Một ông cụ có thể làm cho Trần lão kêu một tiếng ông, còn kiên
trì vì quốc gia cống hiến sức lượng.
Nếu như không phải vì có sự trợ giúp của Tạ lão, đoán chừng quốc
gia từ lúc sau khi chủ tịch thành lập đất nước mất, cũng sẽ sụp đổ
theo luôn.
Trần lão trong lòng chỉ biết yên lặng thở dài, Tạ lão có thể
sống đến từng tuổi này cũng đã là kỳ tích rồi. Tuổi thọ của con
người cũng là có giới hạn, hơn nữa gần đây bác sĩ cũng truyền đến
tin tức không tốt mấy, chỉ sợ là với tuổi thọ của Tạ lão, không
biết có trụ nổi qua mùa đông này hay không.
- Trời đông giá rét sắp đến rồi, không biết quốc gia này còn có
thể qua được cửa ải này hay không.
Lúc này, Thạch Trung Ngọc ngồi ở trên xe của ông cụ Cơ, nhìn ông
cụ đang rất là vui vẻ khẽ ngân nga hát hí kịch nữa. Nhìn dáng vẻ
đắc chí của ông, giống như một đứa bé vừa mới biết đi đang hí hửng
với chiến tích của mình vậy. Mấy chiếc xe đằng sau có lão Kỷ, thím
Lương và lão Quỷ, bọn họ cùng nhau đi tới Bắc Kinh.
- Sao mà mặt mũi nhăn nhó thế? Không phải chỉ là bị mấy bà vợ
mắng một chút thôi sao!
Ông cụ Cơ nhìn thấy cái vẻ mặt như mất sổ gạo của Thạch Trung
Ngọc, lập tức trêu chọc hắn. Tên nhóc này, đối với một Thủ tướng
còn dám hạ đao, ấy thế mà mấy bà vợ vừa gọi điện mắng cho vài câu
mà mặt mũi đã xị ra như đứa trẻ rồi. Mà chờ đã, tính theo bối phận,
thì so với mình hắn đúng là một đứa trẻ ranh mà.
- Haizzz, cháu là đang lo lắng, nhỡ đâu đám người Nhật kia sẽ ra
tay đối phó với các cô ấy thì sao.
Thạch Trung Ngọc rất là bất đắc dĩ nói tiếp.
- Lúc ấy nhất thời nổi giận muốn giết người cho thống khoái, kết
quả.
- Thôi đi, tiểu tử thúi, đừng cho là ta không biết cháu cũng đã
nghĩ đến hậu quả của vấn đề này rồi nên mới hành động như vậy
nhé.
Ông cụ Cơ khẽ cười một tiếng.
- Có phải là cháu muốn một mình đứng ra gánh trách nhiệm, đi
giết hết mấy tên kia đúng không?
- Đúng vậy, chuyện này cháu có đủ sức để làm được.
Thạch Trung Ngọc gật đầu đáp.
- Haha, có đôi khi, bạo lực cũng không phải cách duy nhất để
giải quyết vấn đề.
Ông cụ Cơ lại nói.
- Nhưng mà, nếu như cháu thật sự muốn đi, thì cũng đừng quên mấy
lão già chúng ta nhé, tuy đều là mấy lão già lọm khọm rồi, nhưng
mà sức lực để giết mấy tên nhãi nhép thì vẫn dư sức nhé.
- Cháu lại đang muốn nhờ mọi người để ý đến các cô ấy hộ cháu,
cháu chỉ sợ những người Nhật Bản kia sẽ gây bất lợi cho các cô
ấy.
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ nói.
- Hả, thế cháu tưởng bộ đội đặc chủng quốc gia đều là ăn chay
hay sao?
Ông cụ Cơ khẽ cười nói.
