Xuyên qua một tầng lại một tầng cảnh vệ, sau đó lại là đi qua
máy dò để kiểm tra. Thạch Trung Ngọc cảm thấy ở trong này rất không
tự do, nhiều người nhìn mình chằm chằm như vậy. Hơn nữa tốc độ
truyền bá tin tức ở đây cực kỳ nhanh, chỉ sợ ngươi chân trước vừa
mới bước ra khỏi phòng này, thì cảnh vệ ở cửa ra vào đã nhận được
thông báo rồi.
Nhưng mà, cảnh vệ sâm nghiêm, cũng thể hiện tinh thần phụ trách
cao độ đối với sự an toàn của lãnh đạo, cũng là một loại uy hiếp
đối với những người có mưu đồ bất chính. Để cho mọi người biết rõ,
lãnh đạo của một quốc gia cũng không phải dễ gặp như vậy. Trong lúc
vô hình chung đã gia tăng một loại áp lực. Nhưng mà cách làm này
đối với Thạch Trung Ngọc cũng không có tác dụng gì, dù sao con
người của hắn có đôi khi lên cơn điên thì không thèm để ý đến việc
gì, không sợ trời không sợ đất, ông trời là lão đại thì hắn chính
là lão nhị.
Trải qua ánh mắt theo dõi chăm chú của không biết bao nhiêu cảnh
vệ, còn có những trạm gác ngầm kia nữa, rốt cuộc Thạch Trung Ngọc
cũng được nhìn thấy mấy người mà trước giờ chỉ có thể nhìn thấy ở
trên TV.
Chủ tịch nước, Chủ tịch mặt trận, Trần Kính, Trần lão.
Thủ tướng, Thái Vận Thịnh, Thái lão.
Tổng tư lệnh không quân, hải quân, lục quân, Hứa Chấn Quốc.
Bên cạnh còn có một ông cụ mà chưa từng thấy bao giờ, nhìn qua
mặc dù mặt mày ông vẫn khá hồng hào, nhưng mà Thạch Trung Ngọc liếc
mắc liền biết loại hồng hào khỏe khoắn này cũng chỉ là dùng kỹ
thuật trang điểm đặc biệt để làm ra mà thôi. Trên người của ông cụ
đầy người là tử khí, hẳn là được dùng một loại thuốc đặc biệt nào
đó để kéo dài sự sống, nếu không thì với dáng vẻ này của ông cụ chỉ
sợ là giờ phút này chắc hẳn đang phải nằm thoi thóp trên giường
bệnh mất.
- Ối chà, tiểu tử, cuối cùng cũng được gặp cậu rồi, nhưng mà
nhìn ngoài đợi cậu còn đẹp trai hơn nhiều so với trong video
nha.
Hứa Chấn Quốc nhìn thấy Thạch Trung Ngọc đi tới thì hai mắt sáng
ngời, cởi mở cười lớn.
Ánh mắt của Trần lão lúc nhìn Thạch Trung Ngọc thì lại rất công
chính bình thản, nhưng với những người như vậy, Thạch Trung Ngọc có
thể nhìn ra rõ ràng là ông ấy đang cố tỏ ra vẻ mặt bình thản mà
thôi. Đoán chừng là vì giữ gìn mặt mũi của một vị Chủ tịch nước mà
thôi. Vị còn lại là Thái lão thì vẻ mặt lại cực kì ấm áp, môi nở nụ
cười tươi, thoạt nhìn liền có cảm giác thân thiết giống như ông nội
của mình vậy.
Mấy đời Thủ tướng của Hoa Hạ đều noi theo tấm gương của vị Thủ
tướng đầu tiên, nhiệt tình, chân thành vì nhân dân phục vụ, bọn họ
đều là những vị Thủ tướng vì nước vì dân.
- Thạch Trung Ngọc.
Trần lão lên tiếng, trên mặt không vui không buồn, cũng không
biết là ông đang suy nghĩ cái gì.
- Vâng, tôi đây.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng đáp lời.
