hư đốn. Có lẽ cũng là
người thành thật, cũng là một thành phần thanh niên mang lòng yêu
nước!
Hứa Chấn Quốc cười nói, ấn tượng của ông đối với Thạch Trung
Ngọc có thể nói là cực kỳ tốt. Đương nhiên, nếu như muốn ông cũng
đi lêm chém một đao như vậy, thì chắc là ông cũng không hạ thủ
được. Dù sao việc này cũng liên lụy đến quá nhiều vấn đề.
- Ừm, trước khoan hãy bàn bạc đã, cứ chờ cậu ta đến hỏi rõ mọi
chuyện rồi mới bàn bạc quyết sách cũng không muộn!
Tạ lão vịn vào thành ghế, đứng dậy.
- Bậy giờ là thời khắc mấu chốt của đất nước, ha ha, nhưng mà ta
lại đã già mất rồi.
- Tạ lão, tuy ngài đã qua trăm tuổi, nhưng mà ngài lúc nào cũng
là trụ cột của đất nước chúng ta mà!
Trần lão nhanh chóng đứng dậy, đi tới bên cạnh đỡ lấy Tạ
lão.
- Ha ha, được nhìn thấy mấy đời lãnh đạo các ngươi từng ngày xây
dựng đất nước, ta sống cũng đã đủ rồi.
Tạ lão khoát khoát tay, tránh khỏi tay của Trần lão.
- Không cần đỡ đâu, ta vẫn có thể tự đi được.
Nhìn thân thể còng xuống kia, trong lòng của Trần lão yên lặng
thở dài. Tạ lão chính là người có quyền uy nhất ở Hoa Hạ rồi, từ
năm đó thành lập đất nước ông làm chủ tịch đến nay, ông vẫn ở bên
cạnh những người sau ông đảm nhiệm vị trí chủ tịch. Dùng mối quan
hệ, tiền tài và quyền thế của mình trải sẵn đường cho người mới,
giúp bọn họ đứng vững gót chân. Đứng vững địa vị của một người lãnh
đạo.