- Tiên thiên cao thủ của Nhật Bản đã bị giết hết rồi, còn lại
mấy người không phải Tiên thiên kìa thì có thể càn rỡ đến mức nào
cơ chứ? Chỉ có người ở cảnh giới Tiên thiên mới không sợ súng đạn,
còn những người dưới Tiên thiên thì đều là con sâu cái kiến.
- Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, vả lại, sở trường của mấy
tên Nhật Bản kia chính là đánh lén mà.
Thạch Trung Ngọc xoa xoa cái trán.
- Nhỡ đâu bọn chúng có thể trà trộn vào rồi giở trò ám hại sau
lưng thì phải làm sao giờ?
- Cháu nói vậy cũng đúng.
Ông cụ Cơ khẽ gật đầu.
- Hay là, cháu gọi nhờ thím Lương hỗ trợ đi. Còn lão Kỷ và lão
Quỷ lúc nào cũng kiểu thế ngoại cao nhân xa lánh hồng trần như thế
không tiện lắm. Nhớ thím Lương tới nhà đóng giả làm người giúp
việc, dùng thân phận này có thể đủ che dấu được.
Thạch Trung Ngọc nhớ tới hình dáng của thím Lương, chính là một
người phụ nữ trung niên, rất giống với hình tượng của một bác gái
hàng xóm.
- Nhưng mà, thím Lương không phải là người phụ trách an toàn của
mấy vị lãnh đạo hay sao?
Thạch Trung Ngọc lại hỏi.
- Không có mấy tên Tiên thiên cao thủ mà muốn ám sát lãnh đạo
của quốc gia? Thì còn chết nhanh hơn là đi xuống âm phủ tìm Diêm
Vương uống trà ấy chứ.
Ông cụ Cơ hừ nhẹ một tiếng.
- Cũng đúng, mấy người dưới Tiên thiên cũng không đáng phải để ý
tới.
Thạch Trung Ngọc cũng gật đầu đồng ý với quan điểm của ông
cụ.
Chiếc xe Ferrari màu đỏ lao đi trên đường ao tốc giống như một
tia chớp. Kỹ thuật lái xe của ông cụ cũng không phải là trưng cho
đẹp thôi đâu, ông đạp chân ga nâng tốc độ lên tới 300km/h. Còn mấy
người sau lưng thì kỹ thuật lái xe cũng khá là tốt, có ông cụ ở
phía trước mở đường, bọn họ cũng dám tăng tốc đuổi theo.
Nhưng mà, ông cụ chạy xe nhanh như vậy là vì tự tin vào thân thể
cường hãn của mình. Không biết những người kia lại lấy đâu ra cái
tự tin chạy nhanh như thế nhỉ? Tự tin vào thực lực lái xe của mình
sao?
Dọc đường đi Thạch Trung Ngọc lúc nào cũng suy nghĩ vẩn vơ, đối
với việc gặp mặt mấy vị lãnh đạo này, hắn cũng không có gì phải lo
lắng cho lắm. Dù sao thì hắn cũng đã giết Thủ tướng rồi, còn sợ
mấy người lãnh đạo tóc trắng này sao? Với lại, đối với những người
lãnh đạo này, hắn vẫn rất có oán khí đấy. Dù sao thì trong một quốc
gia chắc chắn sẽ có rất nhiều chỗ đen tối, Thạch Trung Ngọc cũng
hiểu rõ chuyện này, cũng có chút thất vọng đối với các chính sách
mà họ từng đưa ra. Quốc gia, giống như là khoác lên trên người một
chiếc áo khoác hoa lệ, để che dấu đi những sự thối nát mục rữa ở
bên trong.
- Ta nói nè, Tiểu Thạch Đầu à!
Ông cụ đột nhiên nói.
- Dạ? gì vậy ạ?
Thạch Trung Ngọc giật mình ngẩng đầu lên nhìn ông.
- Mở TV ra đi, ta muốn xem chương trình Các em bé rối
Teletubbies.
- À, dạ
- Kìa, cháu làm cái gì thế?