- Cậu thử nói xem, chắc là bây giờ ta nên trực tiếp gọi cho Bộ
trưởng Bộ công an đến mang cậu đi chứ nhỉ? Tội danh tùy ý sát hại
bạn bè quốc tế, và sát hại người lãnh đạo của nước khác, tội danh
này cũng đủ để xử bắn mấy nghìn lần rồi ấy nhỉ?.
Trần lão nói một câu này cực kì nhẹ nhàng lưu loát.
- Ha ha, tôi tin tưởng ngài sẽ không làm vậy đâu.
Thạch Trung Ngọc cười ha ha nói.
- Ồ???
Trần lão nhíu mày. Ra hiệu cho Thạch Trung Ngọc nói tiếp.
- Bởi vì, Deuku Oda mà tôi còn giết, lại giết thêm một vị Chủ
tịch nước cũng không có vấn đề gì đấy, ngài thấy có phải hay
không?
Thạch Trung Ngọc tà ác cười nói.
Giọng nói kia, như thể chính là muốn đại khai sát giới với những
người ở trong phòng này rồi. Sắc mặt của Hứa Chấn Quốc lập tức
biến đổi, theo thói quen ngay lập tức đặt tay lên hông, chỗ cây
súng của mình.
Ông cụ Cơ cũng rất kinh ngạc, nhưng mà bọn họ cũng rất mà mẫn
cảm. Lúc Thạch Trung Ngọc nói ra lời này, cũng không có kèm theo
sát khí. Đoán chừng là muốn dọa mấy người này một chút thôi.
Mặc dù Thạch Trung Ngọc không có phóng thích sát khí, nhưng lại
khởi động chân nguyên trong thân thể, nên vẫn gây ra một loại áp
lực thật, khiến cho những người lãnh đạo chỉ là người bình thường
này, đều có chút chịu không nổi. Đặc biệt là ở ông cụ đã gần đất xa
trời ở bên kia, thiếu chút nữa liền đứt gánh giữa đường.
Thấy tình huống này, ông cụ Cơ nhanh chóng vỗ vỗ vào bả vai của
Thạch Trung Ngọc, ra hiệu hắn thu lại khí thế. Đi nhanh đến bên
cạnh ông cụ kia, độ một luồng chân khí của Tiên thiên vào cơ thể
của ông cụ, giúp ông ấy ổn định lại khí tức.
- Thằng bé này, cũng không thèm quan sát tình huống đã loạn
phóng khí thế!
Ông cụ Cơ có chút tức giận quát Thạch Trung Ngọc một tiếng.
Thạch Trung Ngọc lập tức cười cười như thể vừa nãy mình chẳng
làm gì, hắn cũng không muốn xảy ra chuyện gì. Một nụ cười này, cũng
đồng thời phá vỡ bầu không khí lạnh nhạt giằng co ban nãy.
Hứa Chấn Quốc lập tức thở phào một hơi, loại khí thế đè ép vừa
nãy rất là dọa người. Đoán chừng nếu như lại tăng thêm một chút nữa
thì chắc mình cũng không cả còn đủ can đảm để nổ súng nữa ấy
chứ.
Trần lão cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, mặc dù ban nãy ông vẫn
thể hiện mặt không đổi sắc, nhưng mà ai cũng có sự sợ hãi khi phải
đối mặt với tử vong, với lại mấy người bọn họ cũng không hiểu rõ
lắm tính tình của Thạch Trung Ngọc. Đối mặt trực tiếp với Thạch
Trung Ngọc, trong lòng cũng có chút bất an.
- Tên nhóc này, vậy mà lại hù bọn ta.
Trần lão bất đắc dĩ lắc đầu, đã trải qua biết bao phong ba bão
táp, vậy mà ông lại không nhìn ra Thạch Trung Ngọc chỉ đang dọa
bọn họ mà thôi, xác thực có chút xấu hổ với biểu hiện của mình ban
nãy.
- Ha ha, ai kêu lúc nãy ngài cũng hù tôi làm gì, coi như huề
nhau nha.
Thạch Trung Ngọc cười đùa tí tửng trực tiếp đi qua chiếc ghế bên
kia ngồi xuống.