- Hì hì, ngại quá, cháu vẫn chưa quen lắm đối với khống chế lực
lượng của mình lắm, đây thây, cháu chỉ đụng nhẹ mà đã đụng hư mất
rồi.
- Cháu rõ ràng chính là cố tình mà!
- Đâu có, ông lúc nào cũng thích đổ oan cho cháu thế!
Từ Nam Đô đến Bắc Kinh, hơn 1200km đường bộ. Ông cụ Cơ chỉ cần
dựa tốc độ 300km/h này, chỉ dùng khoảng 5 giờ đồng hồ đã có thể
từ Nam Đô đến Bắc Kinh rồi. Thạch Trung Ngọc từ trên xe bước xuống,
chân đều cảm thấy tê rần lên rồi. Mặc dù bây giờ thực lực của hắn
đã cường đại rồi, nhưng mà có rất nhiều thói quen cũng vẫn còn bảo
trì giống người bình thường. Tốc độ nhanh như vậy, cho dù có lớn
gan hơn nữa thì trong lòng cũng cảm thấy có chút sợ hãi.
- Lúc về cháu muốn đi máy bay.
Thạch Trung Ngọc cười khổ nói.
- Ha ha, đừng nói đi máy bay, cho dù bảo người thuê cho cháu
chuyên cơ cũng không có vấn đề gì!
Ông cụ Cơ cười to nói, nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Thạch
Trung Ngọc thì ông lại càng vui vẻ hơn nữa.
- Ha ha, chỉ hy vọng đến lúc đó, đừng có cả máy bay cũng không
có chỗ mà đi là được rồi!
Mặc dù Thạch Trung Ngọc nói như vậy, nhưng mà hắn cũng không
thật sự cho rằng mọi chuyện sẽ tệ đến mức như thế. Nếu quả thật là
như vậy, thì giờ phút này chắc hắn cũng không cần xuất hiện ở đây
rồi.
Ông cụ Cơ mang theo Thạch Trung Ngọc đi thẳng về phía Trung Bắc
Hải, chỗ này ông cũng từng đến rất nhiều lần rồi.
Trên đường đi những cảnh vệ hai bên đường đều là mặt mũi tràn
đầy hưng phấn nhìn về phía Thạch Trung Ngọc mỉm cười, ánh mắt chan
chứa sự hâm mộ và kích động nói không nên lời.
- Ối, bọn họ đều biết cháu à?
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc hỏi.
- Ha ha, vốn là không biết, nhưng mà xem video nên bây giờ biết
đấy.
Ông cụ Cơ cười nói.
- Những người này, sau khi xem xong video chắc chắn là biết rõ
sắp nổ ra chiến tranh rồi, chắc chắn là hào hứng lắm đây. Mặc dù
bảo vệ các vị lãnh đạo của quốc gia cũng là chuyện rất quang trọng,
nhưng mà vinh quang của một người quân nhân vĩnh viễn đều là trên
chiến trường.
- Vâng.
Thạch Trung Ngọc khẽ gật đầu một cái, đối với những cảnh vệ này,
hắn vẫn rất là tôn trọng. Đừng tưởng rằng công việc của bọn họ
giống như những người nhân viên bảo vệ đơn thuần, ở giai cấp thấp
như vậy. Phải biết rằng, những gì mà bọn họ phải làm, cũng không
đơn giản chỉ là đứng gác ở chỗ này. Tất cả những người ra ra vào
vào, còn có thể có nguy cơ bị gián điệp hoặc phần tử bất hảo trà
trộn vào. Có thể nói là thời thời khắc khắc đều phải đề cao tinh
thần cảnh giác, bởi vì bọn họ chỉ cần không cẩn thận một chút thôi
thì rất có thể sẽ gây ra nguy hiểm cho các vị lãnh tụ của quốc
gia.
Nhưng mà, bây giờ cái người mà gây ra sự chấn động liên quan đến
an nguy này lại đang lượn lờ trước mặt bọn họ.