Động tác lần này của hắn cực kỳ hợp ý với Hứa Chấn Quốc, trong
nội tâm âm thầm đánh giá cao hơn đối với Thạch Trung Ngọc.
- Được rồi, không nói chuyện này nữa.
Trần lão hắng giọng một cái, chắp tay lại, một loại khí tức
thuộc về người lãnh đạo lập tức toát ra.
- Mục đích mà chúng ta mời cậu tới đây, chắc là cậu cũng đoán
được rồi đúng không?
Thạch Trung Ngọc lại bày ra vẻ mặt mờ mịt ngơ ngác,
- Cái gì cơ? Tôi đâu biết gì đâu! Tôi còn tưởng là ngài mời tôi
và ông tới ăn cơm đấy chứ!
Trần lão thiếu chút nữa bị sặc nước bọt của mình luôn rồi, tên
nhóc Thạch Trung Ngọc đúng là biết diễn trò mà. Lại còn giả vờ như
người vô tội, ngây thơ như thế nữa chứ.
Trần lão bị hắn làm kinh ngạc hai lần, hai người bên cạnh cũng
có chút buồn cười rồi, Trần lão trước giờ ngôn từ sắc bén mà lại
cũng có lúc bi kịch như vậy.
- Khụ khụ, được rồi, vậy để ta nói.
- Vâng, ngài nói đi.
Thạch Trung Ngọc nằm ngửa trên ghế, rất tiêu sái vung tay lên,
nhìn dáng vẻ như thể hắn mới là chủ nhân của nơi này vậy.
Trong lòng của Trần lão lại nghẹn thêm một cục tức nữa.
- Cậu giết Deuku Oda, làm cho chúng ta rất là đau đầu. Cho nên,
mới mời cậu tới, hỏi cậu thử xem có cách nào để xử lý vấn đề này
hay không?
- À, ra vậy!
Thạch Trung Ngọc ngồi thẳng người dậy, dừng lại một chút, sau đó
chỉ vào Hứa Chấn Quốc nói.
- Tôi nghĩ, Tổng tư lệnh tam quân có lẽ đã làm tốt quyết định
rồi chứ.
- Ha ha, tên nhóc cậu nói rất đúng.
Hứa Chấn Quốc lập tức cười to, hung hăng vỗ bàn một cái.
- Lão tử có thể ở lúc sinh thời thoải mái đánh một trận này,
cũng đáng giá!
Thủ tướng Thái lập tức hung hăng nhìn chằm chằm ông ta một cái,
tên Hứa Chấn Quốc nãy cũng quá đắc ý rồi, quên cả hình tượng luôn
rồi. Sau đó nói với Thạch Trung Ngọc.
- Trung-Nhật khai chiến thật ra cũng chỉ là chuyện nhỏ.
- Ồ????
Lần này sẽ đến lượt Thạch Trung Ngọc kinh ngạc rồi, chẳng lẽ
còn có chuyện gì khác sao?
- Chỉ sợ, vì vấn đề này sẽ trở thành nguyên nhân dẫn đến thế
chiến lần thứ ba thôi!
Thủ tướng Thái có chút bất đắc dĩ thở dài.
- Nếu vậy, chúng ta sẽ trở thành tội nhân của dân tộc, thậm chí
là cả nhân loại mất.
- Không nghiêm trọng đến vậy chứ?.
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc hỏi lại.
- Đây chẳng qua chỉ là vấn đề giữa hai nước với nhau thôi mà,
không đến mức nghiêm trọng thế chứ? Hơn nữa tôi cũng đã chặn miệng
của đám người Nhật Bản kia rồi, biến việc này thành việc xử lý nội
bộ trong gia tộc thôi mà.
- Ha ha, không đơn giản như vậy đâu.
Thủ tướng Thái lắc đầu.
- Giữa các quốc gia với nhau không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có
lợi ích vĩnh viễn. Đấy chính là tiêu chuẩn quan hệ quốc tế của toàn
thế giới, có thể nói tóm gọn chính là. Nếu Trung-Nhật khai chiến,
sẽ ảnh hưởng đến lợi ích của rất nhiều quốc gia khác nữa!